MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 5: BỮA CƠM ĐẦU TIÊN NẤU BẰNG BẾP CỦI

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 5: BỮA CƠM ĐẦU TIÊN NẤU BẰNG BẾP CỦI

1,053 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai rót qua khe cửa sổ, đậu trên đôi mắt cận đang lim dim của An. Cô thức dậy với một cái vươn vai đau nhức, nhưng kỳ lạ thay, tâm trí không hề có cảm giác nặng nề như mỗi khi tiếng chuông báo thức vang lên trong căn hộ chung cư chật hẹp. Nhìn sang chiếc rổ mây, "Hạt Dẻ" đã cuộn tròn ngủ say sau khi đánh chén sạch mẩu bánh quy đêm qua. An mỉm cười, cảm nhận một chút tự hào nhỏ bé len lỏi trong lòng: ít nhất thì cô cũng đã cứu được một sinh linh.

Nhưng niềm vui ấy nhanh chóng nhường chỗ cho tiếng réo rắt từ dạ dày. An nhìn vào chiếc túi vải đựng thực phẩm dự trữ. Hai thanh năng lượng cuối cùng đã bị cô nhấm nháp hết từ đêm qua để xoa dịu nỗi sợ. Chai nước suối cũng chỉ còn lại vài giọt dưới đáy. Thực tế khắc nghiệt ùa về: muốn tồn tại ở đây, cô phải tự nuôi sống chính mình.

An đi xuống gian bếp. Ngọn lửa Lâm nhóm hôm qua đã tắt lịm, chỉ còn lại lớp tro xám lạnh lẽo. Cô đứng trước chiếc bếp lò đất nung, cảm thấy mình như một đứa trẻ lần đầu đối diện với một bài toán hóc búa.

"Mày làm được mà, An. Chỉ là nhóm lửa thôi," cô tự khích lệ.

Dựa theo cách Lâm làm hôm qua, An bắt đầu đi nhặt những cành củi khô rơi rụng ngoài hiên. Cô cẩn thận xếp chúng theo hình kim tự tháp như đã quan sát. Cô tìm được mẩu nhựa thông nhỏ còn sót lại. Đánh lửa. Một làn khói trắng bay lên, rồi một đốm lửa cam nhỏ xíu bắt đầu liếm vào cành củi khô. An nín thở, hai tay chụm lại che chắn cho ngọn lửa non nớt khỏi cơn gió rừng lùa qua khe cửa. Khi thấy ngọn lửa bắt đầu bùng lên vững chãi, cô thở phào, khuôn mặt lấm lem tro than rạng rỡ hẳn lên. Chiến thắng đầu tiên của cô trước thiên nhiên không phải là một chiến dịch truyền thông triệu view, mà chỉ là một ngọn lửa nhỏ trong lò đất.

Vấn đề tiếp theo là thức ăn. An lục tìm trên các kệ gỗ cũ kỹ của tiệm tạp hóa. Ở một góc khuất, cô tìm thấy một chiếc hũ gốm có nắp đậy kín. Khi mở ra, bên trong là một túi vải nhỏ chứa gạo nương – những hạt gạo dài, đục màu và thơm mùi nắng. Cạnh đó là một hũ thủy tinh đựng những hạt đậu đỏ khô khốc. Có lẽ đây là những thực phẩm ông nội đã dự trữ từ lâu.

An mang chiếc nồi gang cũ ra con suối nhỏ sau nhà. Nước suối trong vắt, lạnh đến tê người, chảy róc rách qua những phiến đá phủ đầy rêu xanh. Cô vục một ngụm nước, cảm thấy vị ngọt thanh mát lan tỏa tận tâm can, thứ nước mà không một loại đóng chai nào ở thành phố có thể so sánh được. Sau khi vo gạo và rửa đậu, cô đặt nồi lên bếp lò.

Ngồi canh nồi cơm, An lấy cuốn sổ tay ra. Thay vì vẽ layout cho khách hàng, cô bắt đầu phác họa lại dáng vẻ của chiếc lò đất, của chú sóc đang ngủ và của những vệt nắng xuyên qua mái nhà gỗ. Cô nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ việc quan sát thực tại quá lâu. Ở thành phố, mọi thứ đều trôi qua trong một cái lướt màn hình. Ở đây, một giây là một giây thực thụ, được đo bằng nhịp cháy của củi và tiếng nước sôi sùng sục trong nồi gang.

Mùi thơm của gạo nương bắt đầu bốc lên, quyện với mùi đậu đỏ chín bùi. Đó là một mùi hương mộc mạc, chân chất đến mức khiến sống mũi An hơi cay. Cô nhấc nồi cơm xuống, múc ra một chiếc bát sành sứt mẻ. Không có thịt cá, không có những gia vị đắt tiền, chỉ có cơm trắng trộn đậu đỏ và một chút muối vừng cô tìm thấy trong hũ thủy tinh khác.

An xới một thìa cơm đầy đưa vào miệng. Hạt gạo nương dẻo quánh, vị đậu đỏ bùi béo tan ra trên đầu lưỡi, thấm đẫm cái mặn mòi của muối vừng. Cô nhai chậm rãi, tận hưởng từng chút một. Chưa bao giờ cô thấy một bữa ăn nào ngon đến thế. Có lẽ vì nó được nấu bằng ngọn lửa cô tự nhóm, bằng nguồn nước cô tự xách, và trong một không gian mà cô thực sự thuộc về.

"Cảm ơn rừng, cảm ơn ông," An thì thầm.

Trong lúc cô đang tận hưởng bữa cơm đầu tiên, "Hạt Dẻ" đã tỉnh dậy từ lúc nào. Chú sóc nhỏ khập khiễng bò ra khỏi rổ, hít hà mùi thơm rồi tiến lại gần bát cơm của An. Cô phì cười, san một ít cơm và đậu sang chiếc nắp nhỏ đặt xuống sàn. Hai sinh vật, một lớn một nhỏ, cùng nhau chia sẻ bữa cơm giản đơn giữa đại ngàn vắng lặng.

Bữa cơm ấy không chỉ lấp đầy dạ dày đang trống rỗng của An, mà còn lấp đầy một phần khoảng trống trong linh hồn cô. Cô nhận ra rằng hạnh phúc không nhất thiết phải là những thành tựu lẫy lừng, mà đôi khi chỉ là việc bạn có thể tự tay tạo ra một ngọn lửa và nấu một bát cơm nóng giữa một ngày lạnh giá.

Kết thúc bữa ăn, An đứng dậy, lau sạch bàn tay nhọ nồi vào tà áo sơ mi flannel. Cô cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. Cô không còn là một kẻ chạy trốn nữa. Cô đang bắt đầu sống. Bước ra ngoài hiên, An nhìn vào tấm biển hiệu cũ kỹ đã mờ mờ những dòng chữ của ông nội. Cô quyết định sẽ không để nơi này chết lặng thêm nữa.

Ngày mai, cô sẽ bắt đầu dọn dẹp các kệ hàng. Tiệm tạp hóa rừng sâu cần được hồi sinh, giống như chính cách cô đang hồi sinh giữa lòng xanh này.