Sau bữa cơm đậu đỏ nóng hổi, An dành trọn buổi chiều để kiểm kê lại những gì còn sót lại trong tiệm. Cô dùng một chiếc khăn ẩm lau sạch bụi trên chiếc cân đòn bằng đồng. Khi lớp bụi đen kịt biến mất, ánh đồng đỏ rực hiện ra dưới nắng chiều, lấp lánh như một lời chào đón từ quá khứ. Cảm giác được chạm vào những đồ vật cũ của ông nội khiến An thấy mình như đang kết nối lại với một phần ký ức đã bị bỏ quên giữa những bộn bề của thành phố.
Đang mải mê sắp xếp lại mấy hũ sành, An chợt nghe thấy tiếng bước chân dẫm lên lá khô từ phía ngoài hiên. Không phải tiếng bước chân dứt khoát của Lâm, cũng không phải tiếng sột soạt nhẹ bẫng của thú rừng. Đó là những bước chân chậm rãi, có chút nặng nề và mệt mỏi.
An vội vã phủi tay vào vạt áo flannel, chỉnh lại gọng kính rồi bước ra phía cửa. Đứng dưới bóng của hai cây tùng già là một người đàn ông trung niên. Ông ta mặc bộ đồ leo núi đắt tiền nhưng đã lấm lem bùn đất, khuôn mặt lộ rõ vẻ phờ phạc, đôi môi khô nẻ vì thiếu nước. Trên vai ông là một chiếc balo máy ảnh cồng kềnh.
"Cho hỏi... đây có phải tiệm tạp hóa không?" – Người đàn ông lên tiếng, giọng khản đặc.
An hơi bỡ ngỡ. Cô nhìn xuống bộ dạng lem luốc của mình, rồi nhìn vào căn nhà vẫn còn ngổn ngang đồ đạc. "Dạ... đúng ạ. Nhưng tôi mới về, chưa có nhiều hàng hóa đâu ạ."
Người đàn ông thở hắt ra một hơi như vừa trút được gánh nặng, ông ngồi phịch xuống bậc thềm gỗ. "Tôi đi lạc từ sáng. Nước hết từ hai giờ trước. Chỉ cần cho tôi chút nước, thứ gì cũng được."
An vội vàng quay vào trong, múc một bát nước suối đầy từ chiếc xô gỗ cô vừa xách về lúc trưa. Người đàn ông đón lấy bát nước, uống một hơi cạn sạch. Sự mát lành của suối ngàn dường như đã hồi sinh ông ta. Ông thở phào, đưa mắt nhìn quanh tiệm tạp hóa với một vẻ tò mò kỳ lạ.
"Cảm ơn cô. Tôi là nhà nhiếp ảnh. Tôi mải đuổi theo một loài chim lạ nên mất dấu lối mòn. Cứ ngỡ là phải ngủ lại giữa rừng đêm nay rồi."
An mỉm cười, cảm giác sợ hãi người lạ bỗng tan biến khi thấy mình có thể giúp đỡ ai đó. "Ông nội tôi ngày xưa vẫn thường đón những người đi lạc như chú. Chú đợi một chút, tôi còn ít cơm đậu đỏ, nếu chú không chê..."
Người khách lạ không chê. Ông ăn bát cơm đạm bạc của An một cách ngon lành, mắt không rời khỏi những phác thảo cô vẽ dở trong cuốn sổ tay đặt trên quầy.
"Cô vẽ đẹp đấy. Rất có hồn. Nó không giống kiểu vẽ công nghiệp mà tôi thường thấy ở phố." – Ông nhận xét, tay chỉ vào hình vẽ chú sóc Hạt Dẻ.
An hơi đỏ mặt. Lời khen của một người xa lạ lại mang đến cho cô niềm vui lớn hơn cả những nút "Like" vô hồn trên mạng xã hội. Cô bắt đầu kể cho ông nghe về việc mình vừa bỏ việc ở thành phố để về đây. Người đàn ông lắng nghe, đôi mắt nhìn xa xăm vào màn sương đang bắt đầu kéo về thung lũng.
"Cô biết không, ở thành phố chúng ta có tất cả, nhưng lại chẳng có gì cả. Tôi chụp hàng vạn tấm ảnh mỗi năm, nhưng hiếm khi thấy mình thực sự hiện diện trong khoảnh khắc đó. Hôm nay đi lạc, suýt chút nữa thì kiệt sức, tôi mới nhận ra tiếng lá rụng cũng có thể làm mình thấy xúc động."
Ông mở balo, lấy ra một chiếc túi nhỏ đựng đầy những hạt cà phê nhân chưa rang. "Tôi chẳng có tiền mặt ở đây, vì định đi rừng một ngày rồi về. Chỗ cà phê này tôi mua được từ một bản xa, coi như là phí trả cho bữa cơm và bát nước của cô nhé."
An xua tay định từ chối, nhưng người đàn ông khăng khăng để lại. Trước khi rời đi theo chỉ dẫn đường mòn của An, ông dừng lại, lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số đắt tiền ra, chụp một tấm ảnh An đứng bên hiên nhà gỗ.
"Hãy giữ lấy tiệm này, cô gái. Thế giới này cần những trạm dừng chân như thế này, nơi người ta không chỉ mua được đồ dùng, mà còn mua được sự tỉnh thức."
Bóng người khách khuất dần sau màn sương tím. An cầm túi hạt cà phê trên tay, cảm giác thật lạ lùng. Đây là "giao dịch" đầu tiên của tiệm tạp hóa dưới quyền làm chủ của cô. Nó không phải là tiền, không có hóa đơn đỏ, cũng không có báo cáo doanh số. Nó là một sự trao đổi của lòng tốt và sự đồng cảm.
Khi màn đêm buông xuống, An nhóm lại bếp lửa. Cô cho một ít hạt cà phê vào chiếc chảo gang cũ và bắt đầu rang. Mùi thơm nồng nàn, đắng nhẹ và ấm áp lan tỏa khắp căn nhà gỗ, át đi mùi ẩm mốc cuối cùng còn sót lại. Hạt Dẻ thức dậy, nhảy lên quầy gỗ, tò mò nhìn chủ nhân mới của nó đang lúi húi bên bếp lửa.
An nhận ra, "Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu" không nhất thiết phải có đầy đủ bánh kẹo hay mì tôm như ở phố. Nó có thể bán nước suối cho người khát, bán cơm nóng cho người đói, và quan trọng nhất, bán sự bình yên cho những tâm hồn đang đi lạc – giống như cô, và giống như người khách vừa rồi.
Cô lấy một mẩu than, viết thêm một dòng nhỏ dưới tấm biển hiệu: "Có nước suối mát và trà thơm".
Đêm đó, tiếng rừng không còn làm An sợ hãi nữa. Cô nằm nghe tiếng gió và mùi cà phê rang, thấy lòng mình bình thản đến lạ. Có lẽ, câu hỏi "Mình là ai?" bắt đầu có những nét vẽ đầu tiên để trả lời.