Ngày thứ ba ở tiệm tạp hóa bắt đầu bằng một tiếng chuông gió dồn dập hơn thường lệ. Không phải là tiếng keng thanh thoát của bà Liên, mà là một chuỗi âm thanh hỗn loạn như thể ai đó đang cố tình xô đổ trật tự của sự tĩnh lặng.
Vũ đang loay hoay với chiếc chổi lông gà ở kệ số 4 – nơi chứa những giấc mơ về nghệ thuật – thì cánh cửa bật mở. Một chàng trai trẻ, chừng hai mươi mấy tuổi, bước vào với dáng vẻ hấp tấp. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác da sờn cũ, mái tóc rối bời và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Trên lưng cậu là một bao đàn guitar móp méo ở phần đáy.
"Tôi nghe nói... ở đây có thể mua lại thời gian?" Chàng trai nói gấp gáp, hơi thở đứt quãng.
Ông Giáo vẫn không ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ thu chi bằng da bò. Ông thong thả đẩy gọng kính, dùng ngòi bút lông ngỗng chấm nhẹ vào lọ mực tím.
"Ở đây không bán thời gian, chàng trai trẻ," Ông Giáo nói bằng giọng trầm đục. "Chúng tôi chỉ lưu giữ những gì cậu đã đánh mất hoặc cố tình vứt bỏ. Cậu tên là gì?"
"Lâm. Tôi là nhạc sĩ... hoặc ít nhất là tôi đã từng nghĩ thế," chàng trai ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ dành cho khách, đôi vai gầy rung lên. "Tôi đã dành mười năm để viết nhạc. Mười năm sống trong những căn gác xép ẩm thấp, ăn mì tôm qua ngày để nuôi dưỡng một giấc mơ đại sảnh. Nhưng hôm qua, công ty quản lý nói nhạc của tôi là rác rưởi. Họ nói tôi đã quá thời, đã lỗi mốt. Tôi muốn... tôi muốn quay lại mười năm trước, khoảnh khắc tôi cầm cây đàn lần đầu tiên, để tôi có thể chọn một con đường khác. Tôi không muốn mơ nữa. Mơ ước đã giết chết tôi."
Vũ đứng trên thang, tim thắt lại. Câu chuyện của Lâm giống anh đến kỳ lạ, chỉ khác là Lâm muốn xóa bỏ hoàn toàn, còn Vũ lại đang cố tìm cách nhặt nhạnh những mảnh vỡ.
Ông Giáo nhìn Vũ, rồi nhìn sang An đang đứng tưới nước cho mấy chậu cây nhỏ ngoài cửa sổ. "An, đưa cho cậu ấy một tách trà 'Lãng Quên'. Vũ, xuống đây. Đi tìm hũ thủy tinh mang mã số Art-99 ở kệ số 4."
Vũ nhanh chóng trèo xuống. Anh lướt ngón tay qua những hũ thủy tinh. Kệ số 4 là một nơi kỳ lạ. Những chiếc hũ ở đây dường như có nhịp điệu riêng. Có cái rung lên như tiếng đàn cello, có cái lại tỏa ra hơi nóng của màu vẽ vừa mới pha. Anh tìm thấy hũ Art-99. Nó không rực rỡ, trái lại, nó có màu xám đục như khói bếp, bên trong có một nốt nhạc bằng đồng đang nằm im lìm dưới đáy.
Khi Vũ đặt chiếc hũ lên bàn, Lâm nhìn chằm chằm vào nó. "Đó là nó sao? Giấc mơ của tôi?"
"Đúng," Ông Giáo nói. "Nó mang tên: 'Bản giao hưởng chưa hoàn thành'. Cậu muốn gì ở nó?"
"Tôi muốn đổi nó lấy sự bình yên," Lâm nói, giọng run rẩy. "Tôi muốn xóa bỏ mọi ký ức về âm nhạc. Tôi không muốn mỗi khi nghe tiếng mưa rơi lại tự động nhẩm tính nhịp điệu. Tôi không muốn nhìn thấy những khuông nhạc hiện ra trong giấc ngủ. Tôi muốn làm một người bình thường, một người có thể kiếm tiền, có thể ngủ ngon mà không bị những giai điệu ám ảnh."
An bước lại gần, đặt tách trà bốc khói nghi ngút trước mặt Lâm. "Cậu có biết cái giá không? Để xóa bỏ hoàn toàn một giấc mơ đã ăn sâu vào máu thịt, cậu không chỉ mất đi nỗi đau. Cậu sẽ mất luôn khả năng cảm nhận vẻ đẹp của âm thanh. Tiếng sóng vỗ, tiếng chim hót, hay cả tiếng nói của người cậu yêu... tất cả đối với cậu sẽ chỉ là những tiếng động vô nghĩa, không cảm xúc."
Lâm khựng lại. Cậu nhìn An, đôi mắt cô như xoáy vào tâm hồn cậu.
"Tôi... tôi không quan tâm," Lâm nghiến răng. "Thà sống vô cảm còn hơn sống trong sự nhục nhã của kẻ thất bại."
Vũ đứng bên cạnh, tay nắm chặt vạt tạp dề. Anh muốn hét lên với Lâm rằng: "Đừng làm thế!". Anh đã từng ở trong trạng thái đó, khi anh vứt bản kịch bản vào đáy túi giấy và thề sẽ không bao giờ cầm bút nữa. Nhưng khi nhìn thấy bản kịch bản ấy nằm trong hũ thủy tinh ở tiệm, anh mới nhận ra nó chính là thứ khiến anh còn cảm thấy mình đang "sống".
"Ông Giáo, bác thực sự sẽ giúp cậu ấy sao?" Vũ không nhịn được mà lên tiếng.
Ông Giáo không nhìn Vũ, ông nhìn Lâm. "Lâm, hãy chạm vào chiếc hũ này một lần cuối. Nếu sau khi chạm vào, cậu vẫn muốn xóa bỏ, tôi sẽ thực hiện."
Lâm đưa bàn tay gầy gò, đầy những vết chai vì bấm dây đàn, chạm vào lớp kính thủy tinh mát lạnh. Ngay khoảnh khắc đó, chiếc hũ bỗng rực sáng. Một luồng âm thanh nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua đồng cỏ bỗng chốc tràn ngập căn phòng. Đó là một giai điệu dang dở, u buồn nhưng thanh khiết, nó len lỏi vào từng kẽ tóc, thấm qua lớp áo sơ mi của Vũ.
Vũ sững sờ. Anh thấy trong đầu mình hiện ra hình ảnh một cậu bé ngồi bên cửa sổ, tay ôm cây đàn cũ, đôi mắt sáng rực nhìn về phía chân trời. Cậu bé đó đang cười, một nụ cười không có sự toan tính, chỉ có tình yêu thuần khiết dành cho những âm thanh.
Lâm bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt bàn gỗ. Đôi bàn tay cậu không rời khỏi chiếc hũ, trái lại, cậu ôm chặt lấy nó như ôm lấy chính linh hồn mình.
"Đây là... đoạn điệp khúc tôi đã viết năm mười sáu tuổi," Lâm nức nở. "Tôi đã quên nó. Tôi đã quên mất tại sao tôi bắt đầu."
Ông Giáo thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự nhẹ nhõm. "Cậu không thất bại vì nhạc của cậu không hay. Cậu thất bại vì cậu đã bắt đầu viết nhạc để làm hài lòng người khác, thay vì viết cho cậu bé mười sáu tuổi kia."
Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở của Lâm và tiếng chuông gió ngoài kia vẫn keng đều đặn.
Sau một hồi lâu, Lâm lau nước mắt, đẩy tách trà 'Lãng Quên' sang một bên. "Tôi... tôi sẽ không xóa nó nữa. Nhưng tôi cũng không thể mang nó về ngay bây giờ. Tôi chưa xứng đáng."
"Vậy hãy để nó lại kệ số 4," Ông Giáo nói, nét mặt giãn ra. "Lần này, chúng tôi sẽ không thu phí ký ức của cậu. Coi như đây là một món nợ mà cậu sẽ trả bằng cách sống tiếp để hoàn thiện nó."
Khi Lâm bước ra khỏi cửa, bước chân của cậu không còn nặng nề như lúc mới vào. Cậu khoác bao đàn lên vai, bóng lưng thẳng hơn dưới nắng chiều.
Vũ nhìn hũ thủy tinh Art-99 đang dần dịu ánh sáng lại. Anh chợt nhận ra một điều kỳ lạ. "Ông Giáo, tại sao khi Lâm chạm vào hũ, cháu cũng nghe thấy tiếng nhạc?"
Ông Giáo đứng dậy, thong thả đi về phía kệ số 4. Ông đặt hũ thủy tinh vào vị trí cũ, giữa một chiếc hũ đựng một cây cọ vẽ gãy và một chiếc hũ đựng một đôi giày múa ba lê cũ mòn.
"Bởi vì ở trong căn tiệm này, những giấc mơ không nằm im. Chúng giao tiếp với nhau. Chúng là những thực thể sống, Vũ ạ. Chúng có nhịp tim, chúng có mùi hương, và chúng có thể 'thở' bằng cảm xúc của những người xung quanh. Cậu nghe thấy nhạc của Lâm, vì trong lòng cậu cũng đang có một bản nhạc dang dở tương tự."
Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ từ phía hũ thủy tinh của chính anh ở kệ gỗ mun đen.
"Nhưng có một điều cậu cần biết," Ông Giáo hạ thấp giọng, dẫn Vũ đi sâu vào phía sau, nơi ánh sáng ban ngày không chạm tới được. "Không phải giấc mơ nào cũng hiền hòa như của Lâm. Cậu nhìn kệ số 9 đi."
Vũ nhìn theo hướng chỉ tay của Ông Giáo. Kệ số 9 nằm trong một góc tối, bị bao phủ bởi một tấm màn nhung đen đầy bụi bặm. Những chiếc hũ ở đó không phát sáng. Chúng tỏa ra một thứ khói xám xịt, đặc quánh.
"Đó là những giấc mơ đã 'chết ngạt'," An nói, cô xuất hiện từ sau lưng Vũ lúc nào không hay, khiến anh giật mình. "Khi chủ nhân của chúng từ bỏ vì sự thù hận, hoặc vì họ đã đánh đổi nó lấy những thứ tăm tối, giấc mơ đó sẽ biến thành ký sinh trùng. Chúng không thở bằng hy vọng nữa, chúng thở bằng nỗi đau của người khác."
"Tại sao chúng ta không vứt chúng đi?" Vũ hỏi, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo mơn trớn sau gáy.
"Vì mỗi giấc mơ, dù tăm tối nhất, vẫn là một phần của trật tự thế giới," Ông Giáo trả lời nghiêm túc. "Nếu vứt đi, chúng sẽ lang thang ngoài kia, nhập vào những tâm hồn yếu đuối và biến họ thành những kẻ tàn ác. Công việc của chúng ta là giam giữ chúng, để thế giới bên ngoài được bình yên."
Đêm đó, Vũ được giao nhiệm vụ mới: Phân loại những hũ thủy tinh ở kệ số 4 theo mức độ "nhiệt" của chúng. Những hũ ấm hơn là những giấc mơ vẫn còn được chủ nhân nhớ đến. Những hũ lạnh lẽo là những giấc mơ đang dần bị lãng quên.
Vũ làm việc một mình dưới ánh nến. Khi chạm vào một chiếc hũ màu tím nhạt đựng một nhành hoa hồng khô, anh bỗng nghe thấy tiếng cười của một cô gái. Khi chạm vào một hũ màu bạc đựng một chiếc đồng hồ cát bị vỡ, anh thấy hình ảnh một người đàn ông đang chạy đua với thời gian.
Mỗi hũ thủy tinh là một vũ trụ thu nhỏ. Vũ nhận ra mình không còn cảm thấy mệt mỏi hay chán nản như những ngày ngồi văn phòng. Anh đang chạm vào cốt lõi của con người – những khát khao thầm kín nhất.
Gần nửa đêm, khi chuẩn bị đi ngủ, Vũ chợt thấy An đang đứng lặng lẽ trước kệ số 9. Cô không lau chùi chúng, chỉ đứng đó, đôi bàn tay mờ ảo của cô gần như chạm vào lớp kính đen của một chiếc hũ lớn nhất.
"An?" Vũ gọi khẽ.
An giật mình, rụt tay lại. Trong bóng tối, gương mặt cô xanh xao lạ thường. "Anh biết không, Vũ... đôi khi em ước mình cũng là một giấc mơ dang dở được đựng trong hũ. Ít nhất, em sẽ biết mình thuộc về ai."
"Em... em không phải là người của tiệm từ đầu sao?" Vũ tò mò.
An mỉm cười, một nụ cười buồn bã hơn cả bóng đêm. "Em là một giấc mơ không có tên, bị chủ nhân vứt bỏ ở ngay trước cửa tiệm này mười năm trước. Ông Giáo đã nhặt em lên và cho em một hình hài. Nhưng nếu người đó không bao giờ quay lại... em sẽ tan biến khi hũ thủy tinh của em hết năng lượng."
Nói rồi, An quay lưng đi thẳng lên gác, để lại Vũ đứng lặng giữa hàng ngàn hũ thủy tinh đang thầm thì trong đêm. Lần đầu tiên, Vũ nhìn vào hũ thủy tinh của mình với một suy nghĩ khác. Anh không chỉ muốn lấy lại nó cho chính mình. Anh muốn tìm hiểu xem, liệu anh có thể giúp những "giấc mơ" như An không bị tan biến hay không.
Tiếng chuông gió ngoài cửa bỗng rung lên một nhịp lạ lùng, dù trời không có gió. Một vị khách không mời đang đứng ở phía bên kia cánh cửa, và Vũ cảm nhận được, đây sẽ không phải là một người mang đến hy vọng.