An thức dậy khi một tia nắng tinh nghịch lọt qua khe hở của mái ngói, rọi thẳng vào mắt kính cận đang đặt ngay sát gối. Cô nheo mắt, mất vài giây ngơ ngác để nhận ra trần nhà cao vút với những xà gồ bằng gỗ nâu sẫm thay vì trần thạch cao trắng toát của căn hộ chung cư.
Cái lạnh buổi sớm ở rừng luồn vào túi ngủ, thúc giục An phải cử động. Cô ngồi dậy, cảm nhận toàn thân rã rời sau chuyến đi dài. Xung quanh cô, ngôi nhà gỗ hiện ra rõ rệt dưới ánh sáng ban ngày. Bụi bặm lơ lửng trong không trung, nhảy múa dưới những luồng sáng rọi xiên qua cửa sổ. Mùi ẩm mốc đêm qua giờ nhường chỗ cho mùi gỗ mục ngai ngái và mùi lá khô bị gió thổi vào hiên nhà.
An bước ra khỏi túi ngủ, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Cô đi về phía cửa sổ lớn phía sau nhà và đẩy mạnh. Cánh cửa gỗ kêu kèn kẹt vì lâu ngày không được chạm mở, nhưng khi nó vừa hé ra, An sững người.
Hiện ra trước mắt cô không phải là bức tường xám xịt của tòa nhà đối diện, mà là một thung lũng sương mù trắng xóa đang ôm ấp lấy những ngọn cây tùng già. Sương dày đến mức cảm tưởng như cô có thể đưa tay ra và múc được một vốc đầy. Tiếng chim rừng hót râm ran, không phải tiếng hót líu lo đơn điệu của những chú chim sẻ đô thị, mà là một bản hòa ca phức tạp, đa tầng âm thanh. An đứng đó, hít một hơi thật dài. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo vị thanh khiết đến mức khiến cô hơi choáng váng.
“Chào buổi sáng, thế giới mới,” An thì thầm, giọng nói vẫn còn ngái ngủ nhưng trong lòng đã dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường.
Tuy nhiên, sự lãng mạn nhanh chóng bị dập tắt bởi thực tại trần trụi. An quay lại nhìn căn nhà. Đây từng là tiệm tạp hóa phồn vinh nhất vùng này – theo lời kể của bố cô. Nhưng giờ đây, nó giống như một viện bảo tàng bị bỏ hoang. Những kệ gỗ kê sát tường phủ một lớp bụi dày đến mức không còn nhìn thấy vân gỗ. Một vài hũ thủy tinh cũ kỹ nằm lăn lóc, bên trong là những hạt đậu đã mốc đen hoặc những mẩu giấy ghi chép đã mờ tịt chữ.
An bắt đầu công việc dọn dẹp. Cô búi cao mái tóc, xỏ đôi ủng da vào và bắt đầu từ khu vực quầy thu ngân. Khi lau lớp bụi trên mặt bàn, cô tìm thấy một chiếc hộp thiếc gỉ sét. Bên trong là vài đồng tiền xu cũ, một cái bật lửa Zippo hết xăng và một bức ảnh đen trắng đã ố vàng. Trong ảnh, ông nội cô đang đứng trước hiên nhà này, trên tay cầm một chiếc giỏ đầy nấm, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo.
An chạm tay vào bức ảnh, lồng ngực thắt lại. “Con về rồi đây, ông ạ.”
Cô dành cả buổi sáng để quét dọn mạng nhện và lau chùi. Càng dọn, An càng phát hiện ra những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây cô không để ý. Có những vết khắc nhỏ trên cột nhà đánh dấu chiều cao của cô mỗi lần được bố mẹ đưa về thăm ông hồi nhỏ. Có những ngăn kéo bí mật bên dưới quầy mà khi mở ra, cô tìm thấy cả một kho tàng: những cuộn dây thừng bện bằng vỏ cây, những túi vải đựng hạt giống khô được dán nhãn cẩn thận bằng nét chữ của ông.
Đến gần trưa, cái bụng của An bắt đầu đình công. Cô chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: trong balo cô chỉ còn vài thanh năng lượng và một chai nước suối đã cạn một nửa. Ở đây không có dịch vụ giao hàng, cũng chẳng có cửa hàng tiện lợi nào trong bán kính mười cây số. Cô đi xuống gian bếp nhỏ phía sau.
Cái bếp lò bằng đất nung xám xịt, lạnh ngắt. An nhìn đống củi khô ông xếp sẵn ở góc bếp từ hai năm trước, rồi nhìn cái bật lửa trong tay. Cô chưa bao giờ phải nhóm lửa bằng củi. Ở thành phố, mọi thứ chỉ cần một nút bấm hoặc một cú quẹt thẻ. An thử chất vài cành củi nhỏ vào lò, đánh lửa rồi đưa mồi giấy vào. Khói bốc lên nghi ngút nhưng lửa không cháy, thay vào đó là tiếng xèo xèo và đám khói đen sì xộc thẳng vào mũi khiến cô ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Khốn khiếp thật...” An lầm bầm, vứt cái que củi xuống sàn. Sự tự tin của một nhân viên văn phòng năng nổ vừa bị cái bếp lò đánh gục hoàn toàn. Cô ngồi bệt xuống đất, nhìn bàn tay lấm lem nhọ nồi và đống tro bụi vương vãi. Nỗi sợ hãi thất bại – cái "vết sẹo" tâm lý luôn đeo bám cô ở công ty – lại trỗi dậy. Cô tự hỏi liệu mình có quá bốc đồng khi chọn nơi này không. Cô biết thiết kế một giao diện web phức tạp, biết chỉnh sửa một đoạn video nghìn lượt xem, nhưng lại không biết cách để có một ngọn lửa sưởi ấm cho chính mình.
Đúng lúc đó, có tiếng động lạ phát ra từ phía hiên nhà. Tiếng lạch cạch của gỗ, rồi tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát.
An giật mình đứng dậy, vớ lấy cái chổi làm vũ khí phòng thân. Một bóng người cao lớn hiện ra ở ngưỡng cửa, che khuất một phần ánh nắng. Người đó mặc bộ quân phục kiểm lâm màu xanh sẫm đã bạc màu, chiếc balo cũ kỹ đeo lệch sang một bên, và một con dao đi rừng nằm gọn trong bao da giắt ngang hông. Da anh ta ngăm đen, đôi mắt sâu và sắc sảo quét một vòng khắp căn phòng rồi dừng lại ở An – người đang đứng giữa đống bụi bặm với khuôn mặt đầy nhọ nồi.
Người đàn ông không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày khi nhìn thấy đám khói mù mịt từ gian bếp tỏa ra. Anh ta bước vào, bước chân vững chãi đến mức khiến sàn gỗ không hề phát ra tiếng kêu kèn kẹt như khi An đi.
“Nhóm bếp mà không mở cửa thông gió, cô định tự hun khói mình à?” Giọng anh ta trầm, khàn và nghe có vẻ lạnh lùng như gió núi.
An ngớ người, hạ chiếc chổi xuống. “Tôi... tôi chỉ muốn nấu chút nước.”
Người đàn ông không đáp, anh đi thẳng vào bếp, gạt đống củi lộn xộn của An ra, sắp xếp lại theo hình tháp. Anh lấy từ trong túi áo ra một mẩu nhựa thông nhỏ, châm lửa. Chỉ trong vài giây, ngọn lửa xanh bùng lên, bắt vào củi khô và tỏa ra một hơi ấm dễ chịu cùng mùi hương nồng nàn đặc trưng của rừng.
Anh đứng dậy, phủi tay, bấy giờ mới nhìn thẳng vào mắt An qua lớp kính cận. “Ông cụ mất lâu rồi, tiệm này bỏ hoang cũng hai năm. Cô là ai?”
“Tôi là An. Cháu gái của ông cụ.” An lí nhí đáp, cảm thấy mình thật nhỏ bé và ngớ ngẩn trước sự thạo tin của người lạ mặt.
“Lâm. Kiểm lâm khu vực này.” Anh trả lời ngắn gọn, rồi quay lưng đi về phía cửa. Trước khi bước ra ngoài, Lâm dừng lại một chút, nói mà không ngoái đầu: “Đừng để lửa tắt. Rừng về đêm lạnh lắm. Và... đừng có ăn nấm dại quanh đây nếu không muốn thấy ảo giác.”
Bóng anh khuất dần sau những tán cây tùng. An đứng lặng trong gian bếp, hơi ấm từ lò lửa dần xua đi cái lạnh lẻo của căn nhà gỗ phủ bụi thời gian. Cô nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, rồi nhìn bàn tay mình. Một bài học đầu tiên từ rừng già: ở đây, kiến thức sách vở chẳng có nghĩa lý gì nếu bạn không biết cách sống sót qua một bữa cơm.
An hít một hơi thật sâu, lấy cuộn băng dính và tờ giấy trắng ra. Cô viết nắn nót bằng nét chữ của một người thiết kế chuyên nghiệp: "Đang dọn dẹp - Sẽ sớm mở cửa trở lại".
Tiệm tạp hóa của ông nội có lẽ vẫn còn bụi, nhưng trái tim An, lần đầu tiên sau nhiều năm, cảm thấy một sự rung động kỳ lạ.