MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 7: KHOẢNG CÁCH GIỮA VẠCH ĐÍCH VÀ LÒNG TỰ TRỌNG

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 7: KHOẢNG CÁCH GIỮA VẠCH ĐÍCH VÀ LÒNG TỰ TRỌNG

1,882 từ · ~10 phút đọc

Bóng tối không tràn vào tiệm như một cơn lũ, nó len lỏi như những vòi bạch tuộc màu mực, rỉ ra từ những vết nứt li ti trên các hũ thủy tinh ở Kệ số 9. Không khí trong tiệm đột ngột đặc quánh lại, mang theo mùi của kim loại rỉ sét và hơi lạnh từ những hầm mộ sâu thẳm. Tiếng chuông gió không còn kêu keng nữa, nó rên rỉ như một sinh vật bị bóp nghẹt.

"Vũ! Đứng yên đó!" Ông Giáo hét lên, giọng ông vang vọng trong không gian đang vặn xoắn.

Vũ thấy An quỵ xuống, đôi bàn tay mờ nhạt của cô giờ đây gần như hòa tan vào màn đêm. Anh lao đến, nắm lấy tay cô, cảm giác như đang nắm lấy một làn khói sắp tan biến. "An! Cố lên!"

"Đừng chạm vào em..." An thào thào, "Bóng tối này... nó ăn mòn những giấc mơ không có tên như em nhanh nhất..."

Từ phía Kệ số 9, một hình hài bắt đầu thành hình. Nó không phải là người, cũng chẳng phải quỷ. Đó là một khối hỗn độn những gương mặt đang gào thét – những gương mặt của những kẻ đã từ bỏ ước mơ trong thù hận. Chúng là những "Ác mộng bị lãng quên". Một tiếng cười khò khè vang lên, đó là giọng của Lưu – người đàn ông mặc âu phục đen nhưng lần này ông ta chỉ hiện diện như một ảo ảnh trong làn khói.

"Ta đã nói rồi, Giáo ạ," ảo ảnh của Lưu nói, giọng vang lên từ mọi phía. "Sự cân bằng đã vỡ. Ông giữ lại quá nhiều hy vọng hão huyền, và giờ bóng tối của sự thật sẽ thực hiện cuộc thanh trừng."

Ông Giáo đứng vững giữa sảnh, chiếc gậy gỗ gõ mạnh xuống sàn, tạo ra một vòng tròn ánh sáng vàng nhạt bao quanh ba người. "Hy vọng chưa bao giờ là hão huyền. Chính sự vô cảm của các người mới là thứ tạo ra con quái vật này!"

"Vũ!" Ông Giáo quay sang anh, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Cầm lấy ngọn đèn dầu! Cậu phải đi vào lõi của Kệ số 9. Có một hũ thủy tinh đang dẫn đầu cuộc nổi loạn này. Nó là giấc mơ của một kẻ muốn chiến thắng bằng mọi giá nhưng đã thất bại. Cậu phải giúp nó nhận ra vạch đích thực sự nằm ở đâu, nếu không tiệm sẽ bị nuốt chửng!"

Vũ run rẩy nhận lấy ngọn đèn dầu. Ngọn lửa nhỏ nhoi xanh lét như sắp tắt. "Cháu phải làm gì?"

"Dùng trí tưởng tượng của cậu! Cậu là một đạo diễn, hãy tạo ra một thực tại khác cho nó!" An dùng chút sức tàn đẩy Vũ về phía kệ số 9.

Vũ bước ra khỏi vòng tròn bảo vệ của Ông Giáo. Ngay lập tức, những vòi khói đen lao vào anh. Chúng thì thầm vào tai anh những lời độc địa: "Mày chỉ là kẻ thất bại... Mày đã bị sa thải... Kịch bản của mày chỉ là đống giấy lộn... Hãy buông tay và chìm vào bóng tối này..."

Vũ nghiến răng, giơ cao ngọn đèn. "Câm miệng!" anh hét lên. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào mùi hương. Giữa mùi khét lẹt của bóng tối, anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc: Mùi của mồ hôi, mùi của nhựa đường nóng bỏng và mùi của một khát vọng bị bóp nghẹt.

Anh lao vào luồng khói đậm đặc nhất ở kệ số 9. Không gian xung quanh anh biến đổi.

Vũ thấy mình đang đứng giữa một sân vận động khổng lồ dưới ánh nắng gắt. Tiếng hò reo của hàng vạn người vang lên như sóng thần. Trên đường chạy điền kinh, một vận động viên trẻ tuổi đang khập khiễng bước đi, đôi chân anh ta đầy máu, nhưng đôi mắt lại rực lên một sự điên cuồng.

Đó là Nam, vị khách mà An từng kể. Nam đang ở trong ký ức tồi tệ nhất của mình: Vòng chung kết Olympic mười năm trước, nơi anh bị chấn thương ngay trước vạch đích mười mét.

Trong thực tại này, bóng tối đã bẻ cong ký ức. Nam không chỉ bị thương, anh ta đang bị những sợi xích đen trói chặt chân, kéo ngược về phía sau. Mỗi khi Nam cố bò về phía vạch đích, khán đài lại biến thành những khuôn mặt quỷ dữ đang cười nhạo: "Đồ què! Đồ bỏ đi! Mày sẽ không bao giờ chạm tới được vinh quang!"

"Nam! Dừng lại!" Vũ lao đến giữa đường chạy.

Nam ngước nhìn Vũ, gương mặt anh ta vặn vẹo vì đau đớn và hận thù. "Tránh ra! Tôi phải thắng! Nếu không thắng, cuộc đời tôi chẳng là gì cả! Tôi đã đánh đổi cả tuổi thơ, cả gia đình để đứng ở đây!"

Vũ nhìn thấy chiếc hũ thủy tinh của Nam đang nằm ngay dưới vạch đích, nhưng nó đen kịt và đang phun ra những luồng khói độc. Nó chính là lõi của cuộc nổi loạn.

"Anh không cần vạch đích đó, Nam!" Vũ hét lên, cố gắng chống lại sức ép của bóng tối. "Vinh quang không nằm ở chiếc huy chương kia. Nó nằm ở việc anh đã đứng dậy sau mỗi lần ngã!"

"Nói dối! Thế giới này chỉ nhớ đến kẻ chiến thắng!" Nam gào lên, những sợi xích đen siết chặt hơn, khiến xương cốt anh ta kêu răng rắc.

Vũ hiểu rằng những lời nói suông sẽ không có tác dụng. Anh nhắm mắt lại. Mình là một đạo diễn. Đây là sân khấu của mình. Anh bắt đầu "dàn dựng".

Vũ tưởng tượng ra một khung cảnh khác. Anh xóa sạch tiếng hò reo giả dối của đám đông quỷ dữ. Anh thay thế ánh nắng gay gắt bằng một buổi chiều tà dịu nhẹ. Anh gọi về mùi hương của cỏ khô và tiếng cười của một người bạn cũ – người đồng đội mà Nam đã từng phản bội để giành vị trí chính thức.

Trong thực tại của Vũ, vạch đích không còn là một sợi dây lụa đỏ. Nó biến thành một bàn tay đang chìa ra. Đó là bàn tay của người đồng đội cũ.

"Nam à, cậu đi chậm lại cũng được. Để tớ dìu cậu đi nốt đoạn đường này."

Hình ảnh người đồng đội cũ hiện ra trước mắt Nam. Những sợi xích đen bỗng nhiên rạn nứt. Nam khựng lại, đôi mắt điên cuồng dịu đi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi trên gương mặt lấm lem cát bụi.

"Thành... là cậu sao?" Nam thều thào.

"Về nhà thôi Nam. Chúng ta đã chạy đủ rồi," ảo ảnh người bạn mỉm cười.

Ngay khi Nam đưa tay ra nắm lấy bàn tay ảo ảnh đó, chiếc hũ thủy tinh đen ở vạch đích nổ tung. Nhưng nó không vỡ vụn, mà lớp vỏ đen kịt bong tróc ra, lộ ra bên trong một ánh sáng màu đồng rực rỡ và ấm áp. Đó không phải ánh sáng của vàng hay bạc, mà là ánh sáng của sự hòa giải với chính mình.

Bóng tối xung quanh Vũ tan biến như sương gặp nắng. Sân vận động lùi xa, và anh thấy mình lại đứng trước Kệ số 9 trong tiệm tạp hóa.

Luồng khói đen đã rút hết vào lại các hũ thủy tinh. Tiếng chuông gió kêu keng một tiếng thanh thoát, xua tan nốt những dư âm cuối cùng của sự u ám.

Vũ quỵ xuống vì kiệt sức. Chiếc đèn dầu trong tay anh đã tắt hẳn, nhưng căn tiệm giờ đây lại ngập tràn ánh sáng từ những hũ thủy tinh khác – chúng đang đồng loạt tỏa sáng như để ăn mừng chiến thắng.

Ông Giáo lao đến đỡ Vũ dậy. Gương mặt ông lộ rõ sự tự hào pha lẫn lo âu. "Cậu làm tốt lắm, Vũ. Cậu đã làm được điều mà ngay cả tôi cũng không dám chắc: Dùng sự bao dung để cảm hóa một ác mộng."

An cũng đã tỉnh lại. Đôi bàn tay cô đã rõ ràng hơn, dù vẫn còn chút mỏng manh. Cô nhìn Vũ với ánh mắt tràn đầy biết ơn. "Anh đã cứu em... và cứu cả tiệm."

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ông Giáo nhìn lên kệ gỗ mun, nơi hũ kịch bản của Vũ đang nằm. Ánh sáng màu đồng từ hũ của Nam vừa rồi đã giúp cứu tiệm, nhưng nó lại gây ra một phản ứng phụ. Hũ kịch bản của Vũ giờ đây không còn vết nứt, nhưng bên trong, những con chữ đang bắt đầu mờ đi.

"Chuyện gì vậy bác?" Vũ hốt hoảng hỏi.

Ông Giáo thở dài, giọng trầm xuống. "Để tạo ra một thực tại khác cứu Nam, cậu đã tiêu tốn quá nhiều 'vốn sáng tạo' của chính mình. Những ý tưởng trong kịch bản của cậu đang bị rút cạn để nuôi dưỡng ảo ảnh đó. Vũ à... mỗi lần cậu làm 'phép màu', cậu lại đánh mất một phần tài năng thiên bẩm của mình."

Vũ nhìn vào hũ thủy tinh của mình. Anh thấy những trang giấy bên trong dần trở nên trắng xóa. Nỗi sợ hãi ập đến. Nếu anh cứu được cả thế giới nhưng sau cùng lại trở thành một kẻ rỗng tuếch, không còn khả năng viết, không còn khả năng mơ, liệu anh có hối hận?

"Có cách nào lấy lại không ạ?"

"Có," An nói, giọng cô kiên định. "Anh phải tự mình đi vào 'Dòng sông Thời gian' ở phía sau tiệm. Đó là nơi chứa đựng những ý tưởng bị lãng quên của nhân loại. Nếu anh đủ chân thành, dòng sông sẽ trả lại cho anh những gì đã mất. Nhưng dòng sông đó rất hung dữ, nó có thể cuốn trôi luôn cả linh hồn anh."

Vũ nhìn sang An, nhìn sang Ông Giáo, rồi nhìn lại căn tiệm – nơi vừa trải qua một trận cuồng phong. Anh nhận ra mình không còn là kẻ thất nghiệp hèn mọn của một tuần trước nữa. Anh là người giữ lửa cho nơi này.

"Cháu sẽ đi," Vũ nói, không một chút do dự. "Nhưng trước đó, cháu muốn biết một điều. Ông Giáo, tại sao bác lại chọn cháu? Cháu chỉ là một người bình thường bị sa thải."

Ông Giáo mỉm cười, đôi mắt ông nhìn sâu vào bóng đêm ngoài cửa sổ. "Vì chỉ có những kẻ từng mất tất cả mới biết quý trọng từng mảnh vỡ, Vũ ạ. Và vì... trong kịch bản của cậu, tôi đã thấy một nhân vật giống hệt tôi cách đây năm mươi năm."

Đêm đó, Vũ không ngủ. Anh ngồi bên quầy thu ngân, tay vuốt ve chiếc chuông gió bằng đồng. Anh cảm nhận được sự im lặng của tiệm hôm nay thật khác – nó không còn là sự im lặng của nỗi buồn, mà là sự im lặng của một chiến binh đang dưỡng thương.

Phía sau bức màn nhung đỏ, tiếng nước chảy róc rách của Dòng sông Thời gian bắt đầu vang lên, mời gọi anh vào một hành trình mới, nơi khoảng cách giữa vạch đích và lòng tự trọng sẽ một lần nữa được đặt lên bàn cân.