Vết nứt trên hũ thủy tinh mang tên Vũ không lớn, nó chỉ mảnh như một sợi tóc, nhưng dưới ánh nến của tiệm tạp hóa, nó trông như một tia sét đen ngòm đang đe dọa xé toạc mọi hy vọng cuối cùng của anh. Suốt đêm, Vũ không sao chợp mắt. Anh cứ nhìn trân trân lên kệ gỗ mun, nơi bản kịch bản mười năm thanh xuân của mình đang nằm đó, âm thầm tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt hơn thường lệ.
Sáng hôm sau, tiệm chìm trong một bầu không khí u trầm. Ông Giáo bận rộn dưới tầng hầm, nơi chứa những cuộn dây thời gian chằng chịt, còn An thì đứng lặng yên bên cửa sổ, nhìn những giọt sương sớm đọng trên lớp kính.
"Đừng nhìn nó nữa," An nói mà không quay đầu lại. "Càng nhìn, anh càng truyền nỗi sợ hãi vào nó. Giấc mơ rất nhạy cảm với tâm trạng của chủ nhân."
Vũ thở dài, bước xuống cầu thang gỗ. "Làm sao để vá nó lại, An? Ông Giáo nói nếu nó vỡ, tôi sẽ mất tất cả."
An quay lại, đôi mắt cô hôm nay có màu xanh nhạt như bầu trời sau cơn mưa. Cô tiến lại gần Vũ, bàn tay mờ ảo khẽ chạm vào vai anh. Một cảm giác mát lạnh dễ chịu lan tỏa. "Có hai cách. Một là anh phải tự mình thực hiện giấc mơ đó ngay lập tức trong đời thực. Hai là anh phải tìm được 'Nhựa sống của lòng vị tha' – thứ chỉ xuất hiện khi anh giúp một ai đó thực hiện giấc mơ mà không mảy may tính toán đến lợi ích bản thân."
Vũ sững sờ. Chẳng phải hôm qua anh đã cứu bà Liên sao?
"Hôm qua anh cứu bà Liên vì anh cảm thấy tội lỗi," An nói, như thể đọc được suy nghĩ của anh. "Lòng vị tha thực sự không có chỗ cho sự chuộc lỗi hay hối hận. Nó phải là một sự cho đi thuần khiết."
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió lại vang lên. Một âm thanh khô khốc, gãy gọn.
Vị khách bước vào là một người đàn ông trung niên, ăn mặc vô cùng xa hoa với chiếc áo khoác lông thú và đôi giày da cá sấu bóng lộn. Trên cổ tay ông ta là chiếc đồng hồ vàng nạm kim cương to bản, tỏa ra thứ ánh sáng lóa mắt nhưng kệch cỡm so với không gian thanh tao của tiệm.
"Tôi muốn mua lại giấc mơ của một người khác," người đàn ông nói ngay khi vừa bước tới quầy, giọng ông ta đầy quyền uy và sự thiếu kiên nhẫn.
Vũ sững người: "Mua lại giấc mơ của người khác? Ở đây chúng tôi không bán..."
"Cứ bình tĩnh, chàng trai," người đàn ông ngắt lời Vũ, đặt một xấp tiền dày cộm lên mặt bàn. "Tôi là triệu phú bất động sản, tên là Mạnh. Tôi có tiền, có quyền, có mọi thứ trên đời này. Trừ một thứ: Sự sáng tạo. Con trai tôi đang theo học ngành kiến trúc, nhưng nó là một đứa đần độn. Tôi muốn mua lại giấc mơ của một kiến trúc sư thiên tài nào đó đang gửi ở đây để cấy vào đầu nó. Các người muốn bao nhiêu tiền cũng được."
Ông Giáo từ dưới hầm bước lên, tay vẫn còn dính chút bụi phấn thời gian. Ông nhìn xấp tiền trên bàn với ánh mắt lạnh lùng như nhìn một đống rác.
"Tiệm tạp hóa này không bán giấc mơ, ông Mạnh ạ," Ông Giáo nói điềm tĩnh. "Giấc mơ là định mệnh cá nhân, không phải là hàng hóa để sang tay. Ông có thể mua được bản vẽ, mua được công ty, nhưng ông không bao giờ mua được sự rung động của tâm hồn khi đứng trước một công trình vĩ đại."
"Hừ, triết lý hão huyền!" Mạnh đập tay xuống bàn. "Tôi biết các người đang giữ hũ thủy tinh của Kiến trúc sư Hoàng – người đã tự sát mười năm trước vì bị vu oan đạo nhái. Bản vẽ ngôi nhà gỗ trong rừng của ông ta là kiệt tác. Tôi muốn cái hũ đó. Nếu các người không bán, tôi sẽ dùng quan hệ để san phẳng con hẻm này!"
Vũ cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng. Anh nhớ lại những ngày mình phải đi tiếp khách, bị những gã nhà giàu như thế này ép uống rượu và sỉ nhục những ý tưởng kịch bản của mình.
"Ông không xứng đáng chạm vào nó," Vũ bước lên một bước, chắn trước quầy. "Giấc mơ của ông Hoàng là sự thanh cao, còn ông chỉ có sự tham lam."
Mạnh cười khẩy, nhìn Vũ khinh bỉ. "Cậu là ai mà dám dạy đời tôi? Một tên phụ tá hèn mọn trong một cửa tiệm không có tương lai?"
"Vũ, lùi lại," Ông Giáo ngăn anh lại. Ông quay sang Mạnh. "Ông muốn giấc mơ của Hoàng? Được thôi. Nhưng ông có biết quy tắc không? Để lấy đi một giấc mơ không thuộc về mình, ông phải để lại thứ quý giá nhất mà ông đang có. Và thứ đó không phải là tiền."
Mạnh khựng lại, đôi mắt híp lại đầy toan tính. "Thứ quý giá nhất của tôi? Ý ông là căn biệt thự? Hay cổ phần công ty?"
"Thứ quý giá nhất của ông," Ông Giáo hạ thấp giọng, "là khả năng cảm nhận tình thân. Nếu ông lấy giấc mơ của Hoàng cho con trai mình, ông sẽ có một thiên tài kiến trúc trong nhà, nhưng ông sẽ nhìn nó như một người xa lạ. Ông sẽ không còn cảm thấy tình phụ tử, không còn thấy yêu thương hay đau lòng vì nó nữa. Đứa trẻ đó đối với ông sẽ chỉ là một công cụ để đánh bóng danh tiếng. Ông có chấp nhận không?"
Sự im lặng bao trùm căn tiệm. Vũ nín thở. Anh tin rằng một kẻ tham lam như Mạnh sẽ không bao giờ chấp nhận đánh đổi tình cảm gia đình.
Nhưng anh đã lầm.
"Được! Tôi đồng ý!" Mạnh dõng dạc nói. "Tình cảm là thứ rẻ tiền. Chỉ có danh vọng và quyền lực là trường tồn. Con trai tôi sẽ là kiến trúc sư vĩ đại nhất, và cái tên Mạnh sẽ được khắc vào lịch sử kiến trúc. Thế là đủ."
Vũ cảm thấy rùng mình. Anh không thể tin nổi có người lại sẵn sàng vứt bỏ tình thâm vì những thứ phù phiếm như vậy.
Ông Giáo thở dài, một tiếng thở dài đầy đau xót. Ông ra hiệu cho Vũ. "Vũ, lên kệ số 18, lấy hũ thủy tinh hình tam giác màu xanh ngọc bích. Đó là giấc mơ của Hoàng."
Vũ run rẩy leo lên thang. Anh không muốn lấy chiếc hũ đó xuống. Anh cảm thấy mình đang tiếp tay cho một tội ác. Khi chạm tay vào chiếc hũ xanh ngọc, anh cảm nhận được một luồng năng lượng êm đềm, mùi của gỗ thông và sương sớm. Đây là một giấc mơ đầy thiện lương và ấm áp. Thật bất công nếu nó rơi vào tay kẻ như Mạnh.
Khi Vũ mang hũ xuống, An bất ngờ chặn anh lại. Cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt cô rực lên một tia sáng kiên định. "Vũ, anh có nhớ tôi nói về nhựa sống của lòng vị tha không? Đây là cơ hội của anh."
Vũ hiểu ý An. Anh nhìn sang Ông Giáo, ông khẽ gật đầu.
Vũ không đặt chiếc hũ lên bàn cho Mạnh. Thay vào đó, anh ôm chặt lấy nó. "Ông Mạnh, trước khi ông ký vào bản hợp đồng bằng mực tím, tôi muốn ông nhìn thấy một thứ."
Vũ dùng khả năng cảm nhận mùi hương mà mình vừa học được, anh tập trung toàn bộ tâm trí vào hũ thủy tinh. Anh không mở nắp, nhưng anh áp trán mình vào lớp kính. Một luồng ánh sáng xanh ngọc bích tỏa ra, bao trùm lấy cả Mạnh.
Trong không gian huyền ảo của tiệm, một viễn cảnh hiện ra. Mạnh thấy mình của mười năm trước, khi ông ta còn là một thầu xây dựng nhỏ. Trong một đêm mưa, con trai ông ta – lúc đó mới 5 tuổi – đã ngồi dưới gầm bàn, dùng những mẩu gỗ thừa để dựng lên một "ngôi nhà cho bố". Đứa trẻ cười rạng rỡ, đưa bàn tay đầy vết xước ra khoe với bố: "Sau này con sẽ xây nhà thật to để bố không phải đi làm vất vả nữa".
Đó là khoảnh khắc Mạnh đã khóc vì cảm động, khoảnh khắc mà ông ta đã thề sẽ làm mọi thứ để con mình được hạnh phúc.
"Ông có thấy không?" Vũ nói, giọng anh vang vọng trong tiềm thức của Mạnh. "Đây là lý do ông muốn con mình thành đạt. Ông muốn nó thực hiện giấc mơ của nó, chứ không phải chiếm đoạt giấc mơ của người khác để biến nó thành một con búp bê không linh hồn. Nếu ông lấy giấc mơ của Hoàng, ông sẽ giết chết đứa trẻ mang mẩu gỗ ngày xưa. Ông sẽ giết chết chính tình yêu mà ông đã từng nâng niu."
Viễn cảnh tan biến. Mạnh đứng thẫn thờ, đôi bàn tay đeo nhẫn kim cương run rẩy. Xấp tiền trên bàn rơi lả tả xuống sàn.
"Tôi... tôi..." Mạnh lắp bắp. Đôi mắt sắc sảo của vị triệu phú bỗng chốc trở nên mờ đục. Những ký ức về đứa con trai bé bỏng ngồi dưới gầm bàn như một cơn sóng thần quét sạch sự tham lam trong lòng ông ta.
Mạnh nhìn hũ thủy tinh của kiến trúc sư Hoàng, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Ông ta đột ngột quay lưng, bước nhanh ra khỏi cửa tiệm như đang chạy trốn khỏi chính mình.
"Tôi không cần nữa! Giữ lấy cái thứ ma quỷ của các người đi!" tiếng Mạnh vọng lại từ con hẻm, lẫn trong tiếng gió rít.
Tiệm tạp hóa trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Vũ thở phào nhẹ nhõm, anh đặt hũ thủy tinh xanh ngọc lại lên quầy. Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ.
Đột nhiên, An reo lên: "Vũ! Nhìn kìa!"
Vũ nhìn lên kệ gỗ mun. Vết nứt trên hũ thủy tinh của anh đang tỏa ra một làn khói màu xanh nhạt. Một chất lỏng lấp lánh như kim cương từ đâu xuất hiện, từ từ lấp đầy vết nứt đó. Chỉ trong vài giây, bề mặt hũ thủy tinh lại trở nên láng mịn, thậm chí còn tỏa sáng rực rỡ hơn cả lúc ban đầu.
"Nhựa sống của lòng vị tha," Ông Giáo mỉm cười, vỗ vai Vũ. "Cậu đã cứu giấc mơ của Hoàng khỏi sự chiếm đoạt, và quan trọng hơn, cậu đã cứu một người cha khỏi sự tha hóa. Cậu đã cho đi mà không đòi hỏi gì cho bản thân. Đó là lý do giấc mơ của cậu được chữa lành."
Vũ cảm nhận được một luồng hơi ấm chảy từ hũ thủy tinh vào lồng ngực mình. Bản kịch bản của anh dường như đang reo vui. Anh nhận ra rằng, để giữ gìn được ước mơ của mình, đôi khi người ta phải học cách bảo vệ ước mơ của người khác trước.
"Nhưng ông Hoàng thì sao ạ?" Vũ nhìn hũ thủy tinh xanh ngọc. "Ông ấy vẫn nằm đây, dang dở..."
"Mỗi thứ đều có thời điểm của nó," Ông Giáo nói, tay thu dọn xấp tiền mà Mạnh bỏ lại để vào một chiếc hộp gỗ. "Số tiền này sẽ được dùng để gửi đến quỹ học bổng mang tên Hoàng một cách nặc danh. Còn giấc mơ này... một ngày nào đó, một người có tâm hồn đồng điệu sẽ đến và nhận nó một cách xứng đáng nhất."
Tối hôm đó, Vũ ngồi cùng An bên bậu cửa sổ. Anh hỏi cô về những vị khách tiếp theo.
"Tiệm này không bao giờ hết khách, Vũ ạ," An nói, cô đang cầm một mảnh giấy nhỏ, gấp thành một chiếc máy bay. "Vì con người ta luôn giỏi trong việc đánh mất chính mình. Anh có thấy chiếc hũ cũ kĩ ở kệ số 1 không? Đó là món đồ của vị khách ngày mai đấy."
Vũ nhìn theo hướng chỉ của An. Đó là một chiếc máy ảnh cơ cũ, dây đeo bằng da đã mục nát, bên trên bám đầy lớp bụi của thời gian và... cả dấu vết của những hạt cát vàng.
"Một phóng viên chiến trường?" Vũ đoán.
"Không chỉ vậy đâu," An thầm thì. "Đó là một giấc mơ về sự thật. Và sự thật thường đau đớn hơn bất cứ ảo mộng nào."
Vũ nhìn vào chiếc máy ảnh, lòng thầm nhủ: Mỗi ngày ở đây là một cuộc đời. Anh không còn là chàng trai thất nghiệp đứng dưới mưa ngày nào nữa. Anh đang dần trở thành một phần của nơi này – người canh giữ những điều đẹp đẽ nhất của nhân gian.
Tiếng chuông gió lại kêu keng một tiếng nhẹ, báo hiệu một cơn gió đêm vừa thổi qua con hẻm không tên. Vũ mỉm cười, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp thở của hàng ngàn giấc mơ đang vây quanh mình.