Sau trận chiến với bóng tối ở Kệ số 9 và hành trình vào Dòng sông Thời gian, tiệm tạp hóa rơi vào một trạng thái tĩnh lặng kỳ lạ. Mùi hương của gỗ đàn hương hôm nay dường như đậm đặc hơn, cố gắng che lấp đi mùi khét lạt còn sót lại của những giấc mơ hắc ám. An vẫn còn yếu, cô ngồi trên chiếc ghế bành cũ cạnh cửa sổ, đôi bàn tay mờ ảo đan vào nhau, ánh mắt thất thần nhìn ra con hẻm sương mù.
Vũ đứng ở quầy, tay cầm chiếc hũ thủy tinh của mình. Những con chữ đã quay trở lại, nhưng chúng không nằm yên. Chúng nhảy múa, xoáy tròn như muốn kể lại câu chuyện về An – câu chuyện mà Ông Giáo đã dặn anh phải giữ kín.
Keng... keng...
Tiếng chuông gió lần này không dồn dập, mà kéo dài, mang theo một chút vị mặn của muối biển và hơi lạnh của đại dương sâu thẳm. Cửa tiệm mở ra, nhưng không có ai bước vào ngay lập tức. Chỉ có một luồng gió lạnh tràn vào, mang theo những hạt cát vàng mịn màng phủ lên sàn gỗ.
Sau đó, một người đàn ông xuất hiện. Ông ta mặc chiếc áo khoác thủy thủ màu xanh thẫm đã bạc màu, đôi ủng cao cổ sũng nước dù ngoài trời không mưa. Gương mặt ông ta chằng chịt những vết sẹo của gió bão, nhưng đôi mắt lại có màu xám tro, sâu thẳm và trống rỗng như một vùng biển không có đáy.
"Tôi tìm lại hòn đảo 'Vô Tận'," người đàn ông nói, giọng ông trầm và ồm ồm như tiếng sóng vỗ vào hang đá.
Ông Giáo đặt tách trà xuống, nhìn vị khách một hồi lâu rồi thở dài. "Thuyền trưởng Scott. Đã ba mươi năm kể từ ngày ông hạ buồm lần cuối. Tôi cứ tưởng ông đã định cư ở một thị trấn cảng nào đó và quên đi huyền thoại đó rồi."
"Làm sao quên được thứ đã lấy đi của mình cả một đời người, thưa ông chủ?" Scott ngồi xuống, hơi lạnh tỏa ra từ người ông khiến Vũ rùng mình. "Tôi đã dành bốn mươi năm trên biển để tìm hòn đảo mà ông nội tôi kể – nơi thời gian không làm con người già đi, nơi những người yêu nhau không bao giờ phải chia lìa. Tôi đã bỏ rơi vợ mình, bỏ rơi đứa con trai mới lọt lòng để đuổi theo một ảo ảnh. Và giờ đây, khi đã ở sườn dốc bên kia cuộc đời, tôi nhận ra mình không còn gì cả ngoài sự cô độc."
Vũ nhìn sang An, thấy cô hơi run lên khi nghe đến hai chữ "bỏ rơi". Anh tiến lại gần, rót một tách trà nóng cho Scott.
"Ông muốn lấy lại giấc mơ về hòn đảo đó sao?" Vũ hỏi.
Scott nhìn Vũ bằng đôi mắt màu tro tàn. "Không. Tôi muốn lấy lại chiếc la bàn mà tôi đã gửi ở đây. Chiếc la bàn không chỉ phương Bắc, mà chỉ về phía 'Nhà'. Ngày đó, tôi đã gửi nó lại vì nó cứ luôn chỉ về phía đất liền, phía người vợ đang đợi tôi, trong khi tôi lại muốn đi về phía đại dương. Tôi đã vứt bỏ kim chỉ nam của lòng mình để chạy theo sự phù phiếm."
Ông Giáo gật đầu, ra hiệu cho Vũ. "Kệ số 12, hũ thủy tinh hình vỏ ốc. Đó là món đồ của thuyền trưởng."
Vũ leo lên thang. Kệ số 12 là nơi chứa những giấc mơ về sự xê dịch và những chuyến hành trình. Khi chạm tay vào chiếc hũ hình vỏ ốc, Vũ nghe thấy tiếng sóng gào thét và tiếng hải âu gọi bạn. Bên trong hũ là một chiếc la bàn đồng cổ kính, kim của nó đang quay tít một cách hỗn loạn.
Khi Vũ đặt chiếc hũ lên bàn, Scott run rẩy chạm tay vào lớp kính. Ngay lập tức, kim la bàn ngừng quay. Nó từ từ chỉ về phía cửa tiệm, rồi lại lệch sang phía An đang ngồi, cuối cùng dừng lại, chỉ thẳng vào lồng ngực của Scott.
"Nó vẫn hoạt động," Scott thầm thì, nước mắt ứa ra từ đôi mắt già nua. "Nó vẫn bảo tôi rằng 'Nhà' ở ngay trong tim, vậy mà tôi đã đi vòng quanh trái đất để tìm nó."
"Cái giá cho việc nhận lại chiếc la bàn này rất nặng, Scott," Ông Giáo cảnh báo. "Ông phải để lại toàn bộ ký ức về những chuyến hải trình huy hoàng nhất. Ông sẽ quên đi những kỳ quan ông đã thấy, quên đi cảm giác chinh phục được đại dương. Ông sẽ chỉ còn là một ông già bình thường, không quá khứ, không chiến tích."
"Tôi đồng ý," Scott không hề do dự. "Vinh quang trên biển chỉ là muối trắng, tình thâm mới là máu thịt. Tôi muốn dành những năm tháng cuối cùng để đi tìm lại phần mộ của vợ mình và xin lỗi con trai tôi, dù tôi chẳng còn nhớ mình đã đi đâu trong bốn mươi năm qua."
Trong khi Ông Giáo thực hiện nghi lễ thu hồi ký ức cho Scott, Vũ nhận thấy An đang nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn. Anh bước lại gần cô.
"An, em thấy sao rồi?"
An ngước lên, đôi mắt cô rưng rưng. "Vũ... em vừa nhìn vào chiếc la bàn đó. Anh biết nó chỉ về đâu không? Khi ông ấy chạm vào, nó không chỉ hướng về cửa, mà nó tỏa ra một tia sáng hướng về phía... phía Kệ số 9."
Vũ giật mình. Kệ số 9 là nơi chứa những giấc mơ hắc ám, nơi Lưu – người có thể là cha của An – thường xuyên để mắt tới.
"Tại sao nó lại chỉ về đó?" Vũ thì thầm.
"Vì ở đó có một phần của em," An nói, giọng cô run rẩy. "Em cảm nhận được. Có một hũ thủy tinh đen ở đó đang gọi tên em. Đó không phải là một giấc mơ ác mộng, đó là 'Sự thật' mà người đàn ông kia đã cố tình nhuộm đen để che giấu."
Vũ nhìn về phía quầy, nơi Scott đang dần dần lịm đi trong ánh sáng tím của lọ mực ký ức. Ông Giáo đang tập trung cao độ. Đây là cơ hội duy nhất.
"Anh sẽ đi kiểm tra," Vũ nói quyết liệt.
"Đừng, Vũ! Nguy hiểm lắm!" An ngăn lại nhưng Vũ đã bước đi.
Anh tiến về phía Kệ số 9, nơi tấm màn nhung đen vẫn còn bám đầy bụi của trận chiến trước. Vũ không dùng đèn dầu, anh dùng chính trí tưởng tượng của mình để bao bọc lấy cơ thể bằng một lớp màng ánh sáng mỏng. Anh lách tay qua những hũ thủy tinh hắc ám, tìm kiếm thứ mà An cảm nhận được.
Sâu trong góc khuất nhất, sau hũ thủy tinh của vận động viên Nam, có một chiếc hũ nhỏ, hình dáng giống hệt hũ của An nhưng nó bị bao phủ bởi một lớp sáp đen dày đặc. Vũ dùng móng tay cạy nhẹ lớp sáp. Một mùi hương ùa ra.
Không phải mùi máu hay mùi thù hận. Đó là mùi của phấn rôm trẻ em và mùi của những trang sách mới.
Bên trong hũ là một mẩu giấy nhỏ được gấp thành hình con hạc. Vũ run rẩy mở mẩu giấy ra. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay cứng cáp nhưng chứa chan tình cảm: "Gửi An, giấc mơ nhỏ của cha. Dù thế giới có sụp đổ, cha vẫn sẽ giữ cho con sự dịu dàng này."
Vũ bàng hoàng. Vậy là Lưu không phải đã vứt bỏ An vì hận thù. Ông ta đã "gửi" cô vào tiệm để bảo vệ cô khỏi chính sự tàn khốc của cuộc đời ông ta. Lưu đã biến mình thành quỷ dữ, thành một kẻ thực thi quy tắc lạnh lùng để che giấu sự thật rằng ông ta vẫn còn một kẽ hở trong tim – đó chính là An. Ông ta nhuộm đen chiếc hũ này để không ai, kể cả Hội đồng Thời gian, có thể phát hiện ra sự yếu đuối của mình.
"Vũ! Cậu đang làm gì đó?" Tiếng Ông Giáo vang lên đanh thép.
Vũ giật mình, vội vàng giấu mẩu giấy vào túi tạp dề. Ông Giáo đã xong việc với Scott. Thuyền trưởng già giờ đây trông thật thanh thản, ông cầm chiếc la bàn, gật đầu chào Vũ rồi bước ra cửa với những bước chân tập tễnh của một người già bình thường. Ông đã quên mất đại dương, nhưng ông đã tìm thấy đường về.
Ông Giáo đi lại phía Vũ, ánh mắt ông sắc lẹm. "Cậu lại chạm vào Kệ số 9. Tôi đã dặn cậu thế nào?"
"Cháu... cháu thấy có thứ gì đó không ổn," Vũ lắp bắp.
"Về chỗ làm việc của mình đi," Ông Giáo nói, giọng không giấu nổi sự mệt mỏi. "An, con lên gác nghỉ đi. Hôm nay tiệm đóng cửa sớm."
Đêm đó, Vũ nằm trên căn gác, tay nắm chặt mẩu giấy hình con hạc. Anh nhìn sang An đang ngủ say ở phía bên kia bức màn ngăn. Trong giấc ngủ, gương mặt cô lộ rõ sự bình yên nhưng thân thể vẫn mờ nhạt dần.
Vũ hiểu rằng, nếu anh không đưa mẩu giấy này cho An, cô sẽ mãi mãi không biết mình được yêu thương. Nhưng nếu anh đưa, cô sẽ biết cha mình là Lưu – người đang cố gắng phá hủy chính nơi trú ẩn của cô. Sự thật này là một liều thuốc chữa lành, nhưng cũng là một chất độc.
Bất chợt, tiếng chuông gió rung lên nhẹ nhàng. Vũ nhìn xuống dưới lầu qua khe sàn gỗ. Anh thấy Ông Giáo đang đứng trước quầy, đối diện với một bóng đen quen thuộc.
Lưu đã quay lại. Nhưng lần này, ông ta không mang vali, không mang vẻ ngạo mạn. Ông ta đứng đó, bỏ mũ xuống, để lộ mái tóc bạc trắng và đôi mắt tràn đầy sự thống khổ.
"Cô bé sao rồi?" Lưu hỏi, giọng khản đặc.
"Yếu dần," Ông Giáo trả lời, tay rót một chén rượu nếp. "Bóng tối của ông đang giết chết cô bé, Lưu ạ. Sự bảo vệ quá mức của ông là một gông xiềng."
"Tôi không có cách nào khác," Lưu nói, tay run run chạm vào mặt bàn gỗ. "Hội đồng đang nghi ngờ. Họ biết tôi có một 'điểm yếu' ở đây. Nếu tôi không tỏ ra tàn nhẫn với tiệm, họ sẽ đến và xóa sổ toàn bộ các hũ thủy tinh, kể cả An."
"Vũ đã nhìn thấy mẩu giấy đó rồi," Ông Giáo thản nhiên nói.
Vũ giật bắn người. Ông Giáo biết tất cả.
Lưu im lặng hồi lâu, rồi ông ta ngước nhìn lên phía gác xép, nơi Vũ đang nấp. "Cậu trai đó... cậu ta có trái tim của một người kể chuyện. Có lẽ cậu ta sẽ biết cách kết thúc câu chuyện này mà không cần đến máu và nước mắt."
Lưu đặt lên bàn một chiếc chìa khóa bạc nhỏ. "Đưa cái này cho cậu ta. Đây là chìa khóa mở 'Kho lưu trữ những lời nói dối chân thật'. Nếu An thực sự tan biến, hãy dùng nó để đưa cô bé về lại với ký ức của tôi. Tôi chấp nhận bị Hội đồng tiêu biến, miễn là cô bé được tồn tại trong thực tại, dù chỉ là một phút."
Nói rồi, Lưu quay bước đi vào bóng đêm, để lại Ông Giáo đứng lặng lẽ giữa căn tiệm đầy những giấc mơ đang thở.
Vũ ngồi dậy, hơi thở dồn dập. Anh nhận ra mình không còn là một khán giả nữa. Anh đang nắm giữ chìa khóa của một bi kịch vĩ đại. Anh nhìn xuống bản kịch bản của mình, những con chữ giờ đây rực sáng một màu đỏ tươi như máu.
Tiểu thuyết của anh không còn là về những giấc mơ dang dở nữa. Nó là về Sự Hy Sinh.