MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 4: BỨC TRANH THÊU DỆT TỪ BÓNG TỐI

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 4: BỨC TRANH THÊU DỆT TỪ BÓNG TỐI

2,233 từ · ~12 phút đọc

Tiếng chuông gió không còn phát ra âm thanh keng lanh lảnh thường lệ. Nó rít lên một tiếng dài, nghe như kim loại bị cào xé trên mặt kính. Vũ đứng chôn chân giữa sảnh, hơi lạnh từ cánh cửa gỗ tràn vào, dù cửa vẫn đóng chặt. An đã biến mất vào bóng tối của tầng gác tự bao giờ, chỉ còn Ông Giáo chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, gương mặt ông đanh lại, những nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn dưới ánh nến.

"Mở cửa đi, Vũ," Ông Giáo nói, giọng ông thấp nhưng vang vọng. "Vị khách này không thích bị bắt chờ đợi, và ông ta cũng chẳng cần lời mời."

Vũ tiến lại gần, tay nắm lấy tay nắm cửa bằng đồng. Anh cảm thấy nó lạnh buốt như một khối băng vĩnh cửu. Khi cánh cửa mở ra, không có luồng gió nào thổi vào, chỉ có một bóng đen cao lớn, gầy gộc bước qua ngưỡng cửa. Người đàn ông mặc một bộ âu phục đen cắt may hoàn hảo, đầu đội mũ phớt che khuất nửa khuôn mặt. Trên tay ông ta cầm một chiếc vali bằng da cá sấu, bóng loáng đến mức phản chiếu được cả những hũ thủy tinh đang run rẩy trên kệ.

"Lâu rồi không gặp, người giữ kho," người đàn ông cất tiếng. Giọng nói của ông ta sắc lạnh, vô cảm như tiếng máy móc vận hành.

"Ông không nên đến đây, Lưu," Ông Giáo đứng dậy, tay vẫn nắm chặt chiếc gậy gỗ. "Tiệm của tôi không có thứ ông tìm."

Người tên Lưu thong thả tháo chiếc găng tay da, để lộ đôi bàn tay trắng bệch, các ngón tay dài một cách bất thường. Ông ta lướt nhìn qua kệ số 4, nơi hũ thủy tinh của Lâm vẫn còn đang âm thầm tỏa ra những dư âm của bản nhạc.

"Tôi không tìm những thứ rác rưởi đầy mùi ủy mị này," Lưu cười khẩy, âm thanh khô khốc. "Tôi đến để kiểm tra tiến độ của Kệ số 9. Hội đồng rất quan ngại về việc ông đang giữ quá nhiều 'mầm bệnh' mà không chịu thanh lý."

Lưu quay sang nhìn Vũ, đôi mắt ông ta có màu xám đục, không có con ngươi. Vũ cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua não bộ, mọi ký ức của anh trong giây lát bị xới tung lên.

"Phụ tá mới sao? Một kẻ thất bại nữa à?" Lưu tiến lại gần Vũ, mùi hương tỏa ra từ ông ta không phải là gỗ đàn hương hay trà hoa, mà là mùi của thuốc sát trùng và giấy tờ hành chính lạnh lẽo. "Cậu có biết mình đang làm việc cho một gã gàn dở không? Ông ta thu giữ những giấc mơ mục nát, trong khi tôi có thể giúp con người xóa bỏ chúng vĩnh viễn, giúp họ trở thành những cỗ máy hiệu quả, không đau đớn, không hối tiếc."

"Xóa bỏ giấc mơ là xóa bỏ nhân tính, Lưu ạ," Ông Giáo ngắt lời. "Ông biến họ thành những xác sống biết đi để phục vụ cho sự vận hành của thành phố. Đó không phải là cứu giúp, đó là hủy diệt."

Lưu không tranh cãi, ông ta đặt chiếc vali lên quầy thu ngân. "Bỏ qua triết lý rẻ tiền đó đi. Tôi đến đây vì có một sự cố. Bức tranh thêu của bà Liên."

Vũ giật mình: "Bà Liên? Bà ấy đã thêu xong và về nhà rồi mà."

Lưu quay sang nhìn Vũ, vẻ nhạo báng. "Thêu xong? Cậu tưởng mọi chuyện đơn giản như thế à? Bà ta đã đổi 'Ký ức hạnh phúc nhất' để lấy lại đôi bàn tay tài hoa. Nhưng cậu có biết điều gì xảy ra khi một người không còn ký ức về tình yêu mà lại sở hữu một tác phẩm chứa đựng linh hồn của tình yêu không?"

Ông Giáo sững người, chiếc gậy gỗ gõ mạnh xuống sàn. "Có chuyện gì đã xảy ra?"

"Bà ta đã phát điên ngay sau khi đặt bức tranh lên bàn thờ," Lưu thản nhiên nói. "Bởi vì bức tranh thêu 'Cánh đồng hoa cải' đó quá đẹp, quá sống động, nó mời gọi linh hồn của người chồng quá cố trở về. Nhưng vì bà ta đã quên mất ông ấy là ai, nên sự hiện diện của linh hồn đó đối với bà ta là một con quái vật hắc ám. Bà ta đã dùng kéo cắt nát bức tranh và đang ngồi cười trong đống đổ nát của chính mình. Giấc mơ của bà ta đã biến chất, và nó vừa mới được chuyển thẳng vào Kệ số 9 của các người."

Ngay lập tức, từ góc tối phía sau tiệm, một tiếng rắc lớn vang lên. Chiếc kệ số 9 rung chuyển dữ dội. Một chiếc hũ thủy tinh đen đặc vốn dĩ trống rỗng từ sáng nay giờ đây bùng lên một thứ ánh sáng màu tím độc địa. Bên trong hũ, mảnh vải lụa trắng của bà Liên đang xoắn lại như một con rắn bị thương, tỏa ra mùi khét của sợi chỉ cháy và sự tuyệt vọng cực độ.

Vũ cảm thấy tim mình đau thắt lại. Là anh đã dẫn bà Liên vào Phòng Mộng. Là anh đã khích lệ bà đổi ký ức. Anh đã tưởng mình đang giúp bà, nhưng hóa ra anh đang đẩy bà vào một cơn ác mộng kinh hoàng hơn.

"Thấy chưa?" Lưu mở vali, lấy ra một chiếc kẹp bằng bạc dài. "Đưa chiếc hũ đó cho tôi. Hội đồng sẽ tiêu hủy nó. Nếu ông giữ lại, nó sẽ lây lan sang các hũ khác. Một giấc mơ bị phản bội có sức tàn phá lớn hơn mười cơn ác mộng thông thường."

"Không được!" An bất thình lình xuất hiện, cô đứng chắn trước kệ số 9, đôi tay mờ ảo giờ đây rực lên một sắc đỏ rực rỡ. "Nếu tiêu hủy nó, linh hồn của bà Liên sẽ bị khuyết thiếu mãi mãi. Bà ấy sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại chính mình."

Lưu nhìn An với ánh mắt khinh miệt. "Vẫn là cái thứ lỗi của thời gian này. Tại sao ông vẫn chưa để nó tan biến hả Giáo?"

"Vì mỗi mảnh vỡ đều có quyền được hàn gắn," Ông Giáo bước lại gần Vũ, đặt bàn tay ấm áp lên vai anh. "Vũ, đây là bài học thực sự. Đôi khi chúng ta làm đúng quy tắc, nhưng kết quả vẫn sai. Cậu có dám sửa chữa nó không?"

Vũ nhìn vào chiếc hũ màu tím đang rít lên những tiếng ghê rợn trên kệ số 9. Nỗi sợ hãi trong anh vẫn còn đó, nhưng hình ảnh nụ cười nhạt nhòa của bà Liên khi rời tiệm khiến anh không thể đứng nhìn.

"Cháu phải làm gì?" Vũ hỏi, giọng anh run lên nhưng kiên định.

"Cậu phải đi vào 'Vùng Xám' – nơi giao thoa giữa ký ức bà Liên đã đánh đổi và giấc mơ bà đã thêu xong," Ông Giáo giải thích nhanh. "Cậu phải tìm lại mảnh ký ức về buổi chiều dưới gốc cây ngô đồng và mang nó dán lại vào linh hồn của bức tranh. Nếu thành công, bức tranh sẽ lành lại, bà Liên sẽ nhớ ra và giấc mơ sẽ không còn là ác mộng."

"Và nếu cậu ta thất bại?" Lưu nhướng mày.

"Cậu ta sẽ bị kẹt lại trong vùng xám, trở thành một hũ thủy tinh vô danh trên kệ của tôi," Ông Giáo nhìn Vũ như muốn hỏi một lần cuối.

Vũ nhìn An, cô khẽ gật đầu, đôi mắt chứa chan niềm tin. Anh nhìn lại hũ kịch bản của mình, rồi nhìn sang hũ của bà Liên. "Cháu sẽ đi."

Lưu cười lạnh, lùi lại phía sau. "Để xem lòng trắc ẩn của các người có thắng được quy luật đào thải của thời gian không."

Ông Giáo đưa cho Vũ chiếc đèn dầu cổ. "Đừng để ngọn lửa này tắt. Nó được thắp bằng hy vọng. Đi đi, Vũ. Hãy tìm mùi của hoa cải, nó sẽ dẫn đường cho cậu."

An cầm lấy tay Vũ, bàn tay cô lạnh buốt nhưng mang lại một cảm giác kết nối kỳ lạ. Cô lẩm nhẩm một câu chú bằng ngôn ngữ cổ xưa. Không gian xung quanh Vũ bắt đầu vặn xoắn. Những kệ gỗ cao ngất biến mất, thay vào đó là một màn sương mù màu xám đặc quánh.

Vũ bước đi trong hư vô. Mỗi bước chân của anh vang lên tiếng bộp bộp như đi trên bông. Xung quanh anh, những mảnh vỡ của hình ảnh lướt qua: một chiếc kéo sắc lạnh, những sợi chỉ đỏ đứt lìa, tiếng cười điên dại của một người phụ nữ.

"Bà Liên!" Vũ hét lên, nhưng tiếng vang của anh bị màn sương nuốt chửng.

Đột nhiên, anh ngửi thấy nó. Một mùi hương thanh khiết, nồng nàn nhưng dịu dàng. Mùi hoa cải. Anh chạy theo mùi hương đó, ngọn đèn dầu trong tay chập chờn trước những cơn gió vô hình.

Phía trước anh hiện ra một gốc cây ngô đồng khổng lồ, lá vàng rơi đầy mặt đất. Dưới gốc cây, một chàng trai trẻ và một cô gái đang ngồi tựa lưng vào nhau. Họ không nói gì, chỉ nhìn về phía cánh đồng hoa cải vàng rực trải dài đến tận chân trời. Đó chính là bà Liên và chồng bà năm hai mươi tuổi.

Nhưng hình ảnh đó đang bị một vầng sáng màu tím bao phủ, dần dần bị hút vào một vòng xoáy đen ngòm.

"Dừng lại!" Vũ lao đến, giơ cao chiếc đèn dầu. Ngọn lửa bùng lên rực rỡ, chiếu rọi vào vòng xoáy.

Trong vầng sáng đó, Vũ thấy bà Liên hiện tại – người đàn bà đang cầm kéo, đôi mắt đỏ ngầu. Bà đang cố cắt nát hình ảnh của chính mình thời trẻ.

"Bà Liên, hãy nhìn xem!" Vũ hét lớn. "Ông ấy không phải quái vật. Ông ấy là người đã cùng bà nhìn cánh đồng này. Ký ức không mất đi, nó chỉ đang đợi bà gọi tên!"

Vũ dùng đôi tay không, lao vào vòng xoáy tím, cố gắng tóm lấy mảnh ký ức hình gốc cây ngô đồng. Cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm vào da thịt. Anh thấy mình bắt đầu quên đi tên mình, quên đi tiệm tạp hóa, quên đi bản kịch bản.

Không! Mình không thể quên! Anh dùng hết sức bình sinh, áp mảnh ký ức đó vào bức tranh thêu đang bay lơ lửng trong vòng xoáy.

Một luồng ánh sáng trắng bùng nổ, hất văng Vũ ra xa.

...

Khi Vũ mở mắt ra, anh đang nằm trên sàn gỗ của tiệm tạp hóa. Ông Giáo đang đứng phía trên, tay cầm chiếc đèn dầu đã tắt lịm. An đang quỳ bên cạnh, lo lắng nhìn anh.

Vũ nhìn về phía Kệ số 9. Chiếc hũ màu tím đã biến mất. Thay vào đó, trên quầy thu ngân, bức tranh thêu "Cánh đồng hoa cải" nằm đó, nguyên vẹn, không một vết rách. Ánh sáng tỏa ra từ nó giờ đây thật ấm áp và hiền hòa.

"Bà Liên sao rồi ạ?" Vũ thều thào hỏi, đầu anh đau như búa bổ.

"Bà ấy đã ngủ thiếp đi," Ông Giáo mỉm cười, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm. "Lưu đã bỏ đi ngay khi cậu chạm vào mảnh ký ức đó. Ông ta thua rồi. Bà Liên khi tỉnh dậy sẽ thấy bức tranh trên bàn thờ. Bà sẽ không nhớ buổi chiều đó một cách rõ ràng như một bộ phim, nhưng bà sẽ cảm nhận được hơi ấm của nó mỗi khi chạm vào những sợi chỉ này."

Vũ thở phào, anh đưa tay lên nhìn. Trên lòng bàn tay anh có một vết sẹo nhỏ hình sợi chỉ, dấu vết của chuyến đi vào Vùng Xám.

"Anh đã làm được rồi, Vũ," An thì thầm, cô đưa cho anh một cốc nước ấm. "Anh đã cứu được một giấc mơ khỏi sự diệt vong."

Vũ nhấp một ngụm nước, vị ngọt của mật ong thấm vào cổ họng. Anh nhìn lên những hũ thủy tinh trên kệ cao. Anh bắt đầu hiểu rằng, làm phụ tá ở đây không chỉ là lau bụi hay phân loại. Đó là một cuộc chiến thầm lặng để bảo vệ những gì mong manh nhất của con người.

Nhưng khi nhìn thấy hũ kịch bản của mình, Vũ chợt thấy nó có một vết nứt nhỏ. Anh bàng hoàng chỉ cho Ông Giáo xem.

Ông Giáo im lặng hồi lâu rồi thở dài: "Để cứu người khác, cậu đã vô tình lấy đi một phần năng lượng từ giấc mơ của chính mình. Vết nứt đó... là cái giá của sự can thiệp. Cậu phải cẩn thận hơn, Vũ ạ. Nếu hũ của cậu vỡ trước khi cậu lấy lại được nó, cậu sẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được bộ phim đó nữa."

Đêm đó, Vũ không thể ngủ. Anh ngồi nhìn vết nứt trên hũ thủy tinh, lòng đầy ngổn ngang. Anh đã cứu được bà Liên, nhưng anh đang dần đánh mất cơ hội của chính mình. Tiệm tạp hóa này, hóa ra, còn chứa đựng những cạm bẫy ngọt ngào hơn cả ác mộng.