MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 2: CHUYẾN XE KHÁCH CUỐI CÙNG LÊN VÙNG BIÊN GIỚI

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 2: CHUYẾN XE KHÁCH CUỐI CÙNG LÊN VÙNG BIÊN GIỚI

1,131 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe khách liên tỉnh đời cũ gầm rú, nhả khói đen kịt rồi ì ạch leo lên những cung đường đèo uốn lượn như dải ruy băng vắt vẻo ngang lưng chừng núi. Càng rời xa thành phố, cảnh vật hai bên đường càng thưa thớt những khối bê tông, thay vào đó là những vạt ngô xanh mướt và những rặng tre ngà đung đưa trong gió.

An tựa đầu vào cửa kính xe, cảm nhận sự rung lắc truyền qua từng thớ thịt. Trong xe, mùi dầu máy quyện với mùi của những bao tải ngô, mùi của vài chú gà con được người dân đựng trong lồng tre mang về bản tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị lạ lẫm, nồng nặc nhưng chẳng hiểu sao lại khiến cô thấy bớt ngột ngạt hơn mùi máy lạnh văn phòng.

“Cháu về đâu mà xách lắm đồ thế này? Nhìn da trắng thế kia chắc là người dưới xuôi mới lên lần đầu à?” – Một bác gái ngồi cạnh, tay vẫn thoăn thoắt tước những sợi mây, tò mò hỏi.

An chỉnh lại gọng kính cận, khẽ mỉm cười: “Dạ, cháu về thăm nhà cũ của ông ở gần rừng quốc gia ạ.”

“À, mạn trên ấy thì vắng lắm. Chỉ có cây với đá thôi cháu ơi.” – Bác gái tặc lưỡi, rồi lại tiếp tục câu chuyện dang dở với người ngồi phía trước về việc mùa màng năm nay.

An không đáp lời, cô lại nhìn ra cửa sổ. Những dãy núi xa xa bắt đầu hiện ra, phủ một màu xanh thẫm uy quyền. Khi ánh mặt trời dần khuất sau những đỉnh núi nhọn hoắt, bầu trời chuyển sang màu tím thẫm rồi tối hẳn. Chiếc xe khách thả An xuống ngã ba đường mòn khi đồng hồ vừa điểm 6 giờ tối.

“Cẩn thận nhé cô gái! Đi thẳng đường này khoảng ba cây nữa là đến bìa rừng đấy!” – Bác tài xế ló đầu ra cửa sổ hét lớn rồi nhấn ga, để lại An đứng trơ trọi giữa đám bụi mờ và sự im lặng đột ngột của núi rừng.

Sự im lặng ấy... nó không giống sự im lặng trong căn phòng thuê ở thành phố. Đó không phải là sự thiếu vắng âm thanh, mà là một sự hiện diện đầy quyền năng. An có thể nghe thấy tiếng dế mèn bắt đầu tấu nhạc, tiếng những tán lá xào xạc chạm vào nhau và tiếng gió rít qua khe núi. Cô hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây sắc lẹm, mang theo vị thanh khiết của sương sớm và mùi ngai ngái của cỏ dại mục nát. Cái lạnh bắt đầu luồn vào lớp áo flannel mỏng, khiến cô rùng mình.

An bật chiếc đèn pin cầm tay, ánh sáng vàng vọt quét một vệt dài trên con đường mòn đầy sỏi đá. Mỗi bước chân của cô đều phát ra tiếng lạo xạo khô khốc. Ba cây số đường rừng trong bóng tối dài hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

“Mày đang làm cái quái gì thế này, An?” – Cô tự hỏi, giọng nói nhỏ bé lạc lõng giữa đại ngàn.

Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi khi ánh đèn pin tình cờ quét qua một cặp mắt xanh lét phản quang trong bụi rậm. Tim An đập liên hồi, đôi ủng da nặng nề bước nhanh hơn. Cô chợt nhớ về những đêm thức trắng chạy deadline, khi ấy cô sợ sếp, sợ khách hàng, sợ bị sa thải. Còn bây giờ, cô sợ bóng tối, sợ những sinh vật vô hình đang ẩn nấp sau những gốc cây cổ thụ. Nỗi sợ này thật hơn, bản năng hơn và cũng... sống động hơn.

Vừa đi, An vừa cố nhớ lại những chỉ dẫn trong trí nhớ mờ nhạt về ngôi nhà của ông. Một cây đa cổ thụ có bộ rễ ngoằn ngoèo, một con suối nhỏ chảy vắt ngang qua đường... Khi đôi chân đã bắt đầu mỏi nhừ và bắp chuối biểu tình bằng những cơn chuột rút nhẹ, ánh đèn pin của cô cuối cùng cũng dừng lại trên một cánh cổng gỗ cũ kỹ, đã mục nát một nửa.

Đó là nó. Ngôi nhà gỗ của ông nội.

An đứng lặng đi trước cánh cổng. Ngôi nhà nằm nép mình dưới tán của hai cây tùng vĩ đại, trông giống như một sinh vật cổ xưa đang ngủ say giữa vòng tay của rừng già. Mái ngói đã phủ một lớp rêu xanh dày đặc, và những dây leo dại quấn quýt quanh các cột trụ như muốn kéo ngôi nhà hòa tan vào màu xanh của cây lá.

Cô run run lấy chùm chìa khóa gỗ ra khỏi túi. Tiếng lách cách của ổ khóa gỉ sét vang lên khô khốc trong đêm vắng. Cánh cửa mở ra với một tiếng “két” dài, rùng mình. Một mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm và mùi của thời gian ùa ra, bao vây lấy cô.

An bước vào trong, ánh đèn pin đảo qua căn phòng khách. Những chiếc kệ gỗ vẫn đứng đó, trống trơn và phủ bụi. Một chiếc cân đòn cũ kỹ nằm chênh vênh trên quầy gỗ – nơi ngày xưa ông vẫn dùng để cân đường, cân muối cho những người đi rừng. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày ông đi, chỉ có điều sự sống đã rút cạn, để lại một cái vỏ bọc hoài niệm buồn bã.

An đặt balo xuống sàn gỗ, cát bụi bay lên mờ mịt dưới ánh đèn. Cô mệt đến mức chẳng buồn dọn dẹp, chỉ kịp trải chiếc túi ngủ ra ngay giữa sàn nhà. Tắt đèn pin, bóng tối lập tức nuốt chửng lấy mọi thứ.

Nằm trong túi ngủ, An nghe thấy tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp trên mái ngói. Tiếng mưa ở rừng lớn hơn, dữ dội hơn ở phố. Nó không bị chặn lại bởi những bức tường bê tông hay tiếng động cơ xe máy. Nó tràn vào tai cô, tràn vào lòng cô. An co người lại, cảm nhận sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên vĩ đại. Đêm nay, cô không còn là "Designer An", không còn là "nhân viên ưu tú". Cô chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi đang cố gắng tìm hơi ấm giữa lòng đại ngàn bao la.

Trong cơn mơ màng của giấc ngủ muộn, An tự hỏi liệu ngày mai khi mặt trời lên, cô có hối hận vì quyết định này không. Nhưng hơi lạnh của rừng và tiếng mưa đều đều đã nhanh chóng kéo cô vào một giấc ngủ không mộng mị, giấc ngủ đầu tiên sau nhiều năm cô không phải đặt báo thức lúc 6 giờ sáng.