MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 4: ĐÊM ĐẦU TIÊN: TIẾNG CÔN TRÙNG VÀ NỖI SỢ BÓNG TỐI

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 4: ĐÊM ĐẦU TIÊN: TIẾNG CÔN TRÙNG VÀ NỖI SỢ BÓNG TỐI

1,384 từ · ~7 phút đọc

Sau khi Lâm rời đi, căn nhà gỗ dường như càng trở nên thênh thang và vắng lặng hơn. Ngọn lửa trong bếp vẫn cháy âm ỉ, tí tách nổ, tỏa ra hơi ấm len lỏi qua các khe cửa. An ngồi bó gối trên sàn, nhìn những chiếc bóng dài ngoằng của đồ đạc nhảy múa trên vách gỗ theo nhịp rung rinh của ánh lửa. Ở thành phố, ánh sáng là thứ hiển nhiên như hơi thở, chỉ cần chạm vào công tắc là bóng tối tan biến. Nhưng ở đây, bóng tối là một thực thể đặc quánh, chiếm hữu mọi ngóc ngách ngay khi mặt trời khuất dạng.

An định lấy điện thoại ra để lướt web theo thói quen, nhưng rồi cô nhớ ra mình đã tắt nguồn và cất sâu trong balo. Một cảm giác trống trải lạ lùng ập đến. Không có những thông báo đẩy, không có tin nhắn chờ, không có những dòng feed bất tận để làm xao nhãng tâm trí, An buộc phải đối diện với chính mình. Và đối diện với rừng.

Khu rừng về đêm bắt đầu "thức giấc" theo một cách rất riêng. Ban đầu chỉ là tiếng những con dế mèn nỉ non dầm dề bên dưới sàn nhà gỗ. Sau đó, âm thanh dày đặc dần lên. Tiếng một con chim đêm kêu thảng thốt từ phía xa, tiếng gió rít qua những tán lá tùng nghe như tiếng người thì thầm, và thi thoảng là tiếng sột soạt của một sinh vật nào đó đang dẫm lên lá khô ngay dưới hiên nhà. Mỗi âm thanh đều khiến An giật mình, sống lưng lạnh toát. Cô chưa bao giờ biết rằng sự im lặng của con người lại có thể ồn ào đến thế.

An quyết định đi ngủ sớm để trốn tránh nỗi sợ. Cô chui tọt vào túi ngủ, kéo khóa kín đến tận cằm. Nhưng khứu giác nhạy cảm của cô lại bắt đầu làm việc quá công suất. Cô ngửi thấy mùi gỗ cũ bị ẩm, mùi bụi mịn còn sót lại trên kệ, và cả mùi nhựa thông nồng nàn từ bếp lò vọng lại. Những mùi hương này gợi nhắc cô về những câu chuyện kinh dị mà cô từng xem, về những linh hồn lẩn khuất trong rừng già.

"Đừng sợ, An ơi. Chỉ là rừng thôi mà. Ông nội đã sống ở đây cả đời, có sao đâu," cô tự trấn an mình bằng một giọng nói run rẩy.

Nhưng rồi, một tiếng "rắc" lớn vang lên ngay sát cửa sổ. Nó không phải tiếng gió, đó là tiếng một cành cây bị bẻ gãy bởi sức nặng của một thứ gì đó. An nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô nằm im không dám cử động, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn về phía bóng tối mịt mùng. Trong đầu cô hiện lên hàng loạt viễn tưởng về những con gấu, những kẻ lạ mặt hay những điều kỳ quái hơn thế.

Nỗi sợ thất bại ở thành phố từng khiến cô thức trắng đêm vì lo lắng về tương lai, nhưng nỗi sợ ở đây lại khiến cô thấy mình nhỏ bé và dễ bị tổn thương về mặt sinh học. Cô thấy mình thật nực cười. Một người phụ nữ 26 tuổi, từng tự tin thuyết trình trước hàng chục khách hàng khó tính, giờ đây lại sắp khóc vì một tiếng động ngoài cửa sổ.

Cô bật dậy, quờ quạng tìm chiếc đèn pin. Ánh sáng vàng vọt quét qua căn phòng, xua tan bóng tối trong chốc lát nhưng lại tạo ra những cái bóng đáng sợ hơn trên tường. An tiến về phía cửa sổ, đôi tay run rẩy chạm vào chốt gỗ. Cô lấy hết can đảm mở hé cửa nhìn ra ngoài.

Chẳng có con quái vật nào cả. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị mây che phủ, cô thấy một sinh vật nhỏ đang loay hoay trên bệ cửa sổ gỗ phía ngoài. Đó là một chú sóc đỏ. Nhưng nó không nhanh nhẹn như những con sóc cô từng thấy trên tivi. Một chân sau của nó dường như bị kẹt vào một khe nứt của gỗ, hoặc bị thương nên cứ co giật liên hồi. Tiếng động "rắc" vừa nãy có lẽ là do nó cố sức thoát thân nhưng lại làm gãy một cành cây nhỏ bám vào vách nhà.

Sự sợ hãi trong An đột ngột nhường chỗ cho lòng trắc ẩn. Cô thấy mình trong hình ảnh chú sóc ấy: lạc lõng, bị mắc kẹt và đang sợ hãi giữa đêm đen.

An vội vàng mở hẳn cửa sổ. Luồng gió lạnh ùa vào làm cô rùng mình, nhưng cô không lùi bước. Cô lấy ra chiếc khăn tay sạch và nhẹ nhàng tiến lại gần. Chú sóc nhỏ hoảng loạn, cố gắng cào cấu nhưng vì kiệt sức nên tiếng kêu chỉ còn là những tiếng rít nhỏ yếu ớt.

"Ngoan nào, để chị giúp..." An thầm thì, sử dụng tông giọng nhẹ nhàng nhất mà cô có thể nặn ra.

Sau một hồi loay hoay, cô cũng gỡ được cái chân đau của nó ra khỏi khe nứt. Chú sóc nằm im trên tay cô, bộ lông đỏ xù xì ướt đẫm sương đêm. Cô nhận thấy chân của nó có một vết cắt khá sâu, máu đã khô lại nhưng vết thương trông có vẻ đau đớn. An bối rối, cô không có bông băng y tế chuyên dụng, nhưng cô nhớ trong balo mình có mang theo một lọ thuốc sát trùng và vài miếng dán cá nhân.

Cô mang chú sóc vào trong nhà, đặt nó lên một chiếc khăn mềm trên bàn. Ánh lửa từ bếp lò hắt lên, làm rõ vẻ đáng thương của sinh vật nhỏ bé này. An vụng về sát trùng và cố gắng quấn một mẩu gạc nhỏ cho nó. Chú sóc dường như cảm nhận được hơi ấm và ý tốt của con người nên không còn kháng cự, đôi mắt đen láy nhìn cô một cách lạ lẫm.

"Tên em là Hạt Dẻ nhé? Vì em giống một hạt dẻ nhỏ bị bỏ quên giữa rừng," An vừa làm vừa nói chuyện để quên đi nỗi sợ bóng tối vẫn đang bao trùm ngoài kia.

Làm xong mọi việc, An đặt chú sóc vào một chiếc rổ mây cũ lót đầy vải ấm, đặt cạnh bếp lò. Cô cũng ngồi xuống cạnh đó, dựa lưng vào quầy gỗ. Kỳ lạ thay, khi có một sinh linh khác để chăm sóc, nỗi sợ bóng tối trong cô dần tan biến. Cô không còn nghe thấy những tiếng thầm thì đáng sợ của rừng già nữa, mà chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của "Hạt Dẻ" và tiếng lửa cháy lách cách.

An nhận ra rằng, rừng già không hề thù ghét hay muốn hăm dọa cô. Rừng chỉ đơn giản là đang sống, với tất cả sự thô ráp và chân thật của nó. Bóng tối ngoài kia không phải là kẻ thù, mà là một tấm màn bao che cho muôn loài được nghỉ ngơi.

Đêm đó, An ngủ quên bên cạnh bếp lò, chiếc đèn pin vẫn nắm chặt trong tay nhưng cô đã không cần bật nó lên nữa. Trong giấc ngủ mơ màng, cô thấy mình đang đi dạo trên một thảm rêu xanh ngắt, và ông nội đang đứng ở phía xa, khẽ gật đầu mỉm cười với cô. Khu rừng ngoài kia vẫn chuyển động, vẫn bí ẩn, nhưng dường như nó đã bắt đầu mở lòng ra với vị khách mới này – người vừa cứu một "công dân" nhỏ bé của nó.

Khi bình minh bắt đầu rạng, len lỏi qua làn sương dày, An tỉnh giấc bởi tiếng kêu "chít chít" nhỏ xíu. Cô mở mắt, thấy chú sóc đỏ đã tỉnh táo hơn, đang cố gắng gặm một mẩu bánh quy mà cô để lại trong rổ. An mỉm cười, một nụ cười không có sự mệt mỏi, không có áp lực. Đêm đầu tiên ở rừng đã trôi qua như thế – bằng nỗi sợ, bằng lòng tốt và bằng một sự khởi đầu thầm lặng của một tình bạn không lời.