MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây ĐaChương 6: Đại hội thẩm mỹ và những đôi môi màu sim

Tiệm Tạp Hóa Dưới Gốc Cây Đa

Chương 6: Đại hội thẩm mỹ và những đôi môi màu sim

1,343 từ · ~7 phút đọc

Tháng Sáu, khi những cánh ve bắt đầu tấu lên bản nhạc ồn ào đến nhức óc, cũng là lúc những rặng sim trên đồi chín rộ. Đối với lũ trẻ xóm tôi, đó không chỉ là mùa ăn vặt, mà còn là mùa của những "cuộc cách mạng thẩm mỹ".

Khác với những buổi đi nhặt nắp chai đầy tính kinh tế, chuyến đi hái sim mang đậm màu sắc nghệ thuật. Cái Tí hôm nay diện một chiếc váy hoa hơi cũ, tay xách một cái giỏ mây nhỏ xíu, trông nó điệu đà hơn hẳn thường ngày.

"Hôm nay tao sẽ hóa trang thành công chúa rừng xanh," nó tuyên bố khi chúng tôi bắt đầu leo lên sườn đồi thoai thoải.

Thằng Hợi vẫn trung thành với phong cách triết gia, nó đeo một cái kính gọng nhựa không tròng (mà nó nhặt được ở hiệu cắt tóc) và tay cầm một cuốn sổ nát để "ghi chép sự đa dạng sinh học". Còn tôi, nhiệm vụ duy nhất là làm người vận chuyển sim cho hai "vị khách quý" này.

Đồi sim vào mùa chín đẹp như một bức tranh thêu. Những chùm quả mọng màu tím thẫm, phủ một lớp phấn trắng mịn màng như sương sớm, ẩn hiện dưới những tán lá xanh cứng cáp. Mùi sim chín thơm nồng, quyện với mùi đất khô và mùi nhựa cây tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của mùa hè.

"Nhìn này, quả này to nhất!" cái Tí reo lên, nó không ăn ngay mà cẩn thận bóp nát một quả sim chín mọng, rồi bôi nước màu tím lên môi mình.

"Mày đang làm gì đấy?" tôi ngạc nhiên hỏi.

"Tao đang đánh son," cái Tí đáp, mắt nhìn xa xăm đầy vẻ kiêu kỳ. "Mẹ tao bảo phụ nữ đẹp là phải có đôi môi đỏ thắm, nhưng tao thấy màu tím này còn sang hơn nhiều. Đây là màu của hoàng tộc."

Nói rồi, nó bắt đầu bôi thêm lên hai gò má, tạo thành hai vòng tròn tím ngắt trông không khác gì một chú hề trong rạp xiếc. Nhưng trong mắt nó, và có lẽ là cả trong mắt tôi lúc đó, nó đang trở nên vô cùng lộng lẫy.

Thấy vậy, thằng Hợi cũng không chịu kém cạnh. Nó lấy nước sim vẽ một hình ngôi sao lên trán, tự xưng là "Pháp sư quyền năng". Tôi nhìn hai đứa bạn mình, rồi cũng tự thưởng cho mình một bộ râu quai nón màu tím bằng nước quả sim.

Ba chúng tôi đứng giữa đồi sim, nhìn nhau và cười sặc sụa.

Tại sao người lớn lại tốn quá nhiều tiền cho mỹ phẩm nhỉ? Tôi nhớ mẹ tôi có một thỏi son môi rất quý, chỉ dùng vào dịp Tết hoặc đi đám cưới. Mẹ đánh son một cách cẩn thận, soi gương hàng chục lần, nhưng sau đó mẹ lại không dám cười to vì sợ son trôi mất.

Chúng tôi thì khác. Chúng tôi dùng "mỹ phẩm" từ thiên nhiên, đẹp một cách tự nhiên (theo ý chúng tôi) và quan trọng nhất là chúng tôi có thể ăn luôn cả thứ son môi đó. Hạnh phúc của trẻ con là khi vẻ đẹp đi kèm với vị ngọt thanh của quả rừng.

"Này, chúng mày có thấy cô Hồng không?" thằng Hợi bỗng nhiên hạ thấp giọng, chỉ tay về phía con đường mòn dưới chân đồi.

Cô Hồng đang đi bộ từ phía nhà máy về. Cô mặc chiếc váy màu trắng tinh khôi, nhưng khuôn mặt cô trông rất buồn. Cô dừng lại bên một gốc cây, lấy khăn tay lau nước mắt.

"Tại sao cô ấy lại khóc?" cái Tí thắc mắc. "Cô ấy xinh đẹp thế kia, lại có đôi giày cao gót đỏ rực, cô ấy phải là người hạnh phúc nhất làng chứ?"

"Mày lại nhầm nữa rồi Tí ơi," thằng Hợi lắc đầu vẻ thông thái. "Vẻ đẹp bên ngoài đôi khi chỉ là cái vỏ của một trái mướp đắng. Người lớn càng cố làm mình đẹp lên, thường là vì họ đang cố che giấu một nỗi buồn nào đó ở bên trong."

Chúng tôi nhìn xuống cô Hồng. Cô ấy có lớp phấn mịn màng, có màu môi hồng rực rỡ từ những thỏi son đắt tiền, nhưng trông cô ấy không hề rạng rỡ như cái Tí với đôi môi tím ngắt nước sim.

Có lẽ người lớn đã đi sai một bước nào đó trong quá trình trưởng thành. Họ học cách trang điểm cho khuôn mặt, nhưng lại quên cách trang điểm cho tâm hồn. Họ lo sợ những nếp nhăn, sợ ánh nắng làm sạm da, nhưng lại không sợ việc trái tim mình đang dần trở nên khô héo vì những lo toan cơm áo.

"Tao sẽ xuống tặng cô ấy một quả sim!" cái Tí đột ngột quyết định.

Nó chạy thoăn thoắt xuống đồi, chiếc váy hoa bay phấp phới. Tôi và thằng Hợi chạy theo sau. Khi cái Tí đứng trước mặt cô Hồng, nó chìa ra quả sim to nhất, mọng nhất trong giỏ:

"Cô ơi, cô ăn sim đi cho ngọt môi. Mẹ cháu bảo ăn sim là hết buồn đấy ạ."

Cô Hồng giật mình nhìn xuống. Trước mặt cô là một "công chúa" có đôi môi tím ngắt, má hồng rực rỡ và nụ cười hồn nhiên như nắng hạ. Cô nhìn quả sim, rồi nhìn chúng tôi, một nụ cười thật sự bắt đầu nở trên môi cô, dù nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi.

"Cảm ơn các cháu. Quả sim đẹp quá," cô Hồng nói, giọng cô nghẹn lại nhưng đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Cô nhận quả sim và ăn một cách ngon lành. Sau đó, cô dùng ngón tay quệt một chút màu tím từ quả sim, chấm nhẹ lên môi mình, ngay trên lớp son đắt tiền.

"Các cháu thấy cô có đẹp hơn không?" cô hỏi.

"Đẹp lắm ạ!" cả ba chúng tôi đồng thanh hô vang.

Lúc đó, cô Hồng trông thực sự xinh đẹp. Không phải cái đẹp của một quý cô hiện đại, mà là cái đẹp của một người vừa tìm lại được một chút mảnh vỡ của tuổi thơ giữa bộn bề đau khổ.

Khi cô Hồng đi khuất, chúng tôi quay lại đồi sim. Mặt trời đã bắt đầu xế bóng, nhuộm cả đồi sim trong một màu vàng óng ả.

"Hôm nay chúng ta làm được một việc đại sự," thằng Hợi ghi vào sổ tay của nó. "Sứ mệnh: Dùng sim cứu rỗi thế giới."

Tôi ngồi xuống bãi cỏ, nhìn lên bầu trời. Những đám mây trôi lang thang, trông chúng cũng giống như những quả sim khổng lồ đang chín.

Thế giới này, thực ra không cần quá nhiều phấn son để trở nên tươi đẹp. Nó chỉ cần những trái tim biết chia sẻ quả sim chín mọng lúc người khác đang buồn, và những đôi môi dám nhuộm tím để đổi lấy một tiếng cười.

Tôi đưa tay lên quệt ngang miệng, cảm nhận vị chát chát, ngọt ngọt còn sót lại. Tôi biết rằng, mai này khi lớp màu tím này phai đi, ký ức về buổi chiều trên đồi sim sẽ vẫn còn đó. Nó sẽ nhắc tôi rằng, dù cuộc đời có làm da mặt ta sạm đi, dù những nếp nhăn có xuất hiện, thì tâm hồn ta vẫn có thể luôn "màu tím" – màu của sự mộng mơ và lòng trắc ẩn không vụ lợi.

Chúng tôi đi xuống đồi, mỗi đứa mang theo một giỏ sim đầy và một tâm hồn no nê niềm vui. Phía sau lưng, rặng sim vẫn đứng đó, im lìm và bao dung, chờ đợi những thế hệ trẻ thơ tiếp theo đến để làm những cuộc đại hội thẩm mỹ của riêng mình.

Người lớn có thể có cả một gian hàng mỹ phẩm, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ có được bí quyết làm đẹp của chúng tôi: Đó là sự hồn nhiên, thứ son môi bền màu nhất trên thế giới này.