Sương mù sáng nay dày đặc hơn thường lệ, quánh lại như bọt sữa, bao phủ lấy những gốc tùng cổ thụ quanh nhà. An thức dậy, cảm giác bồn chồn lạ lùng chảy trong huyết quản. Sau mười ngày "chạy trốn" từ thành phố, sau trận sốt gột rửa và chuyến đi tìm mạch nước ngầm, cô hiểu rằng mình không thể mãi là một vị khách trọ tạm bợ trong chính ngôi nhà của ông nội.
Căn nhà gỗ cần một danh xưng. Và An, cần một lời cam kết.
Cô lôi từ trong kho ra một tấm ván gỗ pơ-mu cũ, bề mặt đã xỉn màu vì thời gian nhưng thớ gỗ vẫn còn rất chắc và thơm mùi tinh dầu đặc trưng. An dùng giấy nhám chà xát thật kỹ, đôi bàn tay gầy gò vốn chỉ quen lướt trên trackpad nay bắt đầu có những vết chai nhỏ và dính đầy bụi gỗ. Cô không thấy khó chịu; trái lại, sự thô ráp này khiến cô thấy mình thực sự đang chạm vào cuộc đời.
Sử dụng kỹ năng của một cựu nhân viên thiết kế, An không chọn những phông chữ hiện đại, sắc sảo. Cô lấy một mẩu than củi từ bếp lò, phác thảo những nét chữ mềm mại, hơi phóng khoáng nhưng có độ trầm mặc.
"Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu"
Tên tiệm hiện lên đơn sơ. Cô dùng những hũ màu nước tìm thấy trong kho của ông, pha trộn thành sắc xanh lục của lá tùng già và màu đỏ sẫm của quả chín rừng để tô điểm cho những nét chữ. Ở góc tấm biển, An vẽ thêm hình một chú sóc đỏ nhỏ xíu và một nhành hoa trà – biểu tượng của những kết nối đầu tiên cô có được tại nơi này.
Mùi màu quyện với mùi gỗ mới bị xẻ tạo ra một hỗn hợp mùi hương dễ chịu. An say sưa làm việc, quên cả thời gian, quên cả cái bụng đang réo rắt. Hạt Dẻ ngồi bên cạnh, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào những vệt màu chuyển động, thỉnh thoảng lại đưa cái mũi nhỏ hít hà tấm biển như muốn kiểm tra xem "thu phí" chỗ này có ổn không.
Đến khi nắng chiều xuyên qua làn sương, làm bừng sáng những nét vẽ, An mới đứng dậy, ngắm nhìn thành quả. Tấm biển không hoàn hảo như khi cô làm trên máy tính, có những nét mực hơi nhòe do thớ gỗ thấm màu, nhưng nó có linh hồn. Nó có nhiệt độ của bàn tay cô.
An tìm một chiếc thang tre già, tự mình vác ra hiên nhà. Chiếc thang hơi rung rinh theo mỗi bước chân của cô, khiến nỗi sợ độ cao thoáng chốc làm cô chững lại. Nhưng rồi, cô nhìn thấy dấu vết của tấm biển cũ – nơi chỉ còn lại hai chiếc đinh gỉ sét. Cô hít sâu, leo lên nấc cao nhất.
Tiếng búa gõ "chát, chát" vang vọng vào đại ngàn im lìm. Tấm biển gỗ pơ-mu được treo lên, hơi lệch một chút nhưng vững vàng.
"Xong rồi," An thầm thì, trèo xuống và đứng lùi ra xa để ngắm nhìn.
Đúng lúc đó, Lâm xuất hiện từ phía con đường mòn, vai khoác balo, tay cầm một bó dây mây. Anh dừng lại, ngước nhìn tấm biển hiệu mới tinh đang đung đưa nhẹ trong gió chiều. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng của người kiểm lâm.
"Font chữ nhìn lạ mắt đấy," Lâm nhận xét, dù có lẽ anh chẳng biết "font chữ" là gì, anh chỉ dùng cảm nhận của một người thuộc về rừng. "Nhưng cái tên này... cô chắc là sẽ có khách chứ? Ở đây một ngày không có quá ba người đi ngang qua đâu."
An chỉnh lại gọng kính cận, mỉm cười – một nụ cười tự tin nhất kể từ khi cô rời thành phố. "Tôi không mở tiệm để làm giàu, Lâm ạ. Tôi mở tiệm để có một lý do để thức dậy mỗi ngày. Nếu không có khách, tôi sẽ bán trà cho sóc, bán muối cho rừng. Rừng sẽ không để tôi chết đói đâu, đúng không?"
Lâm im lặng một lúc, rồi khẽ nhếch môi – một hành động hiếm hoi giống như một nụ cười tán thưởng. Anh bước tới, đặt bó dây mây xuống quầy. "Bà cụ Mây bảo cô thiếu dây để chằng lại mấy cái kệ gỗ. Rừng không cho không ai cái gì, nhưng rừng cũng không bao giờ bạc đãi người biết gọi tên nó."
Hôm đó, Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu chính thức "khai trương" mà không có lân rồng, không có băng rôn đỏ chót hay tiếng nhạc xập xình. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe gỗ, mùi trà rừng thơm ngát từ chiếc ấm đất đang sôi, và sự hiện diện của hai con người – một người coi rừng là nhà, một người đang học cách biến rừng thành nhà.
An lấy máy ảnh phim, đứng dưới gốc cây tùng, canh nét thật kỹ vào tấm biển hiệu mới. Tiếng "tách" vang lên giòn giã. Cô biết rằng, tấm ảnh này sẽ không bao giờ được đăng lên mạng xã hội để nhận về những lời tung hô ảo. Nó sẽ nằm trong cuốn sổ nhỏ của cô, như một cột mốc đánh dấu ngày An thực sự tìm thấy bản thân mình: không phải là một designer thất bại, mà là chủ nhân của một trạm dừng chân nhỏ bé giữa đại ngàn.
Giai đoạn "Chạy trốn" đã khép lại sau tấm biển hiệu ấy. Từ ngày mai, cô sẽ bắt đầu học cách "Lắng nghe".