MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây ĐaChương 7: Những phi hành gia trên cây rơm

Tiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây Đa

Chương 7: Những phi hành gia trên cây rơm

1,186 từ · ~6 phút đọc

Nếu người lớn coi việc chinh phục vũ trụ là một điều gì đó xa xỉ và cần đến những chiếc tên lửa trị giá hàng tỷ đô la, thì bọn trẻ xóm tôi đã có thể thực hiện điều đó ngay sau mùa gặt. "Trạm vũ trụ" của chúng tôi là cây rơm cao ngất ngưởng nhà ông Tư, nằm sừng sững giữa sân như một chiếc nấm khổng lồ màu vàng óng, tỏa ra mùi thơm của nắng và vị mặn mòi của mồ hôi đồng ruộng.

Cây rơm không chỉ là thức ăn cho trâu, nó là một thánh đường của những giấc mơ bay bổng. Để leo lên đỉnh cây rơm là cả một thử thách về lòng dũng cảm. Rơm trơn tuột, và nếu bạn không biết cách bám vào những sợi dây mây quấn quanh lõi tre ở giữa, bạn sẽ dễ dàng rơi xuống và lún sâu vào đống rơm mềm mại phía dưới trong tiếng cười nhạo của đồng đội.

"Hôm nay, mục tiêu của chúng ta là sao Hỏa," thằng Hợi tuyên bố, trên tay nó là một cái ống nứa mà nó khẳng định là kính viễn vọng siêu cấp.

Cái Tí, hôm nay đóng vai phi hành gia trưởng, nó buộc một cái túi nilon xanh vào sau lưng làm bình oxy. Nó nhìn lên đỉnh cây rơm với ánh mắt rực lửa quyết tâm:

"Đã rõ! Phi hành đoàn chuẩn bị xuất kích. Thằng Măng đi sau bọc lót, nhớ giữ chặt lấy cái túi 'lương thực' đấy."

Lương thực của chúng tôi thực ra chỉ là mấy củ khoai lang nướng cháy đen vỏ, nhưng trong bối cảnh một chuyến du hành liên tinh tinh, chúng quan trọng chẳng kém gì những viên thực phẩm nén của NASA. Chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình. Những ngón tay nhỏ xíu bám chặt vào từng nắm rơm khô, chân đạp lên những gờ tre. Mùi rơm khô sặc lên mũi, ngứa ngáy nhưng đầy kích thích.

Leo được nửa đường, tôi dừng lại để thở. Nhìn xuống dưới, mặt đất bỗng trở nên xa lạ. Cái sân gạch nhà ông Tư trông như một bàn cờ dang dở, và những con gà đang chiêm chiếp tìm mồi trông nhỏ xíu như những quân cờ chạy loạn.

"Sao dừng lại thế Măng? Sắp đến tầng khí quyển thứ bảy rồi!" cái Tí giục giã từ phía trên.

"Tao đang nhìn xem người lớn ở dưới kia làm gì," tôi đáp, giọng hơi hụt hơi.

Ở đằng xa, bố tôi và bác Tư đang ngồi hút thuốc lào bên hiên nhà. Họ nói chuyện về thuế nông nghiệp, về việc giá phân bón tăng cao. Từ độ cao này, những lo toan của họ nghe thật nhỏ bé. Tôi tự hỏi, tại sao họ không thử một lần leo lên cây rơm này nhỉ? Khi đứng ở trên cao, người ta sẽ thấy rằng những rắc rối của mình cũng chỉ như một hạt bụi giữa cánh đồng bát ngát. Nhưng có lẽ, cái bụng phệ của bác Tư và cái lưng hay mỏi của bố đã ngăn họ thực hiện những chuyến bay vĩ đại nhất đời mình.

Cuối cùng, cả ba chúng tôi cũng đặt chân lên đỉnh cây rơm. Gió ở đây mạnh hơn, mát hơn và mang theo vị tự do tinh khiết nhất. Chúng tôi nằm ngửa ra, cảm giác như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào những đám mây trắng xốp đang trôi lững thững như những con cừu trên đồng cỏ xanh.

"Chúng ta đã đến nơi," thằng Hợi nói, giọng nó vang lên như một lời sấm truyền. "Từ đây, chúng ta có thể thấy được toàn bộ tương lai của làng này."

"Mày thấy gì?" cái Tí hỏi, mắt nó nheo lại vì nắng.

"Tao thấy... sự lãng quên," Hợi trầm ngâm. "Người lớn xây nhà cao hơn, mua nhiều máy cày hơn, nhưng họ lại phá bỏ những cây rơm. Sau này, trẻ con sẽ chỉ biết đến rơm qua sách vở, và chúng sẽ không bao giờ biết được cảm giác đứng trên đỉnh thế giới là thế nào."

Tôi chợt thấy buồn. Thằng Hợi đôi khi nói những điều khiến người ta cảm thấy già đi mười tuổi. Sự phát triển là một điều tốt, nhưng tại sao cái giá của nó luôn là sự biến mất của những niềm vui giản đơn? Người ta thay rơm bằng mái tôn, thay tiếng trâu bằng tiếng máy nổ. Thế giới trở nên ồn ào hơn, nhưng lại ít thơ mộng đi.

"Kệ tương lai đi," cái Tí cắt ngang dòng suy nghĩ của chúng tôi. "Bây giờ là lúc ăn lương thực sao Hỏa!"

Chúng tôi lột vỏ khoai lang, những miếng khoai vàng rực, bở tơi và ngọt lịm. Ăn khoai trên đỉnh cây rơm mang lại một cảm giác thượng lưu mà không một nhà hàng năm sao nào có thể sánh kịp. Đó là hương vị của đất trời, được chế biến bằng ngọn lửa của sự hồn nhiên.

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cổng. Đó là bác Tư đang đi ra sân với cái bừa trên vai. Bác nhìn lên cây rơm và quát lớn:

"Mấy đứa kia! Xuống ngay! Làm hỏng hết rơm của trâu bây giờ!"

Tiếng quát của bác như một thiên thạch đâm sầm vào tàu vũ trụ của chúng tôi. Giấc mơ liên hành tinh tan biến trong tích tắc. Chúng tôi vội vàng "hạ cánh" bằng cách trượt từ trên đỉnh xuống. Cảm giác rơm cọ vào da thịt rát buốt nhưng cực kỳ sảng khoái. Chúng tôi tiếp đất trong một đống rơm hỗn độn, cười ngặt nghẽo rồi chạy biến ra khỏi cổng trước khi cái roi mây của bác Tư kịp lộ diện.

Chạy được một quãng xa, chúng tôi dừng lại dưới gốc cây bàng đầu xóm, thở hổn hển. Cái Tí nhìn tôi, mặt nó lấm lem bụi rơm và nhọ nồi từ củ khoai, rồi nó cười:

"Lần sau chúng ta sẽ lên mặt trăng nhé? Cây rơm nhà bà nội mày to hơn nhà ông Tư nhiều."

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn vương vấn một chút nuối tiếc. Mỗi lần leo lên và bị đuổi xuống, chúng tôi lại nhận ra rằng thế giới của trẻ con luôn bị bao quanh bởi những quy tắc của người lớn. Họ lo cho con trâu không có cái ăn, nhưng họ quên mất rằng tâm hồn của những đứa trẻ cũng cần được nuôi dưỡng bằng những chuyến bay giả tưởng.

Dù vậy, khi nằm ngủ tối hôm đó, trong giấc mơ của mình, tôi không thấy mình là một cậu bé bị quát mắng. Tôi thấy mình khoác trên vai chiếc áo choàng bằng rơm vàng lấp lánh, tay cầm trượng là cành phi lao, bay vút qua những mái nhà, hướng thẳng về phía những vì sao xa xôi nhất.

Người lớn có thể giữ lại rơm cho trâu, nhưng họ không bao giờ có thể nhốt được những phi hành gia tí hon trong những chuồng nhốt của thực tại.