Thành phố vào những ngày cuối tháng Mười thường mang một vẻ mặt khó đâm chiêu. Bầu trời không xanh, cũng chẳng đen hẳn, nó cứ nhờ nhờ một màu xám đục như nước rửa ảnh. Vũ đứng dưới mái hiên của một tòa nhà văn phòng hiện đại, nhìn những hạt mưa quất thẳng vào lớp kính cường lực bóng loáng. Phía sau lớp kính đó, sáu mươi phút trước, anh còn là một "chuyên viên tư vấn" có thẻ đeo cổ và một ngăn bàn ngăn nắp. Giờ đây, tất cả những gì còn lại của năm năm thanh xuân chỉ là một chiếc túi giấy thô kệch chứa vài món đồ cá nhân rẻ tiền: một chiếc cốc sứ bị sứt quai, một xấp giấy ghi chú trống trơn và một xấp kịch bản dày cộp, nhăn nhúm nằm tận đáy.
Vũ thở dài, luồng hơi ấm chạm vào không khí lạnh tạo thành một màn sương mỏng trước mắt. Anh vừa bị sa thải. Lý do rất chuyên nghiệp: "Cắt giảm nhân sự". Nhưng lý do thực tế mà sếp anh đã ném vào mặt anh trước khi ký quyết định là: "Cậu quá mơ mộng, Vũ ạ. Công ty cần những cỗ máy tạo ra doanh thu, không cần một kẻ ngồi vẽ storyboard trong giờ họp chiến lược."
Anh bước xuống vỉa hè, mặc kệ nước mưa thấm qua lớp áo sơ mi mỏng. Đôi giày tây rẻ tiền kêu lẹt xẹt trên mặt đường sũng nước. Vũ không muốn về nhà. Căn hộ mười lăm mét vuông của anh cũng chẳng khác gì một cái hũ thủy tinh kín mít, nơi nỗi cô đơn đặc quánh lại thành mùi ẩm mốc. Anh cứ thế đi, rẽ trái rồi lại rẽ phải, xuyên qua những dòng xe cộ đang bấm còi inh ỏi, cho đến khi nhận ra mình đã lạc vào một khu phố cổ mà anh chưa từng đặt chân đến.
Con đường ở đây nhỏ hẹp và lát bằng những viên đá xanh bóng nhẵn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước, tạo nên những vòng tròn ánh sáng ma mị. Vũ rẽ vào một con hẻm sâu, sâu đến mức tiếng ồn của phố thị dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại.
Và đó là lúc anh nhìn thấy nó.
Ở cuối hẻm, giữa hai bức tường rêu phong cao vút, hiện ra một cửa hiệu nhỏ. Nó trông như thể được bưng ra từ một thước phim điện ảnh những năm 40. Cánh cửa gỗ sơn màu xanh rêu, đã tróc sơn ở vài chỗ, bên cạnh là một ô cửa sổ kính lớn chia thành nhiều ô vuông nhỏ. Trên đỉnh cửa, một chiếc chuông gió bằng đồng cũ kỹ đung đưa theo nhịp gió, phát ra những tiếng keng... keng... trầm đục và cổ xưa.
Tấm biển hiệu gỗ treo phía trên ghi dòng chữ viết tay bằng mực đen, nét chữ rồng bay phượng múa nhưng rất rõ ràng:
"TIỆM TẠP HÓA LƯU GIỮ NHỮNG GIẤC MƠ DANG DỞ"
Vũ khựng lại. Một sự tò mò mãnh liệt nảy sinh trong lồng ngực anh, lấn át cả nỗi chán chường của kẻ vừa mất việc. "Tiệm tạp hóa gì mà lại bán ước mơ?" anh tự hỏi. Anh tiến lại gần, bàn tay run run đẩy cánh cửa gỗ.
Keng!
Một luồng không khí ấm áp, mang theo mùi hương của gỗ đàn hương, giấy cũ và một chút mùi nến thơm ùa vào mặt anh. Bên trong tiệm không hề tối tăm như vẻ bề ngoài. Ngược lại, nó tràn ngập một thứ ánh sáng huyền ảo tỏa ra từ hàng ngàn cái hũ thủy tinh xếp dọc theo các kệ gỗ cao sát trần nhà.
"Chào mừng cậu, vị khách của cơn mưa."
Một giọng nói trầm thấp, điềm tĩnh vang lên. Vũ giật mình nhìn về phía quầy thu ngân. Ngồi sau đó là một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi tuổi, tóc muối tiêu chải ngược ra sau rất gọn gàng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi vải đũi màu kem, đôi kính gọng tròn trễ xuống cánh mũi. Ông không nhìn Vũ mà đang tỉ mẩn dùng một chiếc kẹp dài để điều chỉnh thứ gì đó bên trong một chiếc lọ thủy tinh lớn.
"Dạ... cháu chào bác. Cháu xin lỗi, cháu thấy cửa mở nên..." Vũ bối rối, nước mưa từ tóc nhỏ xuống sàn gỗ kêu tí tách.
Người đàn ông ngước lên, đôi mắt ông sáng một cách lạ thường, như thể chúng chứa đựng hàng ngàn mảnh vụn của các vì sao. Ông mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy thấu thị.
"Đừng xin lỗi. Tiệm này chỉ mở cửa khi có người thực sự cần nó. Cậu không đi lạc, Vũ ạ. Cậu chỉ đang tìm đường về với chính mình thôi."
Vũ sững sờ: "Sao bác biết tên cháu?"
Người đàn ông đặt chiếc kẹp xuống, thong thả đứng dậy. "Ở đây, tên gọi không quan trọng bằng những gì cậu mang trong lòng. Nhưng nếu cậu muốn biết, mọi người gọi tôi là Ông Giáo. Còn đây là An."
Từ phía sau những kệ gỗ cao ngất, một cô gái nhỏ nhắn bước ra. Cô mặc chiếc váy hoa nhí giản dị, tóc thắt bím hai bên. Điều khiến Vũ lạnh sống lưng là đôi bàn tay của cô. Dưới ánh sáng của tiệm, đôi bàn tay ấy dường như hơi mờ đục, giống như một lớp phim mỏng có thể nhìn xuyên thấu. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười rồi đưa cho Vũ một chiếc khăn bông trắng muốt.
"Cảm ơn..." Vũ nhận lấy chiếc khăn, lòng đầy thắc mắc.
Anh nhìn quanh căn phòng. Đây quả thực không phải một tiệm tạp hóa bình thường. Trên các kệ gỗ, thay vì mắm muối hay bánh kẹo, là những chiếc hũ thủy tinh đủ mọi hình dáng. Có cái chứa một mảnh vải lụa rách, cái chứa một chiếc chìa khóa gỉ sét, cái lại chứa một khối ánh sáng lập lòe như đom đóm.
"Mọi người đến đây để mua gì ạ?" Vũ hỏi, giọng anh nhỏ lại vì kính sợ.
Ông Giáo bước ra khỏi quầy, hai tay chắp sau lưng, dẫn Vũ đi dọc theo các kệ gỗ. "Họ không mua. Họ gửi lại. Hoặc họ đến để đòi lại những gì họ đã từng bỏ rơi. Cậu thấy chiếc hũ màu xanh kia không?"
Ông chỉ vào một chiếc hũ nhỏ nằm trên kệ số 4. Bên trong là một chiếc bút chì gỗ đã gọt cụt ngủn. "Đó là giấc mơ trở thành họa sĩ của một cậu bé mười tuổi. Khi lên hai mươi, cậu ấy đã vứt nó đi để đổi lấy một tấm bằng quản trị kinh doanh. Giấc mơ ấy lạc đến đây, và tôi có nhiệm vụ giữ cho nó không bị mục nát."
Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh chợt nhớ đến chiếc túi giấy mình đang ôm khư khư. "Vậy... những giấc mơ này sẽ ở đây mãi mãi sao?"
"Không hẳn," Ông Giáo dừng lại, nhìn xoáy vào mắt Vũ. "Chúng chỉ ở đây cho đến khi chủ nhân của chúng đủ dũng cảm để nhận lại, hoặc cho đến khi chúng hoàn toàn tan biến vì bị lãng quên. Khi một giấc mơ tan biến, một phần tâm hồn của người đó cũng sẽ chết đi. Cậu có muốn xem thử giấc mơ của mình không?"
Vũ nuốt nước bọt. "Cháu cũng có... ở đây sao?"
Ông Giáo không trả lời, ông bước đến một góc tối ở phía cuối tiệm, nơi có một chiếc kệ bằng gỗ mun đen bóng. Ông đưa tay lấy xuống một chiếc hũ thủy tinh hình trụ dài. Bên trong hũ không có ánh sáng rực rỡ, mà chỉ là một xấp giấy cuộn tròn, bị buộc lại bằng một sợi dây thừng mảnh.
Khi Ông Giáo đặt chiếc hũ vào tay Vũ, anh cảm nhận được một luồng hơi ấm thân thuộc. Xuyên qua lớp kính, Vũ nhìn thấy nét chữ của chính mình trên trang bìa: “Tiếng Vọng Của Những Vì Sao – Kịch bản điện ảnh của Vũ”.
Đó chính là bản thảo gốc mà anh đã đánh mất trong một lần dọn nhà cách đây bảy năm. Anh cứ ngỡ nó đã nằm trong bãi rác nào đó, hoặc đã bị đốt cháy cùng những kỷ niệm cũ.
"Làm sao... làm sao nó lại ở đây?" Vũ lắp bắp, đôi tay run rẩy như sắp đánh rơi chiếc hũ.
"Vì vào đêm cậu quyết định từ bỏ nó để nộp đơn vào công ty văn phòng kia, cậu đã vô tình gửi nó đến đây bằng một tiếng thở dài," Ông Giáo ôn tồn nói. "Cậu đã từ bỏ nó, Vũ ạ. Nhưng nó thì chưa bao giờ từ bỏ cậu. Nó vẫn âm thầm tỏa nhiệt, chờ đợi ngày cậu đến mang nó về."
Vũ nhìn xuống chiếc hũ, rồi nhìn vào đôi bàn tay trong suốt của An đang đứng lặng lẽ phía xa. Một cảm giác tội lỗi và xót xa dâng trào. Năm năm qua, anh đã sống như một cái xác không hồn, lặp đi lặp lại những công việc vô nghĩa, chỉ để đổi lấy một mức lương đủ sống. Anh đã nghĩ mình đang trưởng thành, nhưng thực ra anh đang dần héo mòn.
"Cháu phải làm gì để lấy lại nó?" Vũ quyết tâm hỏi.
Ông Giáo mỉm cười, nhưng lần này nụ cười mang một chút nghiêm nghị. "Tiệm có quy tắc của tiệm. Để nhận lại một giấc mơ dang dở, cậu phải thực hiện một thử thách. Cậu phải ở lại đây, làm phụ tá cho tôi trong một thời gian. Cậu sẽ giúp những vị khách khác tìm thấy giấc mơ của họ, hoặc giúp họ buông bỏ chúng một cách thanh thản nhất. Khi hũ thủy tinh của cậu tự động mở nắp, đó là lúc cậu hoàn thành tâm nguyện."
Vũ nhìn quanh tiệm tạp hóa kỳ lạ này. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, và thế giới vẫn đang vận hành theo những quy luật khô khan của nó. Nhưng ở đây, trong căn phòng thơm mùi gỗ đàn hương này, một cuộc đời anh vừa mới mở ra.
"Cháu đồng ý," Vũ nói, giọng chắc nịch.
Ông Giáo gật đầu, ra hiệu cho An. Cô gái tiến lại gần, trao cho Vũ một chiếc tạp dề màu xanh đen có thêu biểu tượng một chiếc đồng hồ cát không có cát.
"Tốt lắm," Ông Giáo nói. "Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ thấy rằng, giữ gìn giấc mơ cho người khác đôi khi còn khó hơn việc tự mơ cho chính mình. Bây giờ, hãy đi lau khô người đi. Căn phòng phía trên tiệm sẽ là chỗ ở của cậu."
Vũ bước theo An lên chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp. Khi đi ngang qua kệ số 9, anh chợt thấy một chiếc hũ thủy tinh màu đen đặc, không một kẽ hở ánh sáng. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ đó.
"Đó là gì vậy?" Vũ thì thầm hỏi An.
An dừng lại, đôi mắt buồn râm ran nhìn chiếc hũ đen. Lần đầu tiên cô cất tiếng nói, giọng nói mỏng manh như tiếng tơ lụa xé trong gió:
"Đó là những giấc mơ đã hóa thành ác mộng vì bị hận thù chiếm lấy. Đừng bao giờ chạm vào chúng, Vũ ạ. Nếu không, anh sẽ bị kẹt lại trong quá khứ mãi mãi."
Vũ rùng mình, bước nhanh hơn. Đêm đó, nằm trên căn gác nhỏ nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, Vũ ôm chặt chiếc hũ thủy tinh đựng kịch bản của mình vào lòng. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, nhưng lần đầu tiên sau năm năm, anh cảm thấy tim mình đang đập — một nhịp đập thực sự, đầy hy vọng và lo âu.
Tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, lặng lẽ trong lòng hẻm, lưu giữ những mảnh vỡ của tâm hồn nhân loại, chờ đợi vị khách tiếp theo đẩy cửa bước vào.