MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 14: MÙI CỦA CƠN MƯA VÀ LỜI NÓI DỐI CỦA VÀNG

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 14: MÙI CỦA CƠN MƯA VÀ LỜI NÓI DỐI CỦA VÀNG

1,897 từ · ~10 phút đọc

Thị trấn nhỏ miền Bắc nước Pháp đón một đợt không khí lạnh đột ngột. Sương mù không còn loãng nữa mà đặc quánh lại như sữa, bám chặt vào những khung cửa kính của tiệm tạp hóa. Vũ đứng bên trong, tay khẽ chạm vào viên hổ phách vị giác trong túi. Dù đã nếm được vị trà, nhưng mũi anh vẫn hoàn toàn trống rỗng. Thế giới đối với anh lúc này giống như một bộ phim có hình ảnh, có vị nhưng lại thiếu đi cái hồn cốt tinh tế nhất của không gian: mùi hương.

An đang bận rộn cắm những nhành oải hương khô vào chiếc bình gốm mới. “Vũ, anh có ngửi thấy gì không?” cô hỏi với vẻ hy vọng.

Vũ lắc đầu, mỉm cười buồn: “Chưa, An ạ. Mọi thứ vẫn chỉ là những khối không khí không tên.”

Keng... keng... keng...

Tiếng chuông gió lần này vang lên dồn dập, sắc lạnh và mang theo một sự ngạo mạn khó tả. Cửa tiệm bật mở, một người đàn ông bước vào. Ông ta mang theo cái lạnh buốt của sương muối và một sự xa hoa kệch cỡm. Chiếc áo khoác dạ đắt tiền, đôi găng tay da hươu và mùi hương của nước hoa cao cấp đắt tiền tỏa ra nồng nặc—thứ mùi mà An cảm nhận được là sự kết hợp giữa long diên hương và quyền lực, nhưng với Vũ, nó vẫn là con số không tròn trĩnh.

“Tiệm tạp hóa của những giấc mơ dang dở?” Người đàn ông cất tiếng, giọng ông ta trầm, vang và đầy vẻ chỉ trích. “Trông nó giống một cửa hàng đồ cũ rách nát hơn.”

“Sự quý giá đôi khi nằm ở bên trong lớp vỏ bọc, thưa ông,” Vũ điềm tĩnh đáp. “Tôi có thể giúp gì cho ông? Ông...?”

“Julian. Julian Vane,” ông ta đáp, tháo đôi găng tay và đặt lên quầy. “Tôi là một nhà đầu tư kim cương. Tôi có tất cả mọi thứ trên đời này. Nhưng có một vấn đề: Tôi không còn ngửi thấy gì cả. À không, chính xác là tôi chỉ ngửi thấy một mùi duy nhất: Mùi của tiền.”

An nhíu mày: “Mùi của tiền?”

“Đúng vậy. Mùi của những tờ polime mới, mùi của kim loại quý, mùi của mực in hối phiếu,” Julian nói với vẻ ghê tởm. “Dù tôi có đứng giữa vườn hồng, hay ôm vợ mình, hay ăn món bít tết đắt nhất, mũi tôi chỉ tràn ngập thứ mùi khô khốc, tanh tưởi của bạc tiền. Nó khiến tôi phát điên. Tôi muốn đổi một nửa gia tài của mình để lấy lại một mùi hương duy nhất.”

Vũ nhìn sâu vào đôi mắt của Julian. Đằng sau sự giàu sang đó là một sự trống rỗng đến tận cùng. “Mùi hương đó là gì?”

Julian im lặng một lát, đôi vai ông ta hơi chùng xuống. “Mùi của cơn mưa đầu mùa trên đất sét nung. Đó là mùi của sân nhà tôi ba mươi năm trước, khi tôi còn là một đứa trẻ nghèo khó nhưng hạnh phúc, trước khi tôi bán linh hồn mình cho những sàn giao dịch.”

Vũ bước lại phía dãy kệ số 7—nơi lưu giữ những ký ức về thiên nhiên và tuổi thơ. Anh nhắm mắt, bàn tay lướt qua những hũ thủy tinh. Đột nhiên, một chiếc hũ nhỏ, nhám xù xì như mặt đất khô hạn, bắt đầu tỏa ra hơi ấm dưới lòng bàn tay anh.

“Nó đây,” Vũ lấy chiếc hũ xuống. Bên trong không có vật trang trí cầu kỳ, chỉ có một mảnh đất nung vỡ vụn và một giọt nước trong vắt đọng lại trên thành kính.

“Đây là hũ Rain-09,” An thầm thì khi đọc nhãn. “Nhưng để mở được nó, Julian phải đối diện với 'Lời nói dối của Vàng'.”

“Lời nói dối của Vàng?” Julian cười khẩy. “Vàng không nói dối. Nó là sự thật duy nhất trên đời.”

“Đó chính là lý do ông mất đi khứu giác,” Vũ nói, giọng anh trở nên nghiêm nghị. “Ông đã coi tiền là sự thật, và coi những ký ức sống động là ảo mộng. Để lấy lại mùi hương đó, ông phải thực hiện một cuộc hành trình vào 'Vùng Đất Của Sự Phù Phiếm' trong tâm trí mình. Tôi sẽ đi cùng ông.”

An lo lắng nắm lấy tay Vũ: “Cẩn thận, Vũ. Mùi hương là thứ dễ làm người ta lạc lối nhất.”

Vũ gật đầu. Anh nắm lấy tay Julian, và khi giọt nước trong hũ thủy tinh vỡ ra, không gian xung quanh họ sụp đổ.

...

Họ đứng giữa một thành phố làm hoàn toàn bằng vàng ròng. Những ngôi nhà vàng, những cái cây có lá bằng vàng, và cả dòng sông cũng chảy ra những thỏi bạc lấp lánh. Julian reo lên: “Đây rồi! Thiên đường đây rồi!”

Nhưng Vũ kéo ông ta lại. “Nhìn kỹ đi, Julian.”

Khi nhìn kỹ, Julian nhận ra tất cả những người trong thành phố này đều không có mũi. Họ đi lại như những thây ma, tay ôm chặt những túi vàng nhưng gương mặt tái nhợt vì ngạt thở. Không khí ở đây đặc quánh, khô khốc và không có lấy một chút sự sống. Mùi của kim loại và mực in bắt đầu bốc lên, nồng nặc đến mức Julian phải nôn khan.

“Tôi muốn ra khỏi đây! Mùi này... nó đang giết tôi!” Julian gào lên.

“Để ra khỏi đây, ông phải tìm thấy mảnh đất sét nung của mình giữa núi vàng này,” Vũ nói.

Họ chạy qua những con phố lộng lẫy nhưng chết chóc. Julian đào bới trong những đống tiền vàng, nhưng chúng cứ liên tục chảy ra, lấp đầy mọi khoảng trống. Đột nhiên, từ phía xa, một bóng đen xuất hiện. Đó không phải là bóng ma hắc ám thông thường, mà là một người đàn ông mặc áo choàng xám của Hội đồng Thời gian.

“Vũ! Ngươi lại can thiệp vào quy luật!” Kẻ áo xám giơ quyền trượng lên. “Julian Vane đã chọn tiền bạc, và hắn thuộc về chúng ta. Ngươi không có quyền đánh thức khứu giác của hắn!”

“Hắn không chọn tiền bạc, hắn bị nó che mắt!” Vũ hét lên. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh hổ phách trong túi. Anh không có khứu giác, nhưng anh có vị giác của sự đắng cay. Anh truyền vị đắng đó vào không gian xung quanh.

Vị đắng làm vàng ròng bị xỉn màu. Một khe nứt hiện ra dưới chân họ. Ở đó, giữa lớp vàng giả tạo, có một mẩu đất sét nung nhỏ xíu, xám xịt và xấu xí.

Julian lao đến, ôm lấy mẩu đất. “Là nó! Là mảnh sân của mẹ tôi!”

Ngay khi Julian chạm vào mẩu đất, một cơn mưa đột ngột đổ xuống thành phố vàng. Nước mưa rơi xuống đất nung, tạo ra một phản ứng hóa học của tâm hồn.

Trong giây phút đó, một luồng không khí mới mẻ, mang theo mùi của bụi đất được gột rửa, mùi của rêu xanh, mùi của sự sống hồi sinh ùa vào mũi Julian. Và cũng chính lúc đó, Vũ cảm thấy một sự bùng nổ trong khoang mũi của chính mình.

Mùi hương không phải là một khái niệm nữa. Nó là một cơn lốc.

Vũ ngửi thấy mùi của nỗi buồn Julian, mùi của sự tham vọng đang tan rã, và đặc biệt nhất là mùi của Mảnh ghép Khứu giác. Nó có mùi giống như những trang giấy cũ của một bản kịch bản chưa bao giờ được diễn, quyện với mùi của mực tím.

Ánh sáng trắng xóa bao phủ tất cả.

...

Họ trở lại tiệm tạp hóa. Julian quỵ xuống sàn, hít hà không khí một cách điên cuồng. Ông ta khóc. Lần đầu tiên sau ba mươi năm, ông ta ngửi thấy mùi gỗ đàn hương của tiệm, mùi trà thảo mộc của An, và mùi của cuộc đời thực tại.

“Nó... nó thơm quá,” Julian nấc lên. “Ngay cả mùi sương mù này cũng thơm đến lạ lùng.”

Julian đứng dậy, ông ta tháo chiếc nhẫn kim cương đắt giá trên tay, định đưa cho Vũ. Nhưng rồi ông ta khựng lại, mỉm cười và cất nó vào túi. Thay vào đó, ông ta rút ra từ trong ví một bức ảnh cũ kỹ, đã ố vàng, chụp ông ta lúc nhỏ cùng mẹ bên một chiếc lò nung gốm.

“Phí trả cho ông không phải là vàng. Đó là sự thật này,” Julian nói. “Tôi sẽ bán công ty kim cương của mình. Tôi muốn về quê và mở lại xưởng gốm của gia đình. Tôi đã ngửi thấy đường về rồi.”

Khi Julian bước ra cửa, ông ta dừng lại, hít một hơi thật sâu không khí của thị trấn nhỏ rồi biến mất vào màn sương.

Vũ đứng lặng yên, mũi anh phập phồng.

“Vũ?” An tiến lại gần, cầm một nhành oải hương đưa lên mũi anh.

Vũ nhắm mắt lại. “Oải hương... Nó có mùi của sự chờ đợi và một chút nắng muộn. An, anh ngửi thấy mùi của em rồi.”

An đỏ mặt: “Mùi của em thế nào?”

“Nó giống như mùi của một buổi sáng yên bình nhất thế gian,” Vũ mỉm cười.

Anh lấy ra mảnh hổ phách thứ hai trong túi. Nó có màu cam đậm, bên trong có hình một giọt nước mưa đọng trên lá. Khi chạm vào nó, một đoạn ký ức khác ùa về.

Vũ thấy mình đang đứng dưới cơn mưa rào ở Thành phố , mười năm trước. Anh đang ôm một xấp kịch bản chạy dưới mưa, nước mưa làm nhòe chữ nhưng anh vẫn cười rạng rỡ vì tin rằng mình sẽ thành công. Anh ngửi thấy mùi của nhựa đường bốc hơi, mùi của hy vọng mãnh liệt trong lồng ngực mình ngày ấy.

Ký ức đó làm anh đau nhói, nhưng nó khiến anh cảm thấy mình "người" hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, bóng đen trên vách tường lại xuất hiện. Lần này nó rõ ràng hơn, mang hình dáng của một người đàn ông không mặt.

“Khứu giác đã trở lại, nhưng ngươi có ngửi thấy mùi của sự thối rữa không, Vũ? Mảnh ghép thứ ba—Thính giác—đang nằm trong tay một kẻ không bao giờ biết im lặng. Hắn sẽ dùng tiếng ồn để xé nát linh hồn ngươi.”

Vũ nhìn ra cửa sổ. Anh biết Hội đồng Thời gian đang siết chặt vòng vây. Họ không chỉ muốn lấy lại các mảnh ghép, họ muốn biến anh thành một kẻ mang đầy đủ cảm quan nhưng không có tâm hồn để điều khiển.

“An này,” Vũ nói, giọng anh trầm xuống. “Ngày mai chúng ta phải rời khỏi đây. Tiệm đã bị đánh dấu rồi.”

“Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Đến nơi mà tiếng ồn lớn nhất thế giới đang ngự trị. Anh ngửi thấy mùi của kim loại và dầu máy. Chúng ta sẽ đến một thành phố không bao giờ ngủ.”

Đêm đó, Vũ nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa. Lần đầu tiên anh nhận ra, tiếng gió cũng có mùi. Nó có mùi của những vùng đất xa xôi mà anh sắp phải đi qua. Hành trình tìm lại chính mình của người đạo diễn vô danh vừa đi qua hai nấc thang, nhưng những nấc thang tiếp theo sẽ đầy rẫy những cạm bẫy bằng âm thanh và ảo ảnh.