Tiệm tạp hóa lần này dừng chân tại một thị trấn nhỏ ở miền Bắc nước Pháp, nơi những con đường lát đá cuội luôn ẩm ướt vì sương mù và mùi bánh mì nóng hổi quyện vào gió lạnh. Tiệm nằm lọt thỏm giữa một tiệm hoa héo úa và một cửa hàng sửa đồng hồ cũ kỹ. Biển hiệu gỗ mới treo trước cửa: "Tiệm tạp hóa những giấc mơ dang dở - Chủ tiệm: Vũ" khẽ đung đưa, phát ra tiếng kêu két... két... đều đặn.
Vũ đứng sau quầy, tay cầm một chiếc khăn lụa lau chùi hũ thủy tinh trống rỗng của chính mình. Anh nhìn vào lớp kính trong suốt, chỉ thấy phản chiếu một gương mặt trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại mang vẻ tĩnh lặng của một mặt hồ nghìn năm. Anh biết mình tên là Vũ, anh biết mình có một quá khứ gắn liền với những kịch bản, nhưng mọi cảm xúc đi kèm với chúng đã bị phong tỏa. Anh giống như một cuốn sách hay bị mất đi trang bìa và mục lục.
"Vũ, trà thảo mộc đây."
An bước xuống từ gác xếp. Cô mặc một chiếc váy len màu kem, mái tóc búi cao gọn gàng. Gương mặt cô hồng hào, tràn đầy sức sống của một con người bằng xương bằng thịt. Cô đặt tách trà xuống, hơi nóng bốc lên nhưng Vũ không ngửi thấy gì, cũng không cảm nhận được vị gì khi nhấp một ngụm. Đối với anh, mọi thứ chỉ là những khái niệm: Nước nóng, trà đắng, sương mù lạnh.
"Vẫn chưa có vị gì sao?" An hỏi, ánh mắt thoáng buồn.
"Chưa," Vũ mỉm cười trấn an. "Nhưng không sao, tôi vẫn thấy nó giúp cơ thể ấm lên."
Keng...
Tiếng chuông gió vang lên, khô khốc và mệt mỏi. Vị khách đầu tiên của thị trấn này bước vào.
Đó là một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, nhưng bước đi của cô có cái gì đó rất lạ—nó nặng nề và kéo lê trên sàn gỗ. Cô mặc một chiếc tạp dề bằng da dày, đôi bàn tay thô ráp dính đầy vết mực đen và mùi keo dán giày nồng nặc. Nhưng tương phản với vẻ ngoài lam lũ đó, cổ cô rất cao, thẳng tắp như một con thiên nga, và đôi mắt đen láy toát lên một vẻ kiêu hãnh đã bị thời gian bào mòn.
"Tôi nghe nói ở đây có thể mua lại những thứ đã mất," cô gái nói, giọng cô khàn nhưng rõ ràng. "Tên tôi là Clara. Tôi là một thợ sửa giày."
Vũ đặt tách trà xuống, ra hiệu cho cô ngồi vào chiếc ghế bành. "Chào Clara. Ở đây chúng tôi không bán những thứ vật chất. Chúng tôi chỉ giữ lại những gì tâm hồn bạn đã đánh rơi. Bạn đã mất gì?"
Clara không ngồi xuống. Cô vén ống quần jeans của mình lên. Vũ và An đều sững người. Hai đôi chân của cô, từ đầu gối trở xuống, là những thanh kim loại lạnh lẽo.
"Mười năm trước, tôi là vũ công chính của nhà hát thành phố. Một vụ tai nạn sân khấu, một giàn giáo đổ sập, và... bùm. Đôi chân thiên nga của tôi biến thành đống sắt vụn," Clara nói với một nụ cười cay đắng. "Tôi đã học cách sửa giày để được ở gần những đôi chân khác, để ngửi mùi da thuộc và tưởng tượng mình đang đứng trên sân khấu. Nhưng dạo gần đây, tôi không thể tưởng tượng được nữa. Tôi quên mất cảm giác khi mũi chân chạm vào sàn gỗ. Tôi quên mất vị ngọt của sự thăng hoa khi xoay người giữa không trung."
An tiến lại gần, chạm tay vào vai Clara. "Cô muốn mua lại cảm giác đó sao?"
"Tôi muốn đổi toàn bộ đôi chân kim loại này, và cả số tiền tôi tích góp được mười năm qua, chỉ để được nhảy một bài cuối cùng. Một bài thôi, trong giấc mơ cũng được," Clara khẩn khoản.
Vũ bước lại phía kệ số 4, nơi anh vừa sắp xếp lại sáng nay. Anh cảm nhận được một hũ thủy tinh đang rung động mạnh mẽ. Đó là một chiếc hũ có màu xanh nhạt của lụa, bên trong chứa một đôi giày mũi cứng (pointe shoes) mini bằng pha lê.
"Ký ức của cô nằm ở đây, Clara," Vũ lấy chiếc hũ xuống. "Nhưng có một vấn đề. Để nhảy được bài đó, cô cần một 'người dẫn'. Vì cô đã mất đi cảm giác về trọng lực, tâm trí cô không thể tự điều khiển cơ thể ảo được. Cô cần một người đi vào giấc mơ cùng cô."
"Tôi sẽ đi!" An vội vã nói.
"Không, An," Vũ ngăn lại. "Năng lượng của em giờ đây quá 'thực'. Nếu em đi vào, giấc mơ sẽ bị nứt vỡ. Tôi là người phù hợp nhất, vì tôi đang là một khoảng không."
Vũ nắm lấy tay Clara, tay kia chạm vào hũ thủy tinh. Anh ra hiệu cho An thắp ngọn nến màu xanh lá—ngọn nến của sự chuyển dịch.
Thế giới xung quanh tan biến. Vũ và Clara thấy mình đang đứng giữa một sân khấu rực rỡ ánh đèn. Tiếng nhạc của vở Hồ Thiên Nga vang lên dồn dập. Clara nhìn xuống, cô thấy mình đang mặc chiếc váy tutu trắng tinh khôi, và đôi chân... đôi chân bằng thịt bằng xương của cô đã quay trở lại, thon dài và trắng muốt.
"Tôi nhảy được rồi! Vũ, nhìn kìa!" Clara òa khóc vì hạnh phúc. Cô nhón chân, định thực hiện một cú xoay vòng.
Nhưng ngay lập tức, sân khấu rung chuyển. Những thanh kim loại hắc ám từ dưới sàn trồi lên, quấn lấy cổ chân cô. Đó là Bóng ma của Thực tại. Nó nhắc nhở cô rằng đây chỉ là ảo giác, rằng đôi chân cô đã mất vĩnh viễn. Clara ngã quỵ, gương mặt cô biến sắc vì đau đớn.
"Đừng sợ, Clara!" Vũ bước tới. Anh nhận ra trong giấc mơ này, anh không có hình hài cụ thể. Anh chỉ là một luồng sáng vàng nhạt. "Hãy tựa vào tôi. Tôi sẽ là trọng lực của cô. Hãy quên đôi chân đi, hãy nhảy bằng nhịp tim!"
Vũ hòa mình vào cơ thể ảo của Clara. Anh cảm nhận được nỗi đau của cô, sự khao khát của cô, và cả sự sợ hãi. Anh dùng ý chí của mình để đẩy lùi những thanh kim loại đen.
"Nhảy đi, Clara! Vì chính cô, không phải vì khán giả!"
Clara nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được luồng ánh sáng của Vũ đang nâng đỡ mình. Cô bắt đầu xoay. Một vòng, hai vòng... ba mươi hai vòng fouettés hoàn hảo. Cô bay lượn trên sân khấu như một linh hồn thoát xác.
Trong khoảnh khắc cao trào nhất của bản nhạc, khi Clara thực hiện cú nhảy vọt lên cao, Vũ cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong lồng ngực mình. Một luồng điện xẹt qua não bộ. Anh ngửi thấy mùi gỗ thông của sàn sân khấu, mùi mồ hôi mặn chát của sự lao động, và... một vị ngọt lịm như mật ong rừng tan trên đầu lưỡi.
Đó là Mảnh ghép Vị giác.
Vị ngọt đó không phải từ thức ăn, mà là vị ngọt của thành tựu, của việc vượt qua chính mình.
Ánh sáng bùng nổ.
Vũ và Clara giật mình tỉnh dậy trong tiệm tạp hóa. Ngọn nến xanh đã cháy tàn.
Clara ngồi bệt trên sàn, đôi chân kim loại vẫn còn đó, nhưng gương mặt cô không còn vẻ u uất. Cô nhìn vào đôi bàn tay mình, rồi nhìn Vũ.
"Tôi cảm nhận được rồi," cô thầm thì. "Nó không phải là đôi chân. Nó là cảm giác được tự do. Cảm ơn chú... chú chủ tiệm."
Clara tháo đôi tạp dề sửa giày ra, đặt lên bàn một chiếc búa nhỏ bằng đồng nát. "Đây là phí trả của tôi. Từ nay, tôi sẽ không sửa giày để trốn tránh nữa. Tôi sẽ dạy những đứa trẻ ở thị trấn này cách 'nhảy' bằng chính niềm vui của chúng, dù chúng có đôi chân thế nào đi nữa."
Khi Clara bước ra khỏi tiệm, bước chân cô vẫn nặng nề vì kim loại, nhưng cái đầu cô ngẩng cao hơn bao giờ hết.
Vũ đứng lặng yên sau quầy. Anh cầm tách trà thảo mộc của An lên, nhấp một ngụm nhỏ.
"Vũ?" An hồi hộp nhìn anh.
Mắt Vũ mở to. Anh cảm nhận được vị thanh của hoa cúc, vị chát nhẹ của lá trà và vị ngọt hậu của cam thảo. Anh không chỉ nếm được nước, anh nếm được cả sự chăm chút mà An đã đặt vào tách trà đó.
"Ngọt..." Vũ khẽ nói. "Nó có vị ngọt của sự quan tâm."
An reo lên, cô lao đến ôm lấy anh. "Mảnh ghép đầu tiên! Anh đã lấy lại được vị giác rồi!"
Trong túi tạp dề của Vũ, một viên đá hổ phách nhỏ xíu, bên trong có hình một đôi giày khiêu vũ, đang tỏa sáng lấp lánh. Anh cầm nó lên, cảm nhận được một phần ký ức nhỏ nhoi quay về: Anh nhớ về một buổi chiều thời thơ bé, khi anh lần đầu tiên được mẹ cho ăn một viên kẹo mạch nha giữa phố phường tấp nập. Ký ức đó ngắn ngủi, nhưng nó rực rỡ và đầy màu sắc.
Tuy nhiên, niềm vui nhanh chóng bị dập tắt bởi một luồng khí lạnh tràn qua khe cửa.
Một bóng đen hiện ra trên vách tường tiệm, không phải của ai cả, mà là một bóng hình méo mó. Một giọng nói vang lên trong tâm trí Vũ, lạnh lẽo như băng tuyết:
"Ngươi đã tìm thấy mảnh đầu tiên, kẻ lưu vong. Nhưng vị ngọt thường đi kèm với độc tố. Hãy tận hưởng đi, vì mảnh tiếp theo sẽ bắt ngươi phải trả giá bằng những giọt lệ mà ngươi không còn nhớ là của ai."
Vũ nắm chặt viên hổ phách. Anh nhìn An, nhìn căn tiệm nhỏ bé đang chống chọi với sương mù phương Tây. Anh hiểu rằng hành trình này chỉ mới bắt đầu. Mỗi mảnh ghép anh lấy lại sẽ là một lần anh phải đối mặt với những góc tối nhất của lòng người.
"An này," Vũ nói, giọng anh giờ đây đã có thêm chút sắc thái của sự sống. "Ngày mai, chúng ta sẽ cần mua thêm nhiều trà gừng hơn. Tôi nghĩ vị khách tiếp theo sẽ mang theo một cơn lạnh giá từ sâu thẳm tâm hồn."
Ngoài kia, thị trấn nhỏ đã lên đèn. Tiệm tạp hóa những giấc mơ dang dở lại chìm vào sự tĩnh lặng, chờ đợi tiếng chuông gió tiếp theo vang lên