MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 1: TIẾNG CÒI XE VÀ TỜ ĐƠN XIN NGHỈ VIỆC

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 1: TIẾNG CÒI XE VÀ TỜ ĐƠN XIN NGHỈ VIỆC

1,216 từ · ~7 phút đọc

Tiếng còi xe rít lên chói tai ngay sát màng nhĩ khiến An giật mình, suýt chút nữa làm rơi chiếc túi xách xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập. Hà Nội vào mùa hè như một lò bánh mì khổng lồ, nơi những dòng người hối hả ngược xuôi đang tự nướng chín chính mình trong cái nắng gắt và khói bụi đặc quánh. An đứng chôn chân bên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, nhìn dòng xe cộ đan xen như những con thoi không bao giờ dừng lại.

Trong túi áo của An, chiếc điện thoại liên tục rung lên. Đó là thông báo từ nhóm chat công việc. "An đâu rồi? Khách hàng đòi sửa lại layout gấp!", "An ơi, deadline là 2 giờ chiều nhé!", "Gửi file ngay đi An!". Những dòng tin nhắn ấy giống như những sợi dây thừng vô hình, siết chặt lấy lồng ngực cô, khiến mỗi hơi thở trở nên khó khăn và nặng nề. An là một nhân viên thiết kế nội dung, hay nói đúng hơn, cô là một cái máy sản xuất ý tưởng không ngừng nghỉ cho một công ty truyền thông đang trên đà tăng trưởng nóng. Suốt ba năm qua, khái niệm "cuối tuần" hay "buổi tối" đối với cô hoàn toàn không tồn tại.

Cô bước vào văn phòng, luồng không khí máy lạnh phả vào mặt không làm cô thấy dễ chịu hơn, ngược lại, nó mang theo mùi của giấy tờ, mùi cà phê cũ và mùi của sự căng thẳng tột độ.

"An, sếp gọi cô vào phòng kìa." – Một đồng nghiệp nói mà không thèm ngẩng mặt lên khỏi màn hình.

An hít một hơi thật sâu, bước vào căn phòng kính ở góc văn phòng. Vị sếp trẻ tuổi, người luôn tự hào về phong cách làm việc "quyết liệt", ném một tập hồ sơ xuống bàn.

"Khách hàng không hài lòng. Họ nói thiết kế của cô thiếu sức sống, quá nhạt nhòa. An này, nếu cô không thể sáng tạo hơn, tôi e là vị trí này có rất nhiều người trẻ ngoài kia đang xếp hàng chờ đấy."

Nhạt nhòa? An nhìn xuống bàn tay mình, những đầu ngón tay hơi run rẩy vì thiếu ngủ và lạm dụng caffein. Cô đã dành cả tuần lễ để thức trắng, chỉnh sửa từng pixel, cân đối từng màu sắc theo ý muốn đỏng đảnh của khách hàng. Và giờ đây, tất cả công sức đó được tóm gọn trong một từ "nhạt nhòa". Một cảm giác trống rỗng đột ngột xâm chiếm lấy tâm trí cô. An không thấy giận dữ, cũng không thấy buồn bã. Cô chỉ thấy... mệt. Một nỗi mệt mỏi thấu tận xương tủy, một cảm giác rằng nếu cô còn tiếp tục đứng đây thêm một giây phút nào nữa, cô sẽ tan biến thành bụi mịn như bầu không khí ngoài kia.

"Tôi xin lỗi." – An nói khẽ.

"Xin lỗi không giải quyết được vấn đề, An ạ. Cô cần..."

"Tôi xin nghỉ việc."

Câu nói cắt ngang lời sếp khiến cả căn phòng rơi vào sự im lặng đến kỳ lạ. Vị sếp ngước lên, vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn chút mỉa mai: "Cô nói gì? Nghỉ việc? Cô có biết mình đang làm gì không? Nghỉ việc vào lúc này, cô định đi đâu? Cô nghĩ tìm được một chỗ tốt như thế này dễ dàng lắm sao?"

An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và thật nhất mà cô từng có trong suốt ba năm qua. "Tôi không biết mình sẽ đi đâu, nhưng tôi biết mình không thể ở lại đây thêm được nữa. Cảm ơn ông."

An quay lưng bước ra ngoài, không đợi phản ứng tiếp theo của sếp. Cô đi thẳng đến bàn làm việc, thu dọn những món đồ cá nhân ít ỏi vào chiếc túi vải: một cuốn sổ tay chi chít những bản vẽ nháp, một chiếc máy ảnh phim cũ kỹ, và một chùm chìa khóa có gắn miếng gỗ khắc tên mình. Đó là chùm chìa khóa ngôi nhà cũ của ông nội ở vùng rừng quốc gia phía Bắc, nơi mà cha mẹ cô vẫn luôn nhắc nhở cô nên bán đi để lấy tiền gửi tiết kiệm.

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, An cảm thấy ánh nắng không còn gay gắt như trước. Cô không về căn hộ thuê chật hẹp của mình ngay. Cô đi bộ dọc theo những con phố, nhìn những người trẻ đang vội vã chạy theo những con số, những danh vọng, giống như cô của ngày hôm qua. Cô tự hỏi: "Nếu không có bảng tên nhân viên này, nếu không có cái danh xưng thiết kế viên này, mình là ai?". Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí, không có lời giải đáp.

Tối hôm đó, An ngồi giữa đống thùng carton trong căn hộ của mình. Cô đã quyết định trả nhà ngay trong tháng. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức chính cô cũng cảm thấy ngỡ ngàng. Trong ngăn kéo tủ, cô tìm thấy một tấm bưu thiếp cũ ông nội gửi cho cô mười năm trước. Trên đó là hình ảnh một cánh rừng xanh thẳm, mịt mờ sương khói và dòng chữ viết tay cứng cáp: "An à, khi nào thấy mệt quá, cứ về rừng với ông. Rừng không bao giờ từ chối ai cả."

Hơi ấm từ dòng chữ khiến mắt An nhòe đi. Ông nội đã mất được hai năm, ngôi nhà gỗ và tiệm tạp hóa nhỏ bên bìa rừng của ông giờ chắc đã phủ đầy rêu xanh. An chạm vào chùm chìa khóa gỗ. Có lẽ đây là điều điên rồ nhất mà cô từng làm, nhưng cũng là điều duy nhất khiến tim cô đập nhanh vì sự kỳ vọng thay vì sự sợ hãi.

Cô lấy điện thoại ra, gỡ bỏ tất cả các ứng dụng liên lạc công việc, tắt nguồn và ném nó vào sâu trong balo. Đêm đó, Hà Nội vẫn ồn ào tiếng còi xe, tiếng karaoke vọng lại từ nhà hàng xóm, nhưng An ngủ một giấc sâu nhất từ trước đến nay. Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng giữa một vạt rừng đầy nhựa thông, và tiếng gió thổi qua tán lá nghe như một lời chào đón dịu dàng.

Sáng hôm sau, khi thành phố còn chưa kịp thức giấc hoàn toàn dưới lớp sương mù ô nhiễm, An đã đứng ở bến xe với một chiếc balo lớn và một tâm thế của kẻ không còn gì để mất. Cô mua một chiếc vé một chiều đi lên vùng cao xanh thẳm.

Tiếng còi xe khách vang lên, báo hiệu giờ khởi hành. An bước lên xe, tìm chỗ ngồi bên cửa sổ. Khi chiếc xe lăn bánh, rời khỏi những khối bê tông xám xịt để tiến về phía những triền núi mờ xa, An biết rằng, cuộc đời cũ của cô đã kết thúc tại đây. Một hành trình mới, với mùi của đất ẩm, vị của cỏ dại và tiếng nói của đại ngàn, đang chờ đợi cô phía trước. Cô nhắm mắt lại, khẽ thầm thì với chính mình:

"An, cuối cùng cũng được về nhà rồi."