MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 10: KHI GIỌNG HÁT HÓA THÀNH NHỮNG CÁNH CHIM

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 10: KHI GIỌNG HÁT HÓA THÀNH NHỮNG CÁNH CHIM

1,904 từ · ~10 phút đọc

Đêm ở tiệm tạp hóa chưa bao giờ tĩnh lặng thực sự. Luôn có tiếng thì thầm của những hũ thủy tinh, tiếng cựa mình của gỗ cũ, và tiếng thở dài của thời gian. Nhưng đêm nay, sau cuộc đối thoại bí mật giữa Ông Giáo và Lưu mà Vũ vừa chứng kiến, sự im lặng mang một sức nặng nghẹt thở.

Vũ ngồi bệt trên sàn gác, chiếc chìa khóa bạc nhỏ mà Lưu để lại nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và sắc sảo. Anh nhìn sang An. Cô đang ngủ, nhưng đó không phải là giấc ngủ ngon. Đôi chân mày cô nhíu lại, và đôi bàn tay mờ ảo thỉnh thoảng lại quờ quạng vào không trung như đang cố bám víu lấy một thứ gì đó sắp tan biến.

"An à," Vũ thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Em không phải là một sự bỏ rơi. Em là một sự bảo vệ đau đớn."

Vũ biết mình không thể chờ đợi thêm. Theo lời Ông Giáo, năng lượng của An đang cạn dần. Nếu anh không hành động, cô sẽ tan biến trước khi sự thật được phơi bày. Anh cầm lấy bản kịch bản của mình – thứ giờ đây không còn là những trang giấy vô tri, mà là vật dẫn linh hồn – rồi rón rén đi xuống lầu.

Ông Giáo vẫn ngồi đó, bên quầy thu ngân, nhưng mắt ông nhắm nghiền. Trên bàn, chén rượu nếp của Lưu vẫn còn vơi một nửa. Vũ định lách qua để đi về phía bức màn nhung đỏ, nhưng giọng nói của Ông Giáo vang lên, trầm thấp và mệt mỏi:

"Cậu định đi đâu, Vũ?"

Vũ khựng lại. "Cháu phải cứu An. Cháu có chìa khóa của Lưu."

Ông Giáo mở mắt, đôi mắt ông đỏ vằn vì thức đêm. "Cậu có biết mở 'Kho lưu trữ những lời nói dối chân thật' nghĩa là gì không? Đó là nơi chứa đựng những sự thật bị bóp méo để bảo vệ người khác. Một khi cậu mở nó ra, lớp vỏ bọc mà Lưu dày công xây dựng suốt hai mươi năm sẽ sụp đổ. Hội đồng Thời gian sẽ ập đến đây trong nháy mắt."

"Cháu không sợ Hội đồng," Vũ kiên định nhìn thẳng vào Ông Giáo. "Cháu sợ một ngày nào đó An biến mất mà vẫn tin rằng mình không được ai yêu thương. Cháu là một người viết truyện, bác Giáo ạ. Một câu chuyện kết thúc trong sự hiểu lầm là một câu chuyện tồi tệ. Cháu muốn viết lại đoạn kết này."

Ông Giáo nhìn Vũ một hồi lâu, rồi ông chậm rãi đẩy chiếc đèn dầu về phía anh. "Hãy đi đi. Tôi sẽ đứng ở đây để giữ cửa cho cậu. Nhưng hãy nhớ, thời gian trong kho lưu trữ đó chảy ngược. Cậu càng ở lâu, ký ức của chính cậu sẽ càng bị trẻ hóa. Nếu không nhanh chân, cậu sẽ trở thành một đứa trẻ không còn ký ức để quay về."

Vũ gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi bước qua bức màn nhung đỏ.

Thay vì Dòng sông Thời gian như lần trước, lần này chiếc chìa khóa bạc dẫn Vũ đến một hành lang dài vô tận, với hai bên tường là hàng triệu ngăn kéo nhỏ bằng pha lỏng. Mỗi ngăn kéo đều tỏa ra một mùi hương khác nhau: mùi của lời nói dối để mẹ không lo lắng, mùi của lời hứa suông để người yêu yên lòng, và mùi của sự im lặng để bảo vệ một bí mật.

Vũ chạy dọc hành lang, tay cầm mẩu giấy con hạc của An. Mẩu giấy bỗng nhiên rung lên, tỏa ra ánh sáng dẫn đường. Anh dừng lại trước một ngăn kéo có nhãn hiệu không tên, chỉ có một biểu tượng hình bông hoa nhài nhỏ — loài hoa mà An thích nhất.

Vũ tra chìa khóa bạc vào. Cạch.

Một luồng ánh sáng chói lòa hút Vũ vào bên trong.

Anh thấy mình đang đứng trong một căn phòng nhỏ rách nát của hai mươi năm trước. Một người đàn ông trẻ tuổi, gương mặt đầy sẹo nhưng ánh mắt vô cùng dịu dàng, đang bế một bé gái khoảng ba tuổi trên tay. Đó là Lưu — thời điểm ông chưa trở thành kẻ thực thi quy tắc lạnh lùng.

"An à," Lưu trẻ tuổi thì thầm, tay vuốt ve mái tóc cô bé. "Ngoài kia họ đang săn lùng cha. Cha không thể để con sống trong cảnh trốn chui trốn lủi này. Cha sẽ gửi con vào một nơi mà thời gian ngừng trôi. Con sẽ ở đó, mãi mãi là một cô bé dịu dàng, không bị vấy bẩn bởi máu và bụi trần."

Lưu cầm lấy một chiếc hũ thủy tinh. Ông bắt đầu hát. Đó chính là bài hát mà An thường hát trong tiệm. Nhưng lời bài hát khác hoàn toàn. Đó là bài hát về một lời thề:

"Cha sẽ hóa thành bóng đêm để bảo vệ ánh sáng của con/ Cha sẽ hóa thành lời nói dối để giữ gìn sự thật nơi con/ Dù ngàn năm sau con không nhớ mặt cha/ Chỉ cần con còn cười, cha cam lòng hóa đá..."

Khi Lưu hát, linh hồn của bé gái từ từ bay vào chiếc hũ. Nhưng đúng lúc đó, một nhóm người mặc áo choàng xám của Hội đồng Thời gian phá cửa xông vào.

"Lưu! Ngươi dám tạo ra một giấc mơ trái phép!"

Lưu vội vã khóa chiếc hũ lại bằng lớp sáp đen mà Vũ đã thấy. Ông nhìn vào chiếc hũ một lần cuối trước khi giao nó cho một người bạn cũ — chính là Ông Giáo lúc trẻ đang đứng nép ngoài cửa.

"Giữ lấy con bé. Hãy biến nó thành một phần của tiệm. Đừng để nó biết tôi là ai."

Hình ảnh vỡ tan. Vũ thấy mình lại đứng giữa hành lang ngăn kéo. Nhưng lần này, có một sự thay đổi. Mẩu giấy hình con hạc trong tay anh bỗng hóa thành một con hạc thật, nó đập cánh rồi bay thẳng về phía thực tại.

Vũ vội vã chạy theo con hạc. Anh cảm thấy cơ thể mình đang nhỏ lại, quần áo trở nên rộng thùng thình — thời gian đang bắt đầu tước đoạt tuổi tác của anh. Anh phải ra ngoài ngay lập tức!

Khi Vũ lao qua bức màn nhung đỏ quay lại tiệm, anh thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Lưu đang đứng giữa tiệm, nhưng ông không còn ở dạng người. Một nửa cơ thể ông đã bị hóa đá, những xiềng xích bằng ánh sáng xanh của Hội đồng Thời gian đang quấn chặt lấy ông. Phía đối diện, một toán người mặc áo choàng xám đang giơ cao những chiếc gậy quyền năng, định đập vỡ toàn bộ các kệ hàng.

"Dừng lại!" Vũ hét lớn. Giọng anh giờ đây lanh lảnh như một đứa trẻ mười tuổi.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vũ. Con hạc giấy bay lượn trên không trung, rồi nó đậu nhẹ nhàng lên vai An — lúc này đang tỉnh dậy trên gác xép và hoảng sợ nhìn xuống.

"Cha..." An thầm thì.

Giây phút đó, khi An gọi tiếng "Cha", sợi dây liên kết bị đứt đoạn hai mươi năm qua bỗng chốc được nối lại. Ánh sáng từ con hạc giấy tỏa ra, rực rỡ và thuần khiết, nó bắt đầu gột rửa lớp sáp đen bám trên linh hồn An bấy lâu nay.

Lưu ngước nhìn con gái, một giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt nửa người nửa đá. "An... con đã biết rồi sao?"

"Sao cha lại bỏ con lâu như thế?" An lao xuống lầu, đôi bàn tay cô giờ đây không còn mờ ảo nữa, chúng trở nên đặc sệt, ấm áp và đầy sức sống. Khi cô chạm vào Lưu, những xiềng xích của Hội đồng Thời gian bỗng nhiên rạn nứt.

"Sức mạnh của một giấc mơ được nhận diện!" Một kẻ mặc áo choàng xám kêu lên kinh ngạc. "Nó đang phá vỡ quy luật cân bằng!"

Vũ biết đây là thời điểm của mình. Anh mở bản kịch bản ra, dùng ngòi bút mực tím của Ông Giáo, viết đè lên những trang giấy trắng:

Khi những con chữ cuối cùng được viết xong, bản kịch bản của Vũ bùng cháy. Ngọn lửa không thiêu rụi tiệm, nó biến thành hàng ngàn cánh chim bằng ánh sáng, bay vòng quanh Lưu và An, tạo thành một lá chắn bất khả xâm phạm trước sự tấn công của Hội đồng.

Toán người áo xám lùi lại, gương mặt họ lộ rõ vẻ sợ hãi trước sức mạnh của một câu chuyện được viết bằng cả linh hồn.

"Đi đi!" Ông Giáo hét lên, tay cầm chiếc chuông gió lắc mạnh. "Lưu, hãy đưa An ra khỏi đây! Tiệm này không còn là nơi an toàn cho hai người nữa!"

"Còn ông thì sao, Giáo?" Lưu hỏi, giọng ông đã lấy lại được sự ấm áp của con người.

"Tôi là một phần của tiệm. Tôi sẽ ở lại để thu dọn đống đổ nát này. Và Vũ nữa, cậu ấy đã hoàn thành nhiệm vụ của mình."

Lưu nhìn Vũ, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng. "Cảm ơn cậu, nhà văn. Cậu đã cho tôi một cơ hội mà tôi không bao giờ nghĩ mình xứng đáng có được."

Lưu nắm tay An. Họ bước ra khỏi cửa tiệm, tiến về phía con hẻm sương mù. Lần này, họ không tan biến vào bóng tối, mà bước đi dưới ánh sáng của hàng ngàn cánh chim đang dẫn lối.

Cửa tiệm đóng sầm lại. Toán người áo xám biến mất như một ảo ảnh tan vỡ.

Vũ ngồi bệt xuống sàn, hơi thở dồn dập. Cơ thể anh từ từ trở lại kích thước bình thường. Anh nhìn quanh, căn tiệm giờ đây tan hoang. Các kệ hàng đổ nghiêng ngả, hũ thủy tinh của anh nằm lăn lóc trên mặt đất, nhưng may thay, nó không vỡ.

Ông Giáo đi lại phía anh, ngồi xuống bên cạnh. Ông không giận dữ, chỉ có một nỗi buồn nhè nhẹ.

"Cậu đã phá hỏng bản hợp đồng của tôi với Hội đồng, Vũ ạ."

"Cháu xin lỗi," Vũ cúi đầu.

"Đừng xin lỗi," Ông Giáo mỉm cười, tay nhặt một mảnh vỡ thủy tinh lên. "Cậu đã làm điều mà tôi đã quá già để dám thực hiện. Cậu đã biến một giấc mơ thành sự thật. Nhưng cái giá là tiệm tạp hóa này sẽ phải biến mất một thời gian. Chúng ta cần tìm một địa điểm mới, một con hẻm mới."

Vũ nhìn vào hũ thủy tinh của mình. Bản kịch bản đã cháy hết, nhưng bên trong hũ giờ đây không còn là giấy mực. Nó chứa đựng một đóa hoa nhài rực sáng — món quà từ sự dịu dàng của An để lại.

"Cháu sẽ đi cùng bác chứ?" Vũ hỏi.

Ông Giáo đứng dậy, phủi bụi trên chiếc áo đũi. "Cậu còn kịch bản nào khác muốn viết không?"

Vũ nhìn ra cửa sổ. Anh thấy thấp thoáng ở cuối con hẻm, bóng dáng của một cô gái và một người đàn ông đang cùng nhau ngắm nhìn bầu trời sao. Anh mỉm cười, nhặt chiếc bút lông ngỗng lên.

"Cháu muốn viết về tiếp theo của họ. Và về cách mà chúng ta sẽ mở lại cửa tiệm này."