MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 8: NGƯỜI GIÚP VIỆC CÓ QUÁ KHỨ BÍ ẨN

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 8: NGƯỜI GIÚP VIỆC CÓ QUÁ KHỨ BÍ ẨN

1,716 từ · ~9 phút đọc

Phía sau bức màn nhung đỏ không phải là một căn phòng hẹp như Vũ vẫn tưởng. Khi anh bước qua, thực tại dường như tan chảy ra như một bức tranh sáp gặp lửa. Không còn sàn gỗ, không còn những kệ hàng cao ngất. Thay vào đó là một không gian mênh mông màu xám bạc, nơi một dòng sông lấp lánh như được nấu chảy từ sao trời đang chảy cuồn cuộn qua những tảng đá hư vô.

Đây là Dòng sông Thời gian, nơi những ý tưởng chưa bao giờ được viết ra, những câu thơ bị gạch xóa và những giấc mơ bị bỏ dở của toàn nhân loại trôi dạt về.

"Đừng nhìn quá lâu vào dòng nước," giọng An vang lên bên cạnh. Cô đã đi theo anh tự bao giờ. Dưới ánh sáng của dòng sông, An trông càng mờ ảo hơn, như thể cô được dệt từ sương khói. "Dòng nước này chứa đựng sự cám dỗ của sự lãng quên. Nếu anh sẩy chân, anh sẽ thấy mình tan biến vào một hư vô dịu dàng, nơi anh không còn phải đau khổ vì bất cứ điều gì nữa."

Vũ nắm chặt ngọn đèn dầu đã cạn nhưng vẫn còn chút hơi ấm. "Tôi phải tìm lại những con chữ của mình ở đâu, An?"

An chỉ tay về phía thượng nguồn, nơi những bóng đen mờ ảo đang đứng sừng sững dọc bờ sông. "Những bóng ma của sự hối tiếc đang giữ chúng. Anh phải đi qua 'Cánh đồng của những phiên bản lỗi'."

Họ bước đi trên dải cát mịn như tro tàn. Bất chợt, một bóng người hiện ra trước mặt Vũ. Anh khựng lại, tim đập liên hồi. Người đó mặc chiếc sơ mi văn phòng nhăn nhúm, cổ đeo thẻ nhân viên, gương mặt phờ phạc và đôi mắt vô hồn.

Đó chính là Vũ của một năm trước.

"Tại sao mày lại ở đây?" Phiên bản Vũ-văn-phòng lên tiếng, giọng nói đều đều như một chiếc máy ghi âm bị hỏng. "Quay lại đi. Quay lại với chiếc bàn làm việc ngăn nắp, với những báo cáo hàng tuần và mức lương ổn định. Việc gì phải khổ sở đi tìm những con chữ không nuôi sống nổi bản thân? Mày chỉ là một gã nghiệp dư đang cố đóng vai anh hùng."

Vũ định bước tới, nhưng An kéo tay anh lại. "Đó là Bóng ma của Sự cam chịu. Nếu anh trả lời nó, anh sẽ chấp nhận thực tại đó mãi mãi."

"Nhưng nó nói đúng một phần," Vũ thầm thì, lòng anh nhói đau. "Tôi đã từng sợ hãi như thế."

"Ai cũng từng sợ hãi," An nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhưng người ta đến tiệm này không phải để hết sợ, mà để tìm thấy thứ đáng giá hơn cả nỗi sợ. Đi tiếp đi!"

Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh. Mùi hương của dòng sông không còn thanh khiết nữa mà chuyển sang mùi của mực khô và giấy mục. Vũ thấy những trang giấy trắng tinh từ hũ kịch bản của mình đang bay lơ lửng trên mặt nước, nhưng mỗi khi anh định chạm vào, chúng lại biến thành những con chim đen nhỏ rồi bay mất.

Đột nhiên, từ dưới lòng sông, một bóng đen khổng lồ trồi lên. Nó không có hình dạng cố định, cứ co giãn như một khối thạch. Đó chính là Sự Lười Biếng – con quái vật ẩn nấp trong mọi tâm hồn nghệ sĩ.

"Vũ... nằm xuống đây..." con quái vật thì thầm bằng hàng ngàn giọng nói của những người bạn cũ đã từng rủ anh đi nhậu thay vì ngồi viết. "Viết lách chỉ là sự hành xác. Hãy ngủ một giấc. Những con chữ đó không quan trọng bằng một phút giây yên ổn đâu. Hãy nhìn An xem, cô ta chỉ là một bóng ma không có tương lai, tại sao mày phải vì cô ta mà mạo hiểm?"

Con quái vật phóng ra những sợi tơ đen, quấn chặt lấy chân Vũ. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi rệu rã xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Đôi mắt anh trĩu nặng. Anh chỉ muốn nằm xuống dải cát tro tàn này và nhắm mắt lại.

"An..." Vũ thều thào.

An nhìn thấy Vũ đang dần bị nuốt chửng bởi sự uể oải. Cô biết mình phải làm gì. Cô tiến lại gần con quái vật, đôi bàn tay mờ ảo của cô bỗng nhiên tỏa ra một ánh sáng rực rỡ đến đau đớn.

"Mày có thể ăn mòn ý chí của anh ấy, nhưng mày không thể xóa bỏ sự thật rằng anh ấy đã cứu được Nam, cứu được bà Liên!" An hét lên.

Cô bắt đầu hát. Một giai điệu không lời, dịu dàng như tiếng mẹ ru, nhưng mang theo sức mạnh của một lời nguyện thề. Đó là bài hát từ hũ thủy tinh của chính cô – giấc mơ về "Sự dịu dàng" bị bỏ rơi.

Tiếng hát của An chạm vào dòng sông, làm nước sông cuộn sóng. Những con chim đen (những con chữ bị mất của Vũ) bắt đầu tụ lại, chúng đậu lên vai Vũ, thấm vào da thịt anh.

Vũ choàng tỉnh. Sự mệt mỏi biến mất. Anh nhìn thấy An đang dần kiệt sức, ánh sáng từ cơ thể cô đang lịm dần để đổi lấy sự tỉnh táo cho anh.

"Đủ rồi, An!" Vũ lao đến, dùng ngọn đèn dầu đánh mạnh vào những sợi tơ đen của con quái vật. "Ta không cần sự yên ổn của kẻ hèn nhát! Ta chọn sự đau đớn của kẻ đang sống!"

Ngọn lửa trong đèn dầu – ngọn lửa của hy vọng – bùng lên rực rỡ khi chạm vào bóng tối. Con quái vật gào thét rồi tan rã thành những làn khói xám, lặn sâu xuống đáy sông.

Vũ ôm lấy An khi cô ngã xuống. Thân thể cô nhẹ như một cánh hoa khô.

"Tại sao em lại cứu tôi?" Vũ hỏi, giọng nghẹn lại.

An mỉm cười nhạt nhòa. "Vì... anh là người duy nhất ở tiệm này không nhìn em như một món đồ lưu niệm. Anh nhìn em như một con người. Và vì... quá khứ của em, nó vốn dĩ đã là một sự hy sinh."

Vũ dìu An quay lại phía bức màn nhung đỏ. Khi họ bước ra khỏi Vùng Xám và trở lại tiệm, Ông Giáo đang đứng chờ sẵn. Ông nhìn thấy những con chữ đã quay lại đầy ắp trong hũ thủy tinh của Vũ, nhưng ông cũng nhìn thấy sự héo hon của An.

"Vũ, cậu đã tìm lại được kịch bản, nhưng cậu đã nợ An một mạng sống," Ông Giáo nói nghiêm trọng.

Đêm đó, sau khi An đã thiếp đi trong chiếc kén bằng ánh sáng mà Ông Giáo tạo ra để duy trì sự tồn tại của cô, Vũ ngồi lại bên quầy thu ngân với Ông Giáo.

"Bác hãy kể cho cháu về quá khứ của An đi," Vũ khẩn cầu. "Cháu không muốn nợ một người mà cháu không thực sự biết là ai."

Ông Giáo chậm rãi rót trà, làn khói trắng bốc lên che mờ đôi mắt già nua.

"An không phải là một giấc mơ bình thường, Vũ ạ. Hai mươi năm trước, có một người đàn ông là một lính đánh thuê khét tiếng. Anh ta sống trong máu và lửa, đôi tay anh ta đã nhuốm quá nhiều tội lỗi. Nhưng sâu trong lòng anh ta, vẫn có một khao khát về sự dịu dàng, về một đứa con gái mà anh ta chưa bao giờ có. An chính là giấc mơ đó – hiện thân của phần nhân tính cuối cùng của một kẻ sát nhân."

Ông Giáo dừng lại một chút, giọng ông run run. "Để có thể tiếp tục sống sót trong thế giới ngầm, người đàn ông đó đã đến đây và yêu cầu tôi lấy đi sự dịu dàng đó. Anh ta nói nó khiến anh ta yếu đuối, khiến tay anh ta run khi bóp cò. Tôi đã lấy An ra khỏi anh ta. Nhưng thay vì để cô bé nằm trong hũ, tôi đã cho cô bé một hình hài để giúp việc cho tiệm, với hy vọng một ngày người đàn ông đó sẽ hối hận và quay lại tìm con gái mình."

Vũ bàng hoàng. "Người đàn ông đó là ai?"

"Ông ta không bao giờ quay lại," Ông Giáo nhìn ra cửa sổ, nơi con hẻm chìm trong sương mù. "Nhưng mười năm trước, có một người đàn ông tên Lưu bắt đầu xuất hiện trong bộ âu phục đen. Hắn ta săn lùng những giấc mơ để tiêu hủy. Vũ... tôi nghi ngờ rằng Lưu chính là người đàn ông đó, kẻ đã giết chết chính sự dịu dàng của mình để trở thành một con quỷ của quy tắc và trật tự."

Vũ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Vậy là An chính là con gái trong mơ của Lưu – kẻ thù của tiệm. Sự thật này quá tàn khốc. An đang bảo vệ tiệm chống lại chính "cha" mình mà không hề hay biết.

"Đừng nói cho An biết," Ông Giáo dặn dò. "Sự thật đó sẽ làm cô bé tan vỡ nhanh hơn cả bóng tối."

Vũ nhìn về phía căn gác, nơi An đang nằm. Anh thấy mình thật nhỏ bé giữa những định mệnh đan xen của nơi này. Nhưng đồng thời, anh cũng thấy một sự quyết tâm mãnh liệt.

Anh cầm lấy bản kịch bản trong hũ thủy tinh. Anh không còn muốn viết về những vì sao xa xôi nữa. Anh muốn viết về chính nơi này, về An, về Ông Giáo, và về cuộc chiến bảo vệ những gì mong manh nhất.

“Có một tiệm tạp hóa không nằm trên bản đồ, nơi mỗi hũ thủy tinh là một linh hồn đang thở. Và có một cô gái được dệt từ sự dịu dàng của một kẻ sát nhân, đang âm thầm chờ đợi một ngày được yêu thương...”

Tiếng chuông gió lại kêu lên. Một vị khách mới đang đứng ngoài cửa. Nhưng lần này, người đó mang theo một mùi hương của biển cả và những con tàu đắm.