MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 2: BẢN HỢP ĐỒNG BẰNG MÙI HƯƠNG

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 2: BẢN HỢP ĐỒNG BẰNG MÙI HƯƠNG

2,285 từ · ~12 phút đọc

Ánh sáng ban mai xuyên qua những ô cửa kính nhỏ, chia sàn gỗ thành những khối vuông vàng nhạt. Vũ tỉnh dậy trên căn gác xép, mùi gỗ thông và mùi trà hoa cúc xộc vào mũi, đánh thức những giác quan vốn đã chai sạn vì khói bụi thành phố. Anh ngơ ngác nhìn quanh, mất vài giây để nhớ ra mình không còn ở trong căn hộ thuê chật hẹp, mà đang ở trên tầng hai của một tiệm tạp hóa không có trên bản đồ.

Dưới nhà, tiếng lạch cạch của chén đĩa và tiếng chổi tre quét trên sàn gỗ vang lên đều đặn. Vũ vội vã vệ sinh cá nhân rồi đi xuống.

Tại quầy thu ngân, Ông Giáo đang ngồi đọc một cuốn sách cũ kỹ, bìa da đã sờn rách. An đang đứng trên một chiếc thang gỗ cao, dùng một chiếc khăn lông mềm cẩn thận lau chùi những hũ thủy tinh ở kệ số 4. Cô gái hôm nay mặc chiếc váy màu xanh nhạt, đôi bàn tay mờ ảo của cô thoắt ẩn thoắt hiện giữa những hũ thủy tinh phát sáng, trông như một điệu múa của những linh hồn.

"Dậy rồi sao, chàng đạo diễn?" Ông Giáo ngước lên, đôi kính gọng tròn lấp lánh dưới nắng.

"Cháu chào bác. Cháu xin lỗi vì dậy muộn," Vũ lúng túng gãi đầu.

"Ở đây không có khái niệm muộn hay sớm," Ông Giáo đóng cuốn sách lại. "Thời gian trong tiệm này chảy theo nhịp tim của những giấc mơ. Có lúc nó nhanh như một cái chớp mắt, có lúc nó chậm đến mức một nụ hoa nở cũng mất cả thế kỷ. Ăn sáng đi, rồi chúng ta bắt đầu công việc."

Bữa sáng của Vũ là một bát cháo trắng thơm mùi lá dứa và một tách trà nóng. Khi anh vừa kết thúc miếng cuối cùng, Ông Giáo vẫy tay ra hiệu cho anh lại gần quầy. Trên mặt bàn gỗ lim đen bóng, một cuộn giấy da cũ được trải ra, bên cạnh là một lọ mực màu tím sẫm và một chiếc bút lông ngỗng.

"Hôm qua tôi đã nói về việc cậu làm phụ tá. Nhưng trước khi bắt đầu, cậu cần hiểu rõ bản chất của nơi này," giọng Ông Giáo trở nên nghiêm nghị. "Tiệm tạp hóa không phải là một tổ chức từ thiện. Chúng ta là những người trung gian giữa 'thực tại' và 'nuối tiếc'. Mọi sự giúp đỡ ở đây đều phải trả giá."

Vũ nín thở lắng nghe. Anh cảm nhận được sức nặng của không gian xung quanh.

"Cậu nhìn xem," Ông Giáo chỉ tay lên những kệ hàng. "Mỗi giấc mơ dang dở ở đây đều mang một năng lượng rất lớn. Để đưa một người quay lại khoảnh khắc họ từ bỏ giấc mơ, hoặc để hiện thực hóa một điều đã lỡ dở, chúng ta cần một nguồn năng lượng đối ứng. Đó chính là Ký ức hạnh phúc nhất."

Vũ nhíu mày: "Tại sao lại là ký ức hạnh phúc? Chẳng phải người ta đến đây vì họ đang đau khổ sao?"

"Chính vì họ đau khổ, nên ký ức hạnh phúc là thứ duy nhất còn sót lại có giá trị thuần khiết," An từ trên thang nói vọng xuống, giọng cô trong trẻo nhưng mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Khi họ đổi một ký ức hạnh phúc để lấy lại giấc mơ, họ sẽ quên mất khoảnh khắc vui vẻ đó mãi mãi. Họ có được thành công, nhưng trong lòng họ sẽ khuyết đi một mảnh ký ức ấm áp. Đó là sự đánh đổi công bằng."

Vũ cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy là... nếu cháu muốn lấy lại bản kịch bản của mình, cháu sẽ phải quên đi một điều gì đó rất đẹp đẽ sao?"

"Đúng vậy," Ông Giáo gật đầu. "Có người đổi lấy nụ hôn đầu tiên, có người đổi lấy cảm giác được mẹ ôm vào lòng lần cuối, có người lại đổi lấy niềm vui khi lần đầu tiên kiếm được tiền bằng chính sức lao động của mình. Sự lựa chọn luôn nằm ở vị khách."

Đúng lúc đó, chiếc chuông gió ngoài cửa vang lên một tiếng Keng lanh lảnh.

Một người phụ nữ bước vào. Bà trông khoảng sáu mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám bạc, mái tóc búi cao quý phái nhưng đôi mắt lại hằn in nỗi mệt mỏi cùng cực. Bà đứng khựng lại ở cửa, mũi hít hà như thể đang tìm kiếm một mùi hương quen thuộc.

"Mùi gỗ đàn hương..." bà thầm thì. "Đúng là nơi này rồi."

Ông Giáo đứng dậy, khẽ cúi chào. "Chào bà Liên. Chúng tôi đã đợi bà từ lâu."

Bà Liên tiến lại gần quầy, đôi tay run rẩy đặt lên mặt bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Tôi muốn hoàn thành nó. Tôi không còn nhiều thời gian nữa. Bác sĩ nói... căn bệnh này sẽ sớm mang trí nhớ của tôi đi mất."

Vũ đứng bên cạnh, quan sát kĩ vị khách đầu tiên của mình. Bà Liên mở chiếc hộp. Bên trong là một mảnh vải lụa trắng, trên đó là một bức tranh thêu dang dở. Đó là hình ảnh một cánh đồng hoa cải vàng rực, nhưng chỉ mới thêu được một nửa bên trái. Những sợi chỉ vàng, xanh nằm ngổn ngang, trông như những mạch máu bị đứt đoạn.

"Đây là món quà tôi hứa thêu tặng chồng mình vào kỷ niệm 40 năm ngày cưới," bà Liên nghẹn ngào. "Nhưng ông ấy đã đi trước một năm. Từ đó, tôi không thể cầm kim được nữa. Đôi tay này cứ run lên mỗi khi chạm vào lụa. Tôi muốn thêu xong nó... để khi sang thế giới bên kia gặp ông ấy, tôi không phải cúi đầu vì thất hứa."

Ông Giáo nhìn mảnh vải, rồi nhìn sang Vũ. "Vũ, đi lấy hũ thủy tinh số 112 ở kệ gỗ phía sau. Đó là hũ chứa 'Sự kiên nhẫn' của bà Liên."

Vũ lúng túng đi tìm. Anh phải leo lên chiếc thang cao, ngón tay lướt qua những chiếc hũ tỏa nhiệt khác nhau. Hũ số 112 có màu vàng chanh nhạt, sờ vào thấy mát lạnh như nước suối. Anh cẩn thận mang xuống.

Ông Giáo đặt chiếc hũ cạnh bức tranh thêu. "Bà Liên, bà biết quy tắc chứ? Để lấy lại đôi bàn tay tài hoa và sự tĩnh tâm của 30 năm trước nhằm hoàn thành bức tranh này trong vòng một đêm, bà phải để lại một ký ức."

Bà Liên nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Tôi muốn đổi lấy ký ức về buổi chiều đầu tiên chúng tôi gặp nhau dưới gốc cây ngô đồng. Đó là khoảnh khắc đẹp nhất đời tôi, nhưng nếu phải quên nó đi để thực hiện được lời hứa với ông ấy... tôi sẵn lòng."

"Bà chắc chắn chứ?" An bước lại gần, đặt tay lên vai bà Liên. "Khi bà quên đi buổi chiều đó, ông ấy trong tâm trí bà sẽ chỉ còn là một người chồng của nghĩa vụ, sự rung động ban đầu sẽ biến mất."

"Tôi chắc chắn," bà Liên kiên định.

Ông Giáo cầm chiếc bút lông ngỗng, nhúng vào lọ mực tím rồi viết lên một tờ giấy da nhỏ. Ông bảo bà Liên đặt tay lên tờ giấy. Một làn khói mỏng màu hồng nhạt bắt đầu bay ra từ trán bà, cuộn tròn quanh chiếc bút rồi chui tợn vào lọ mực. Cùng lúc đó, chiếc hũ thủy tinh số 112 bỗng phát ra những tiếng tách tách nhỏ, nắp hũ tự mở. Một luồng sáng trắng bạc thoát ra, bao phủ lấy đôi bàn tay đang run rẩy của bà Liên.

Kỳ diệu thay, đôi tay bà ngừng run ngay lập tức. Những ngón tay gầy guộc trở nên linh hoạt lạ thường.

"Vũ, đưa bà Liên vào Phòng Mộng," Ông Giáo ra lệnh.

Vũ dẫn bà Liên đi qua một bức màn nhung đỏ phía sau quầy. Bên trong là một căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc ghế bành êm ái, một giá thêu và một ngọn nến không bao giờ tắt. Thời gian ở đây trôi chậm hơn bên ngoài gấp trăm lần.

Khi quay trở lại quầy, Vũ thấy Ông Giáo đang cẩn thận cất lọ mực tím vào một chiếc tủ khóa kín.

"Tại sao lại phải lấy đi ký ức của họ?" Vũ hỏi, giọng có chút bất bình. "Chẳng phải giúp họ hoàn thành tâm nguyện là điều tốt sao? Tại sao phải tước đoạt niềm vui của họ?"

Ông Giáo không nhìn Vũ, ông chậm rãi lau sạch chiếc bút lông. "Vũ à, vũ trụ này vận hành dựa trên sự cân bằng. Nếu cậu chỉ nhận mà không cho đi, giấc mơ đó sẽ trở thành một món nợ linh hồn. Những người đến đây, họ không phải bị tước đoạt, mà họ đang thực hiện một giao dịch tự nguyện để tìm thấy sự giải thoát. Bà Liên quên đi buổi chiều gặp gỡ, nhưng bà sẽ có được sự thanh thản khi nhắm mắt. Đó là cái giá của sự hoàn hảo."

Vũ im lặng. Anh nhìn lên kệ gỗ, nơi hũ thủy tinh mang tên mình vẫn đang nằm đó. Anh tự hỏi, mình sẽ phải đánh đổi ký ức nào? Là lần đầu tiên anh xem một bộ phim điện ảnh và quyết định theo nghề đạo diễn? Hay là ký ức về người con gái đã cùng anh đi dưới mưa suốt những năm đại học?

"Đừng suy nghĩ quá nhiều," An bước lại gần, đưa cho Vũ một chiếc chổi lông gà. "Công việc của anh hôm nay là phân loại những mùi hương. Mỗi giấc mơ đều có một mùi riêng. Anh phải học cách ngửi thấy chúng để sắp xếp cho đúng kệ. Nếu để một giấc mơ 'Hy vọng' nằm cạnh một giấc mơ 'Tuyệt vọng' quá lâu, chúng sẽ tự tiêu diệt lẫn nhau."

Vũ cầm chiếc chổi, bắt đầu công việc. Anh đưa mũi lại gần một chiếc hũ màu xanh lá. Nó có mùi của cỏ mới cắt và mưa rào mùa hạ. Đây là giấc mơ về một chuyến đi, anh đoán thầm. Sang chiếc hũ màu đỏ, nó có mùi gắt của kim loại và khói súng. Đây là giấc mơ của một người lính chăng?

Càng làm, Vũ càng bị cuốn vào thế giới kỳ lạ này. Anh nhận ra rằng, mỗi hũ thủy tinh không chỉ là một món đồ, mà là một sinh mạng đang phập phồng thở. Tiệm tạp hóa này không bán hàng, nó đang bảo tồn những phần đẹp đẽ nhất của con người trước khi chúng bị thực tại nghiền nát.

Đến cuối ngày, khi mặt trời lặn hẳn sau những mái ngói rêu phong của con hẻm, bà Liên bước ra từ Phòng Mộng. Gương mặt bà rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc dù có chút ngơ ngác. Trên tay bà là bức tranh thêu "Cánh đồng hoa cải" đã hoàn thiện đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những sợi chỉ vàng óng ánh như thể đang lay động trong gió.

"Xong rồi... xong rồi..." bà thì thầm.

"Bà thấy trong lòng thế nào?" Vũ hỏi khẽ.

Bà Liên mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng có chút trống vắng. "Tôi thấy rất vui vì đã giữ lời hứa. Chỉ là... tôi cứ tự hỏi tại sao mình lại yêu ông ấy nhiều đến thế? Tôi biết chúng tôi là vợ chồng, tôi biết ông ấy rất tốt, nhưng có một khoảnh khắc nào đó lúc ban đầu... tôi không còn nhớ rõ nữa. Có lẽ là do tôi già rồi."

Bà Liên cúi chào rồi bước ra khỏi tiệm. Vũ nhìn theo bóng lưng bà khuất dần trong màn đêm. Anh biết rằng, tối nay bà sẽ đặt bức tranh lên bàn thờ chồng, lòng nhẹ nhõm, nhưng sâu trong tâm khảm, một buổi chiều dưới gốc cây ngô đồng đã mãi mãi biến mất như chưa từng tồn tại.

"Đấy là vị khách đầu tiên của cậu," Ông Giáo nói, tay rót thêm một tuần trà. "Vũ, cậu có sợ không? Sợ một ngày nào đó cậu cũng sẽ đứng ở vị trí của bà ấy, cầm trên tay tác phẩm để đời của mình nhưng lại quên mất lý do vì sao cậu bắt đầu nó?"

Vũ nhìn vào hũ thủy tinh của mình trên kệ cao. Ánh sáng của nó hôm nay dường như hơi rực lên một chút.

"Cháu sợ," Vũ thành thật trả lời. "Nhưng cháu nghĩ... nếu sự quên đi đó giúp trái tim người ta bớt đau đớn hơn, thì có lẽ đó cũng là một loại lòng tốt."

Ông Giáo mỉm cười, đôi mắt già nua ẩn chứa một sự hài lòng kín đáo. "Cậu bắt đầu hiểu rồi đấy. Đi nghỉ đi, ngày mai sẽ có nhiều vị khách hơn. Và hãy nhớ, đừng bao giờ mở những hũ thủy tinh ở kệ số 9, dù cậu có nghe thấy tiếng ai gọi tên mình bên trong đó."

Vũ rùng mình, nhìn về phía góc tối của tiệm, nơi những chiếc hũ màu đen đang im lìm như những nấm mồ. Đêm đó, anh mơ thấy mình đang đứng trên một cánh đồng hoa cải, nhưng dù anh có cố gắng thế nào, anh cũng không thể nhìn rõ khuôn mặt của người con gái đang đứng đối diện mình. Tất cả chỉ còn là một mùi hương dịu nhẹ của lụa và hoa cải, tan biến dần vào hư không.