MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang DởChương 15: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG TÀN KHỐC

Tiệm Tạp Hóa Lưu Giữ Những Giấc Mơ Dang Dở

Chương 15: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SỰ IM LẶNG TÀN KHỐC

7,737 từ · ~39 phút đọc

Khi Vũ mở mắt sau một giấc ngủ chập chờn, anh không còn nghe thấy tiếng chuông nhà thờ thanh bình của thị trấn miền Bắc Pháp nữa. Thay vào đó là một thứ âm thanh hỗn tạp, dồn dập và rung động đến tận xương tủy. Tiệm tạp hóa đã dịch chuyển.

Nó hiện ra trong một con hẻm nhỏ hẹp, kẹp giữa hai tòa cao ốc chọc trời ở quận Shinjuku, Tokyo. Bên ngoài cửa kính, hàng nghìn ánh đèn neon màu hồng và xanh tím nhấp nháy điên cuồng. Tiếng tàu điện chạy rầm rập trên cao, tiếng loa phóng thanh quảng cáo, và tiếng bước chân hối hả của hàng vạn người tạo nên một biển âm thanh không bao giờ dứt.

Vũ đứng dậy, anh cảm thấy đầu óc choáng váng. Dù vị giác và khứu giác đã hồi phục, nhưng tai anh vẫn như bị lấp đầy bởi một lớp bông dày. Anh thấy mọi vật rung động nhưng không nghe được giai điệu của chúng. Thế giới đối với anh lúc này là một bộ phim câm đầy nhiễu loạn.

An đang đứng bên quầy, cô nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ lo âu. "Chúng ta đang ở trung tâm của tiếng ồn, Vũ ạ. Em cảm thấy năng lượng của các hũ thủy tinh đang bị nhiễu sóng."

Vũ định trả lời thì một âm thanh cực lớn làm rung chuyển cả sàn nhà. Không phải tiếng tàu điện, mà là một tiếng vang trầm đục, sầu thảm như tiếng than vãn của một nhạc cụ khổng lồ bị gãy dây.

Keng...

Cửa tiệm mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc một bộ vest đen chỉnh tề nhưng cà vạt thắt lệch và mái tóc muối tiêu rối bời. Đôi tay ông ta liên tục run rẩy, che lấy đôi tai như thể đang cố ngăn chặn một cơn bão âm thanh.

"Làm ơn... hãy làm cho nó dừng lại..." Người đàn ông gục xuống ngay trước quầy.

Vũ đỡ ông ta dậy, dẫn ông ta đến chiếc ghế bành. Anh nhìn vào mắt người đàn ông và nhận thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc. Anh rút sổ ra viết: Ông là ai? Điều gì đang làm phiền ông?

Người đàn ông cầm bút, tay run rẩy viết lại: Tôi là Sato. Tôi từng là nhạc trưởng của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Hai năm trước, tôi mất đi thính giác hoàn toàn sau một cơn bạo bệnh. Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Dù tai tôi không nghe được tiếng người hay tiếng nhạc bình thường, tôi lại nghe thấy tiếng thét của mọi thứ bị hỏng trên thế giới này. Tiếng gãy của một cành cây, tiếng rạn của một viên gạch, tiếng mòn của bánh răng... Chúng gào thét trong đầu tôi 24/24 giờ. Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Vũ rùng mình. Một nhạc trưởng không nghe thấy vẻ đẹp của âm nhạc, nhưng lại bị hành hạ bởi tiếng rên rỉ của sự đổ nát. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Hội đồng Thời gian có thể dành cho một người nghệ sĩ.

"Ông muốn đổi lấy điều gì, Sato-san?" An hỏi, dù cô biết ông ta không nghe thấy, nhưng cô dùng tâm thức để truyền đạt.

Sato nhìn vào khoảng không. "Tôi muốn mua lại Bản giao hưởng của Sự im lặng. Một khoảnh khắc thôi, khi thế giới hoàn toàn tĩnh lặng để tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình. Tôi sẵn sàng giao ra ký ức về tất cả những bản nhạc vĩ đại nhất mà tôi từng chỉ huy."

Vũ bước lại phía kệ số 11, nơi chứa những giấc mơ liên quan đến âm thanh. Tay anh lướt qua những hũ thủy tinh mang tiếng sóng biển, tiếng gió rít, nhưng không có cái nào phù hợp. Bất chợt, anh nhìn thấy một chiếc hũ nhỏ màu đen sẫm, nằm khuất sau những chiếc lọ lớn. Nó không tỏa sáng, mà dường như đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Đó là hũ Echo-00: Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

Khi Vũ chạm vào hũ, một luồng sóng âm cực mạnh đánh vào đầu anh. Anh thấy mình đứng giữa một đại lộ đông đúc, nhưng mọi thứ đều bất động.

"Để mở hũ này, ông phải đi vào 'Thung lũng của những tiếng vọng bị bỏ rơi'," Ông Giáo từng dặn Vũ trong ký ức mờ nhạt. "Nơi đó chứa tất cả những lời hứa không thực hiện, những lời xin lỗi chưa nói và những tiếng thét thầm kín."

Vũ nắm lấy tay Sato. Ngay khi nắp hũ mở ra, toàn bộ không gian của tiệm biến mất.

Họ đứng giữa một sa mạc bằng tro tàn màu xám. Không có gió, không có mặt trời. Nhưng không khí ở đây không yên tĩnh. Nó tràn ngập những tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

"Con xin lỗi mẹ..." "Tại sao anh lại đi?" "Tôi hận chính mình..."

Hàng triệu tiếng nói tạo thành một cơn lốc âm thanh hỗn loạn. Sato ôm đầu, hét lên trong đau đớn. Với ông, những tiếng thì thầm này giống như hàng nghìn mũi kim đâm vào màng nhĩ ảo.

Bỗng nhiên, từ trong đám mây tro tàn, một hình bóng khổng lồ hiện ra. Đó là kẻ thuộc Hội đồng Thời gian mà Vũ đã thấy bóng trên vách tường—hắn tự gọi mình là Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn không có miệng, nhưng khắp cơ thể hắn là những chiếc tai đang vặn vẹo.

"Ngươi mang đến cho ta một món quà tuyệt vời, Vũ," hắn cười, một âm thanh giống như tiếng kim loại cào vào kính. "Sato là kho chứa những tiếng thét hoàn hảo nhất. Ta sẽ giữ hắn lại đây mãi mãi."

"Ông ấy không thuộc về ngươi!" Vũ hét lên. Anh nhận ra rằng trong thế giới này, âm thanh chính là sức mạnh. Anh cố gắng nhớ lại một giai điệu, bất cứ giai điệu nào từ quá khứ của mình, nhưng anh không nghe thấy gì.

Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng vung tay, một làn sóng âm thanh xé rách không gian lao về phía Vũ. Vũ bị hất văng ra xa. Anh thấy Sato đang bị những sợi dây âm thanh quấn chặt, gương mặt ông biến dạng vì đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ nhìn thấy viên hổ phách vị giác và khứu giác trong túi mình tỏa sáng. Anh chợt hiểu ra: Mọi giác quan đều thông nhau. Nếu không nghe thấy, hãy "ngửi" lấy âm thanh.

Vũ hít một hơi thật sâu. Anh ngửi thấy mùi của sự hối hận trong tiếng thì thầm, mùi của khát vọng trong tiếng thét của Sato. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào hũ thủy tinh Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

"Sato! Hãy nghe tôi!" Vũ hét lên bằng tâm thức. "Âm nhạc không nằm ở nốt nhạc, nó nằm ở khoảng nghỉ giữa chúng! Hãy tìm lấy khoảng nghỉ đó!"

Sato nhìn Vũ. Trong ánh mắt của người nhạc trưởng già chợt lóe lên một tia sáng. Ông buông đôi tay đang che tai ra. Thay vì chống lại tiếng ồn, ông bắt đầu điều khiển đôi tay như đang chỉ huy một dàn nhạc.

Dưới sự chỉ dẫn của Sato, những tiếng thì thầm hỗn loạn bắt đầu được sắp xếp lại. Chúng không còn va đập vào nhau nữa mà hòa quyện thành một giai điệu dịu dàng, buồn bã nhưng trật tự. Khi âm thanh có trật tự, nó không còn là tiếng ồn.

Một lỗ hổng của sự tĩnh lặng tuyệt đối hiện ra ngay tâm điểm của cơn lốc.

Vũ lao vào lỗ hổng đó. Và ngay lập tức, tai anh như bị một chiếc nút bật ra.

Anh nghe thấy.

Không phải tiếng thét, không phải tiếng ồn của Tokyo. Anh nghe thấy tiếng thở của Sato, tiếng đập của tim mình, và đặc biệt nhất là tiếng vỡ vụn của lớp vỏ hổ phách thứ ba.

Nó có âm thanh giống như tiếng chuông pha lê ngân vang trong một hang đá sâu. Đó là Mảnh ghép Thính giác.

Ánh sáng từ mảnh ghép bắn ra, thiêu cháy Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn tan biến thành những nốt nhạc đen kịt rồi rơi rụng xuống cát.

Họ trở lại tiệm tạp hóa. Bên ngoài, Tokyo vẫn ồn ào, nhưng bên trong tiệm, một sự tĩnh lặng bao dung đang ngự trị.

Sato ngồi đó, nước mắt chảy dài. "Tôi nghe thấy rồi... Vũ ạ. Tôi nghe thấy sự im lặng. Nó đẹp hơn bất cứ bản giao hưởng nào tôi từng chỉ huy."

Sato đứng dậy, ông lấy ra từ trong túi áo một chiếc đũa chỉ huy bằng gỗ mun đã mòn vẹt. "Đây là thứ duy nhất tôi còn giữ lại từ thời hoàng kim. Nó là linh hồn của tôi. Giờ tôi giao nó cho tiệm. Tôi không cần thính giác để nghe nhạc nữa, vì giờ đây, tôi đã nghe được âm nhạc từ bên trong tâm hồn mình."

Khi Sato bước ra khỏi tiệm, ông đi thong dong giữa phố phường Tokyo ồn ào. Ông không còn che tai nữa. Ông mỉm cười, gật đầu theo nhịp điệu của cuộc sống xung quanh.

Vũ đứng lặng yên, tay cầm mảnh hổ phách thứ ba màu xanh dương đậm. Anh đưa lên tai.

Ký ức ùa về.

Anh nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái tôn của căn gác trọ cũ. Anh nghe thấy tiếng lật giấy của chính mình khi viết kịch bản đêm khuya. Và đặc biệt nhất, anh nghe thấy một giọng nói ấm áp, trầm thấp của một người đàn ông: "Vũ, con trai, đừng bao giờ để tiếng ồn của thế giới dập tắt tiếng nói bên trong con."

"Cha..." Vũ thầm thì. Một giọt nước mắt lăn trên má anh. Anh nhớ ra gương mặt của cha mình—một người thợ đóng sách già luôn lặng lẽ bên những trang giấy.

"Vũ! Anh nghe được rồi sao?" An lao đến, nắm lấy tay anh.

Vũ nhìn An, đôi mắt anh rạng rỡ. "Anh nghe thấy tiếng tim em đập, An ạ. Nó nhanh lắm. Và anh nghe thấy tiếng gió đang kể về những hành trình tiếp theo của chúng ta."

Nhưng niềm vui không kéo dài. Một âm thanh chói tai, như tiếng còi báo động của vũ trụ, vang lên từ phía chân trời Shinjuku. Bầu trời Tokyo bỗng nhiên bị xẻ đôi bởi một vết nứt màu tím đậm.

"Hội đồng đã không còn kiên nhẫn nữa," An nói, gương mặt cô trở nên nghiêm trọng. "Họ đang dùng 'Âm thanh của Sự Diệt Vong' để khóa chặt thành phố này. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức."

Vũ nhìn vào mảnh hổ phách thứ ba. Anh biết mình đã mạnh mẽ hơn, nhưng kẻ thù cũng đã bắt đầu lộ diện hoàn toàn. Mảnh ghép tiếp theo—Thị giác—sẽ là thử thách khủng khiếp nhất, vì nó sẽ bắt anh phải nhìn thấy những sự thật mà có lẽ anh đã từng cố tình nhắm mắt bỏ qua.

"Chúng ta đi đâu?" Vũ hỏi, tay siết chặt chiếc đũa chỉ huy của Sato.

"Đến nơi mà ánh sáng bị đánh cắp," An đáp. "Đến một vùng đất của những kẻ mù lòa đang cố vẽ lại mặt trời."

Tiệm tạp hóa rung chuyển, rồi tan biến vào hư không giữa những ánh đèn neon nhấp nháy của Tokyo, để lại một khoảng trống nhỏ trong con hẻm Shinjuku, như một nốt lặng giữa bản giao hưởng điên cuồng của thế gian.Khi Vũ mở mắt sau một giấc ngủ chập chờn, anh không còn nghe thấy tiếng chuông nhà thờ thanh bình của thị trấn miền Bắc Pháp nữa. Thay vào đó là một thứ âm thanh hỗn tạp, dồn dập và rung động đến tận xương tủy. Tiệm tạp hóa đã dịch chuyển.

Nó hiện ra trong một con hẻm nhỏ hẹp, kẹp giữa hai tòa cao ốc chọc trời ở quận Shinjuku, Tokyo. Bên ngoài cửa kính, hàng nghìn ánh đèn neon màu hồng và xanh tím nhấp nháy điên cuồng. Tiếng tàu điện chạy rầm rập trên cao, tiếng loa phóng thanh quảng cáo, và tiếng bước chân hối hả của hàng vạn người tạo nên một biển âm thanh không bao giờ dứt.

Vũ đứng dậy, anh cảm thấy đầu óc choáng váng. Dù vị giác và khứu giác đã hồi phục, nhưng tai anh vẫn như bị lấp đầy bởi một lớp bông dày. Anh thấy mọi vật rung động nhưng không nghe được giai điệu của chúng. Thế giới đối với anh lúc này là một bộ phim câm đầy nhiễu loạn.

An đang đứng bên quầy, cô nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ lo âu. "Chúng ta đang ở trung tâm của tiếng ồn, Vũ ạ. Em cảm thấy năng lượng của các hũ thủy tinh đang bị nhiễu sóng."

Vũ định trả lời thì một âm thanh cực lớn làm rung chuyển cả sàn nhà. Không phải tiếng tàu điện, mà là một tiếng vang trầm đục, sầu thảm như tiếng than vãn của một nhạc cụ khổng lồ bị gãy dây.

Keng...

Cửa tiệm mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc một bộ vest đen chỉnh tề nhưng cà vạt thắt lệch và mái tóc muối tiêu rối bời. Đôi tay ông ta liên tục run rẩy, che lấy đôi tai như thể đang cố ngăn chặn một cơn bão âm thanh.

"Làm ơn... hãy làm cho nó dừng lại..." Người đàn ông gục xuống ngay trước quầy.

Vũ đỡ ông ta dậy, dẫn ông ta đến chiếc ghế bành. Anh nhìn vào mắt người đàn ông và nhận thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc. Anh rút sổ ra viết: Ông là ai? Điều gì đang làm phiền ông?

Người đàn ông cầm bút, tay run rẩy viết lại: Tôi là Sato. Tôi từng là nhạc trưởng của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Hai năm trước, tôi mất đi thính giác hoàn toàn sau một cơn bạo bệnh. Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Dù tai tôi không nghe được tiếng người hay tiếng nhạc bình thường, tôi lại nghe thấy tiếng thét của mọi thứ bị hỏng trên thế giới này. Tiếng gãy của một cành cây, tiếng rạn của một viên gạch, tiếng mòn của bánh răng... Chúng gào thét trong đầu tôi 24/24 giờ. Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Vũ rùng mình. Một nhạc trưởng không nghe thấy vẻ đẹp của âm nhạc, nhưng lại bị hành hạ bởi tiếng rên rỉ của sự đổ nát. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Hội đồng Thời gian có thể dành cho một người nghệ sĩ.

"Ông muốn đổi lấy điều gì, Sato-san?" An hỏi, dù cô biết ông ta không nghe thấy, nhưng cô dùng tâm thức để truyền đạt.

Sato nhìn vào khoảng không. "Tôi muốn mua lại Bản giao hưởng của Sự im lặng. Một khoảnh khắc thôi, khi thế giới hoàn toàn tĩnh lặng để tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình. Tôi sẵn sàng giao ra ký ức về tất cả những bản nhạc vĩ đại nhất mà tôi từng chỉ huy."

Vũ bước lại phía kệ số 11, nơi chứa những giấc mơ liên quan đến âm thanh. Tay anh lướt qua những hũ thủy tinh mang tiếng sóng biển, tiếng gió rít, nhưng không có cái nào phù hợp. Bất chợt, anh nhìn thấy một chiếc hũ nhỏ màu đen sẫm, nằm khuất sau những chiếc lọ lớn. Nó không tỏa sáng, mà dường như đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Đó là hũ Echo-00: Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

Khi Vũ chạm vào hũ, một luồng sóng âm cực mạnh đánh vào đầu anh. Anh thấy mình đứng giữa một đại lộ đông đúc, nhưng mọi thứ đều bất động.

"Để mở hũ này, ông phải đi vào 'Thung lũng của những tiếng vọng bị bỏ rơi'," Ông Giáo từng dặn Vũ trong ký ức mờ nhạt. "Nơi đó chứa tất cả những lời hứa không thực hiện, những lời xin lỗi chưa nói và những tiếng thét thầm kín."

Vũ nắm lấy tay Sato. Ngay khi nắp hũ mở ra, toàn bộ không gian của tiệm biến mất.

Họ đứng giữa một sa mạc bằng tro tàn màu xám. Không có gió, không có mặt trời. Nhưng không khí ở đây không yên tĩnh. Nó tràn ngập những tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

"Con xin lỗi mẹ..." "Tại sao anh lại đi?" "Tôi hận chính mình..."

Hàng triệu tiếng nói tạo thành một cơn lốc âm thanh hỗn loạn. Sato ôm đầu, hét lên trong đau đớn. Với ông, những tiếng thì thầm này giống như hàng nghìn mũi kim đâm vào màng nhĩ ảo.

Bỗng nhiên, từ trong đám mây tro tàn, một hình bóng khổng lồ hiện ra. Đó là kẻ thuộc Hội đồng Thời gian mà Vũ đã thấy bóng trên vách tường—hắn tự gọi mình là Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn không có miệng, nhưng khắp cơ thể hắn là những chiếc tai đang vặn vẹo.

"Ngươi mang đến cho ta một món quà tuyệt vời, Vũ," hắn cười, một âm thanh giống như tiếng kim loại cào vào kính. "Sato là kho chứa những tiếng thét hoàn hảo nhất. Ta sẽ giữ hắn lại đây mãi mãi."

"Ông ấy không thuộc về ngươi!" Vũ hét lên. Anh nhận ra rằng trong thế giới này, âm thanh chính là sức mạnh. Anh cố gắng nhớ lại một giai điệu, bất cứ giai điệu nào từ quá khứ của mình, nhưng anh không nghe thấy gì.

Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng vung tay, một làn sóng âm thanh xé rách không gian lao về phía Vũ. Vũ bị hất văng ra xa. Anh thấy Sato đang bị những sợi dây âm thanh quấn chặt, gương mặt ông biến dạng vì đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ nhìn thấy viên hổ phách vị giác và khứu giác trong túi mình tỏa sáng. Anh chợt hiểu ra: Mọi giác quan đều thông nhau. Nếu không nghe thấy, hãy "ngửi" lấy âm thanh.

Vũ hít một hơi thật sâu. Anh ngửi thấy mùi của sự hối hận trong tiếng thì thầm, mùi của khát vọng trong tiếng thét của Sato. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào hũ thủy tinh Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

"Sato! Hãy nghe tôi!" Vũ hét lên bằng tâm thức. "Âm nhạc không nằm ở nốt nhạc, nó nằm ở khoảng nghỉ giữa chúng! Hãy tìm lấy khoảng nghỉ đó!"

Sato nhìn Vũ. Trong ánh mắt của người nhạc trưởng già chợt lóe lên một tia sáng. Ông buông đôi tay đang che tai ra. Thay vì chống lại tiếng ồn, ông bắt đầu điều khiển đôi tay như đang chỉ huy một dàn nhạc.

Dưới sự chỉ dẫn của Sato, những tiếng thì thầm hỗn loạn bắt đầu được sắp xếp lại. Chúng không còn va đập vào nhau nữa mà hòa quyện thành một giai điệu dịu dàng, buồn bã nhưng trật tự. Khi âm thanh có trật tự, nó không còn là tiếng ồn.

Một lỗ hổng của sự tĩnh lặng tuyệt đối hiện ra ngay tâm điểm của cơn lốc.

Vũ lao vào lỗ hổng đó. Và ngay lập tức, tai anh như bị một chiếc nút bật ra.

Anh nghe thấy.

Không phải tiếng thét, không phải tiếng ồn của Tokyo. Anh nghe thấy tiếng thở của Sato, tiếng đập của tim mình, và đặc biệt nhất là tiếng vỡ vụn của lớp vỏ hổ phách thứ ba.

Nó có âm thanh giống như tiếng chuông pha lê ngân vang trong một hang đá sâu. Đó là Mảnh ghép Thính giác.

Ánh sáng từ mảnh ghép bắn ra, thiêu cháy Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn tan biến thành những nốt nhạc đen kịt rồi rơi rụng xuống cát.

Họ trở lại tiệm tạp hóa. Bên ngoài, Tokyo vẫn ồn ào, nhưng bên trong tiệm, một sự tĩnh lặng bao dung đang ngự trị.

Sato ngồi đó, nước mắt chảy dài. "Tôi nghe thấy rồi... Vũ ạ. Tôi nghe thấy sự im lặng. Nó đẹp hơn bất cứ bản giao hưởng nào tôi từng chỉ huy."

Sato đứng dậy, ông lấy ra từ trong túi áo một chiếc đũa chỉ huy bằng gỗ mun đã mòn vẹt. "Đây là thứ duy nhất tôi còn giữ lại từ thời hoàng kim. Nó là linh hồn của tôi. Giờ tôi giao nó cho tiệm. Tôi không cần thính giác để nghe nhạc nữa, vì giờ đây, tôi đã nghe được âm nhạc từ bên trong tâm hồn mình."

Khi Sato bước ra khỏi tiệm, ông đi thong dong giữa phố phường Tokyo ồn ào. Ông không còn che tai nữa. Ông mỉm cười, gật đầu theo nhịp điệu của cuộc sống xung quanh.

Vũ đứng lặng yên, tay cầm mảnh hổ phách thứ ba màu xanh dương đậm. Anh đưa lên tai.

Ký ức ùa về.

Anh nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái tôn của căn gác trọ cũ. Anh nghe thấy tiếng lật giấy của chính mình khi viết kịch bản đêm khuya. Và đặc biệt nhất, anh nghe thấy một giọng nói ấm áp, trầm thấp của một người đàn ông: "Vũ, con trai, đừng bao giờ để tiếng ồn của thế giới dập tắt tiếng nói bên trong con."

"Cha..." Vũ thầm thì. Một giọt nước mắt lăn trên má anh. Anh nhớ ra gương mặt của cha mình—một người thợ đóng sách già luôn lặng lẽ bên những trang giấy.

"Vũ! Anh nghe được rồi sao?" An lao đến, nắm lấy tay anh.

Vũ nhìn An, đôi mắt anh rạng rỡ. "Anh nghe thấy tiếng tim em đập, An ạ. Nó nhanh lắm. Và anh nghe thấy tiếng gió đang kể về những hành trình tiếp theo của chúng ta."

Nhưng niềm vui không kéo dài. Một âm thanh chói tai, như tiếng còi báo động của vũ trụ, vang lên từ phía chân trời Shinjuku. Bầu trời Tokyo bỗng nhiên bị xẻ đôi bởi một vết nứt màu tím đậm.

"Hội đồng đã không còn kiên nhẫn nữa," An nói, gương mặt cô trở nên nghiêm trọng. "Họ đang dùng 'Âm thanh của Sự Diệt Vong' để khóa chặt thành phố này. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức."

Vũ nhìn vào mảnh hổ phách thứ ba. Anh biết mình đã mạnh mẽ hơn, nhưng kẻ thù cũng đã bắt đầu lộ diện hoàn toàn. Mảnh ghép tiếp theo—Thị giác—sẽ là thử thách khủng khiếp nhất, vì nó sẽ bắt anh phải nhìn thấy những sự thật mà có lẽ anh đã từng cố tình nhắm mắt bỏ qua.

"Chúng ta đi đâu?" Vũ hỏi, tay siết chặt chiếc đũa chỉ huy của Sato.

"Đến nơi mà ánh sáng bị đánh cắp," An đáp. "Đến một vùng đất của những kẻ mù lòa đang cố vẽ lại mặt trời."

Tiệm tạp hóa rung chuyển, rồi tan biến vào hư không giữa những ánh đèn neon nhấp nháy của Tokyo, để lại một khoảng trống nhỏ trong con hẻm Shinjuku, như một nốt lặng giữa bản giao hưởng điên cuồng của thế gian.Khi Vũ mở mắt sau một giấc ngủ chập chờn, anh không còn nghe thấy tiếng chuông nhà thờ thanh bình của thị trấn miền Bắc Pháp nữa. Thay vào đó là một thứ âm thanh hỗn tạp, dồn dập và rung động đến tận xương tủy. Tiệm tạp hóa đã dịch chuyển.

Nó hiện ra trong một con hẻm nhỏ hẹp, kẹp giữa hai tòa cao ốc chọc trời ở quận Shinjuku, Tokyo. Bên ngoài cửa kính, hàng nghìn ánh đèn neon màu hồng và xanh tím nhấp nháy điên cuồng. Tiếng tàu điện chạy rầm rập trên cao, tiếng loa phóng thanh quảng cáo, và tiếng bước chân hối hả của hàng vạn người tạo nên một biển âm thanh không bao giờ dứt.

Vũ đứng dậy, anh cảm thấy đầu óc choáng váng. Dù vị giác và khứu giác đã hồi phục, nhưng tai anh vẫn như bị lấp đầy bởi một lớp bông dày. Anh thấy mọi vật rung động nhưng không nghe được giai điệu của chúng. Thế giới đối với anh lúc này là một bộ phim câm đầy nhiễu loạn.

An đang đứng bên quầy, cô nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ lo âu. "Chúng ta đang ở trung tâm của tiếng ồn, Vũ ạ. Em cảm thấy năng lượng của các hũ thủy tinh đang bị nhiễu sóng."

Vũ định trả lời thì một âm thanh cực lớn làm rung chuyển cả sàn nhà. Không phải tiếng tàu điện, mà là một tiếng vang trầm đục, sầu thảm như tiếng than vãn của một nhạc cụ khổng lồ bị gãy dây.

Keng...

Cửa tiệm mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc một bộ vest đen chỉnh tề nhưng cà vạt thắt lệch và mái tóc muối tiêu rối bời. Đôi tay ông ta liên tục run rẩy, che lấy đôi tai như thể đang cố ngăn chặn một cơn bão âm thanh.

"Làm ơn... hãy làm cho nó dừng lại..." Người đàn ông gục xuống ngay trước quầy.

Vũ đỡ ông ta dậy, dẫn ông ta đến chiếc ghế bành. Anh nhìn vào mắt người đàn ông và nhận thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc. Anh rút sổ ra viết: Ông là ai? Điều gì đang làm phiền ông?

Người đàn ông cầm bút, tay run rẩy viết lại: Tôi là Sato. Tôi từng là nhạc trưởng của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Hai năm trước, tôi mất đi thính giác hoàn toàn sau một cơn bạo bệnh. Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Dù tai tôi không nghe được tiếng người hay tiếng nhạc bình thường, tôi lại nghe thấy tiếng thét của mọi thứ bị hỏng trên thế giới này. Tiếng gãy của một cành cây, tiếng rạn của một viên gạch, tiếng mòn của bánh răng... Chúng gào thét trong đầu tôi 24/24 giờ. Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Vũ rùng mình. Một nhạc trưởng không nghe thấy vẻ đẹp của âm nhạc, nhưng lại bị hành hạ bởi tiếng rên rỉ của sự đổ nát. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Hội đồng Thời gian có thể dành cho một người nghệ sĩ.

"Ông muốn đổi lấy điều gì, Sato-san?" An hỏi, dù cô biết ông ta không nghe thấy, nhưng cô dùng tâm thức để truyền đạt.

Sato nhìn vào khoảng không. "Tôi muốn mua lại Bản giao hưởng của Sự im lặng. Một khoảnh khắc thôi, khi thế giới hoàn toàn tĩnh lặng để tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình. Tôi sẵn sàng giao ra ký ức về tất cả những bản nhạc vĩ đại nhất mà tôi từng chỉ huy."

Vũ bước lại phía kệ số 11, nơi chứa những giấc mơ liên quan đến âm thanh. Tay anh lướt qua những hũ thủy tinh mang tiếng sóng biển, tiếng gió rít, nhưng không có cái nào phù hợp. Bất chợt, anh nhìn thấy một chiếc hũ nhỏ màu đen sẫm, nằm khuất sau những chiếc lọ lớn. Nó không tỏa sáng, mà dường như đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Đó là hũ Echo-00: Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

Khi Vũ chạm vào hũ, một luồng sóng âm cực mạnh đánh vào đầu anh. Anh thấy mình đứng giữa một đại lộ đông đúc, nhưng mọi thứ đều bất động.

"Để mở hũ này, ông phải đi vào 'Thung lũng của những tiếng vọng bị bỏ rơi'," Ông Giáo từng dặn Vũ trong ký ức mờ nhạt. "Nơi đó chứa tất cả những lời hứa không thực hiện, những lời xin lỗi chưa nói và những tiếng thét thầm kín."

Vũ nắm lấy tay Sato. Ngay khi nắp hũ mở ra, toàn bộ không gian của tiệm biến mất.

Họ đứng giữa một sa mạc bằng tro tàn màu xám. Không có gió, không có mặt trời. Nhưng không khí ở đây không yên tĩnh. Nó tràn ngập những tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

"Con xin lỗi mẹ..." "Tại sao anh lại đi?" "Tôi hận chính mình..."

Hàng triệu tiếng nói tạo thành một cơn lốc âm thanh hỗn loạn. Sato ôm đầu, hét lên trong đau đớn. Với ông, những tiếng thì thầm này giống như hàng nghìn mũi kim đâm vào màng nhĩ ảo.

Bỗng nhiên, từ trong đám mây tro tàn, một hình bóng khổng lồ hiện ra. Đó là kẻ thuộc Hội đồng Thời gian mà Vũ đã thấy bóng trên vách tường—hắn tự gọi mình là Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn không có miệng, nhưng khắp cơ thể hắn là những chiếc tai đang vặn vẹo.

"Ngươi mang đến cho ta một món quà tuyệt vời, Vũ," hắn cười, một âm thanh giống như tiếng kim loại cào vào kính. "Sato là kho chứa những tiếng thét hoàn hảo nhất. Ta sẽ giữ hắn lại đây mãi mãi."

"Ông ấy không thuộc về ngươi!" Vũ hét lên. Anh nhận ra rằng trong thế giới này, âm thanh chính là sức mạnh. Anh cố gắng nhớ lại một giai điệu, bất cứ giai điệu nào từ quá khứ của mình, nhưng anh không nghe thấy gì.

Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng vung tay, một làn sóng âm thanh xé rách không gian lao về phía Vũ. Vũ bị hất văng ra xa. Anh thấy Sato đang bị những sợi dây âm thanh quấn chặt, gương mặt ông biến dạng vì đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ nhìn thấy viên hổ phách vị giác và khứu giác trong túi mình tỏa sáng. Anh chợt hiểu ra: Mọi giác quan đều thông nhau. Nếu không nghe thấy, hãy "ngửi" lấy âm thanh.

Vũ hít một hơi thật sâu. Anh ngửi thấy mùi của sự hối hận trong tiếng thì thầm, mùi của khát vọng trong tiếng thét của Sato. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào hũ thủy tinh Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

"Sato! Hãy nghe tôi!" Vũ hét lên bằng tâm thức. "Âm nhạc không nằm ở nốt nhạc, nó nằm ở khoảng nghỉ giữa chúng! Hãy tìm lấy khoảng nghỉ đó!"

Sato nhìn Vũ. Trong ánh mắt của người nhạc trưởng già chợt lóe lên một tia sáng. Ông buông đôi tay đang che tai ra. Thay vì chống lại tiếng ồn, ông bắt đầu điều khiển đôi tay như đang chỉ huy một dàn nhạc.

Dưới sự chỉ dẫn của Sato, những tiếng thì thầm hỗn loạn bắt đầu được sắp xếp lại. Chúng không còn va đập vào nhau nữa mà hòa quyện thành một giai điệu dịu dàng, buồn bã nhưng trật tự. Khi âm thanh có trật tự, nó không còn là tiếng ồn.

Một lỗ hổng của sự tĩnh lặng tuyệt đối hiện ra ngay tâm điểm của cơn lốc.

Vũ lao vào lỗ hổng đó. Và ngay lập tức, tai anh như bị một chiếc nút bật ra.

Anh nghe thấy.

Không phải tiếng thét, không phải tiếng ồn của Tokyo. Anh nghe thấy tiếng thở của Sato, tiếng đập của tim mình, và đặc biệt nhất là tiếng vỡ vụn của lớp vỏ hổ phách thứ ba.

Nó có âm thanh giống như tiếng chuông pha lê ngân vang trong một hang đá sâu. Đó là Mảnh ghép Thính giác.

Ánh sáng từ mảnh ghép bắn ra, thiêu cháy Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn tan biến thành những nốt nhạc đen kịt rồi rơi rụng xuống cát.

...

Họ trở lại tiệm tạp hóa. Bên ngoài, Tokyo vẫn ồn ào, nhưng bên trong tiệm, một sự tĩnh lặng bao dung đang ngự trị.

Sato ngồi đó, nước mắt chảy dài. "Tôi nghe thấy rồi... Vũ ạ. Tôi nghe thấy sự im lặng. Nó đẹp hơn bất cứ bản giao hưởng nào tôi từng chỉ huy."

Sato đứng dậy, ông lấy ra từ trong túi áo một chiếc đũa chỉ huy bằng gỗ mun đã mòn vẹt. "Đây là thứ duy nhất tôi còn giữ lại từ thời hoàng kim. Nó là linh hồn của tôi. Giờ tôi giao nó cho tiệm. Tôi không cần thính giác để nghe nhạc nữa, vì giờ đây, tôi đã nghe được âm nhạc từ bên trong tâm hồn mình."

Khi Sato bước ra khỏi tiệm, ông đi thong dong giữa phố phường Tokyo ồn ào. Ông không còn che tai nữa. Ông mỉm cười, gật đầu theo nhịp điệu của cuộc sống xung quanh.

Vũ đứng lặng yên, tay cầm mảnh hổ phách thứ ba màu xanh dương đậm. Anh đưa lên tai.

Ký ức ùa về.

Anh nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái tôn của căn gác trọ cũ. Anh nghe thấy tiếng lật giấy của chính mình khi viết kịch bản đêm khuya. Và đặc biệt nhất, anh nghe thấy một giọng nói ấm áp, trầm thấp của một người đàn ông: "Vũ, con trai, đừng bao giờ để tiếng ồn của thế giới dập tắt tiếng nói bên trong con."

"Cha..." Vũ thầm thì. Một giọt nước mắt lăn trên má anh. Anh nhớ ra gương mặt của cha mình—một người thợ đóng sách già luôn lặng lẽ bên những trang giấy.

"Vũ! Anh nghe được rồi sao?" An lao đến, nắm lấy tay anh.

Vũ nhìn An, đôi mắt anh rạng rỡ. "Anh nghe thấy tiếng tim em đập, An ạ. Nó nhanh lắm. Và anh nghe thấy tiếng gió đang kể về những hành trình tiếp theo của chúng ta."

Nhưng niềm vui không kéo dài. Một âm thanh chói tai, như tiếng còi báo động của vũ trụ, vang lên từ phía chân trời Shinjuku. Bầu trời Tokyo bỗng nhiên bị xẻ đôi bởi một vết nứt màu tím đậm.

"Hội đồng đã không còn kiên nhẫn nữa," An nói, gương mặt cô trở nên nghiêm trọng. "Họ đang dùng 'Âm thanh của Sự Diệt Vong' để khóa chặt thành phố này. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức."

Vũ nhìn vào mảnh hổ phách thứ ba. Anh biết mình đã mạnh mẽ hơn, nhưng kẻ thù cũng đã bắt đầu lộ diện hoàn toàn. Mảnh ghép tiếp theo—Thị giác—sẽ là thử thách khủng khiếp nhất, vì nó sẽ bắt anh phải nhìn thấy những sự thật mà có lẽ anh đã từng cố tình nhắm mắt bỏ qua.

"Chúng ta đi đâu?" Vũ hỏi, tay siết chặt chiếc đũa chỉ huy của Sato.

"Đến nơi mà ánh sáng bị đánh cắp," An đáp. "Đến một vùng đất của những kẻ mù lòa đang cố vẽ lại mặt trời."

Tiệm tạp hóa rung chuyển, rồi tan biến vào hư không giữa những ánh đèn neon nhấp nháy của Tokyo, để lại một khoảng trống nhỏ trong con hẻm Shinjuku, như một nốt lặng giữa bản giao hưởng điên cuồng của thế gian.Khi Vũ mở mắt sau một giấc ngủ chập chờn, anh không còn nghe thấy tiếng chuông nhà thờ thanh bình của thị trấn miền Bắc Pháp nữa. Thay vào đó là một thứ âm thanh hỗn tạp, dồn dập và rung động đến tận xương tủy. Tiệm tạp hóa đã dịch chuyển.

Nó hiện ra trong một con hẻm nhỏ hẹp, kẹp giữa hai tòa cao ốc chọc trời ở quận Shinjuku, Tokyo. Bên ngoài cửa kính, hàng nghìn ánh đèn neon màu hồng và xanh tím nhấp nháy điên cuồng. Tiếng tàu điện chạy rầm rập trên cao, tiếng loa phóng thanh quảng cáo, và tiếng bước chân hối hả của hàng vạn người tạo nên một biển âm thanh không bao giờ dứt.

Vũ đứng dậy, anh cảm thấy đầu óc choáng váng. Dù vị giác và khứu giác đã hồi phục, nhưng tai anh vẫn như bị lấp đầy bởi một lớp bông dày. Anh thấy mọi vật rung động nhưng không nghe được giai điệu của chúng. Thế giới đối với anh lúc này là một bộ phim câm đầy nhiễu loạn.

An đang đứng bên quầy, cô nhìn ra ngoài cửa sổ với vẻ lo âu. "Chúng ta đang ở trung tâm của tiếng ồn, Vũ ạ. Em cảm thấy năng lượng của các hũ thủy tinh đang bị nhiễu sóng."

Vũ định trả lời thì một âm thanh cực lớn làm rung chuyển cả sàn nhà. Không phải tiếng tàu điện, mà là một tiếng vang trầm đục, sầu thảm như tiếng than vãn của một nhạc cụ khổng lồ bị gãy dây.

Keng...

Cửa tiệm mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc một bộ vest đen chỉnh tề nhưng cà vạt thắt lệch và mái tóc muối tiêu rối bời. Đôi tay ông ta liên tục run rẩy, che lấy đôi tai như thể đang cố ngăn chặn một cơn bão âm thanh.

"Làm ơn... hãy làm cho nó dừng lại..." Người đàn ông gục xuống ngay trước quầy.

Vũ đỡ ông ta dậy, dẫn ông ta đến chiếc ghế bành. Anh nhìn vào mắt người đàn ông và nhận thấy một sự tuyệt vọng sâu sắc. Anh rút sổ ra viết: Ông là ai? Điều gì đang làm phiền ông?

Người đàn ông cầm bút, tay run rẩy viết lại: Tôi là Sato. Tôi từng là nhạc trưởng của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Hai năm trước, tôi mất đi thính giác hoàn toàn sau một cơn bạo bệnh. Nhưng bi kịch không dừng lại ở đó. Dù tai tôi không nghe được tiếng người hay tiếng nhạc bình thường, tôi lại nghe thấy tiếng thét của mọi thứ bị hỏng trên thế giới này. Tiếng gãy của một cành cây, tiếng rạn của một viên gạch, tiếng mòn của bánh răng... Chúng gào thét trong đầu tôi 24/24 giờ. Tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Vũ rùng mình. Một nhạc trưởng không nghe thấy vẻ đẹp của âm nhạc, nhưng lại bị hành hạ bởi tiếng rên rỉ của sự đổ nát. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Hội đồng Thời gian có thể dành cho một người nghệ sĩ.

"Ông muốn đổi lấy điều gì, Sato-san?" An hỏi, dù cô biết ông ta không nghe thấy, nhưng cô dùng tâm thức để truyền đạt.

Sato nhìn vào khoảng không. "Tôi muốn mua lại Bản giao hưởng của Sự im lặng. Một khoảnh khắc thôi, khi thế giới hoàn toàn tĩnh lặng để tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình. Tôi sẵn sàng giao ra ký ức về tất cả những bản nhạc vĩ đại nhất mà tôi từng chỉ huy."

Vũ bước lại phía kệ số 11, nơi chứa những giấc mơ liên quan đến âm thanh. Tay anh lướt qua những hũ thủy tinh mang tiếng sóng biển, tiếng gió rít, nhưng không có cái nào phù hợp. Bất chợt, anh nhìn thấy một chiếc hũ nhỏ màu đen sẫm, nằm khuất sau những chiếc lọ lớn. Nó không tỏa sáng, mà dường như đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Đó là hũ Echo-00: Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

Khi Vũ chạm vào hũ, một luồng sóng âm cực mạnh đánh vào đầu anh. Anh thấy mình đứng giữa một đại lộ đông đúc, nhưng mọi thứ đều bất động.

"Để mở hũ này, ông phải đi vào 'Thung lũng của những tiếng vọng bị bỏ rơi'," Ông Giáo từng dặn Vũ trong ký ức mờ nhạt. "Nơi đó chứa tất cả những lời hứa không thực hiện, những lời xin lỗi chưa nói và những tiếng thét thầm kín."

Vũ nắm lấy tay Sato. Ngay khi nắp hũ mở ra, toàn bộ không gian của tiệm biến mất.

Họ đứng giữa một sa mạc bằng tro tàn màu xám. Không có gió, không có mặt trời. Nhưng không khí ở đây không yên tĩnh. Nó tràn ngập những tiếng thì thầm chồng chéo lên nhau.

"Con xin lỗi mẹ..." "Tại sao anh lại đi?" "Tôi hận chính mình..."

Hàng triệu tiếng nói tạo thành một cơn lốc âm thanh hỗn loạn. Sato ôm đầu, hét lên trong đau đớn. Với ông, những tiếng thì thầm này giống như hàng nghìn mũi kim đâm vào màng nhĩ ảo.

Bỗng nhiên, từ trong đám mây tro tàn, một hình bóng khổng lồ hiện ra. Đó là kẻ thuộc Hội đồng Thời gian mà Vũ đã thấy bóng trên vách tường—hắn tự gọi mình là Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn không có miệng, nhưng khắp cơ thể hắn là những chiếc tai đang vặn vẹo.

"Ngươi mang đến cho ta một món quà tuyệt vời, Vũ," hắn cười, một âm thanh giống như tiếng kim loại cào vào kính. "Sato là kho chứa những tiếng thét hoàn hảo nhất. Ta sẽ giữ hắn lại đây mãi mãi."

"Ông ấy không thuộc về ngươi!" Vũ hét lên. Anh nhận ra rằng trong thế giới này, âm thanh chính là sức mạnh. Anh cố gắng nhớ lại một giai điệu, bất cứ giai điệu nào từ quá khứ của mình, nhưng anh không nghe thấy gì.

Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng vung tay, một làn sóng âm thanh xé rách không gian lao về phía Vũ. Vũ bị hất văng ra xa. Anh thấy Sato đang bị những sợi dây âm thanh quấn chặt, gương mặt ông biến dạng vì đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, Vũ nhìn thấy viên hổ phách vị giác và khứu giác trong túi mình tỏa sáng. Anh chợt hiểu ra: Mọi giác quan đều thông nhau. Nếu không nghe thấy, hãy "ngửi" lấy âm thanh.

Vũ hít một hơi thật sâu. Anh ngửi thấy mùi của sự hối hận trong tiếng thì thầm, mùi của khát vọng trong tiếng thét của Sato. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào hũ thủy tinh Khoảng lặng giữa hai nốt nhạc.

"Sato! Hãy nghe tôi!" Vũ hét lên bằng tâm thức. "Âm nhạc không nằm ở nốt nhạc, nó nằm ở khoảng nghỉ giữa chúng! Hãy tìm lấy khoảng nghỉ đó!"

Sato nhìn Vũ. Trong ánh mắt của người nhạc trưởng già chợt lóe lên một tia sáng. Ông buông đôi tay đang che tai ra. Thay vì chống lại tiếng ồn, ông bắt đầu điều khiển đôi tay như đang chỉ huy một dàn nhạc.

Dưới sự chỉ dẫn của Sato, những tiếng thì thầm hỗn loạn bắt đầu được sắp xếp lại. Chúng không còn va đập vào nhau nữa mà hòa quyện thành một giai điệu dịu dàng, buồn bã nhưng trật tự. Khi âm thanh có trật tự, nó không còn là tiếng ồn.

Một lỗ hổng của sự tĩnh lặng tuyệt đối hiện ra ngay tâm điểm của cơn lốc.

Vũ lao vào lỗ hổng đó. Và ngay lập tức, tai anh như bị một chiếc nút bật ra.

Anh nghe thấy.

Không phải tiếng thét, không phải tiếng ồn của Tokyo. Anh nghe thấy tiếng thở của Sato, tiếng đập của tim mình, và đặc biệt nhất là tiếng vỡ vụn của lớp vỏ hổ phách thứ ba.

Nó có âm thanh giống như tiếng chuông pha lê ngân vang trong một hang đá sâu. Đó là Mảnh ghép Thính giác.

Ánh sáng từ mảnh ghép bắn ra, thiêu cháy Kẻ Thu Thập Tiếng Vọng. Hắn tan biến thành những nốt nhạc đen kịt rồi rơi rụng xuống cát.

Họ trở lại tiệm tạp hóa. Bên ngoài, Tokyo vẫn ồn ào, nhưng bên trong tiệm, một sự tĩnh lặng bao dung đang ngự trị.

Sato ngồi đó, nước mắt chảy dài. "Tôi nghe thấy rồi... Vũ ạ. Tôi nghe thấy sự im lặng. Nó đẹp hơn bất cứ bản giao hưởng nào tôi từng chỉ huy."

Sato đứng dậy, ông lấy ra từ trong túi áo một chiếc đũa chỉ huy bằng gỗ mun đã mòn vẹt. "Đây là thứ duy nhất tôi còn giữ lại từ thời hoàng kim. Nó là linh hồn của tôi. Giờ tôi giao nó cho tiệm. Tôi không cần thính giác để nghe nhạc nữa, vì giờ đây, tôi đã nghe được âm nhạc từ bên trong tâm hồn mình."

Khi Sato bước ra khỏi tiệm, ông đi thong dong giữa phố phường Tokyo ồn ào. Ông không còn che tai nữa. Ông mỉm cười, gật đầu theo nhịp điệu của cuộc sống xung quanh.

Vũ đứng lặng yên, tay cầm mảnh hổ phách thứ ba màu xanh dương đậm. Anh đưa lên tai.

Ký ức ùa về.

Anh nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái tôn của căn gác trọ cũ. Anh nghe thấy tiếng lật giấy của chính mình khi viết kịch bản đêm khuya. Và đặc biệt nhất, anh nghe thấy một giọng nói ấm áp, trầm thấp của một người đàn ông: "Vũ, con trai, đừng bao giờ để tiếng ồn của thế giới dập tắt tiếng nói bên trong con."

"Cha..." Vũ thầm thì. Một giọt nước mắt lăn trên má anh. Anh nhớ ra gương mặt của cha mình—một người thợ đóng sách già luôn lặng lẽ bên những trang giấy.

"Vũ! Anh nghe được rồi sao?" An lao đến, nắm lấy tay anh.

Vũ nhìn An, đôi mắt anh rạng rỡ. "Anh nghe thấy tiếng tim em đập, An ạ. Nó nhanh lắm. Và anh nghe thấy tiếng gió đang kể về những hành trình tiếp theo của chúng ta."

Nhưng niềm vui không kéo dài. Một âm thanh chói tai, như tiếng còi báo động của vũ trụ, vang lên từ phía chân trời Shinjuku. Bầu trời Tokyo bỗng nhiên bị xẻ đôi bởi một vết nứt màu tím đậm.

"Hội đồng đã không còn kiên nhẫn nữa," An nói, gương mặt cô trở nên nghiêm trọng. "Họ đang dùng 'Âm thanh của Sự Diệt Vong' để khóa chặt thành phố này. Chúng ta phải rời đi ngay lập tức."

Vũ nhìn vào mảnh hổ phách thứ ba. Anh biết mình đã mạnh mẽ hơn, nhưng kẻ thù cũng đã bắt đầu lộ diện hoàn toàn. Mảnh ghép tiếp theo—Thị giác—sẽ là thử thách khủng khiếp nhất, vì nó sẽ bắt anh phải nhìn thấy những sự thật mà có lẽ anh đã từng cố tình nhắm mắt bỏ qua.

"Chúng ta đi đâu?" Vũ hỏi, tay siết chặt chiếc đũa chỉ huy của Sato.

"Đến nơi mà ánh sáng bị đánh cắp," An đáp. "Đến một vùng đất của những kẻ mù lòa đang cố vẽ lại mặt trời."

Tiệm tạp hóa rung chuyển, rồi tan biến vào hư không giữa những ánh đèn neon nhấp nháy của Tokyo, để lại một khoảng trống nhỏ trong con hẻm Shinjuku, như một nốt lặng giữa bản giao hưởng điên cuồng của thế gian.