MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 9: ĐI TÌM NGUỒN NƯỚC - BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SUỐI NGÀN

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 9: ĐI TÌM NGUỒN NƯỚC - BẢN GIAO HƯỞNG CỦA SUỐI NGÀN

1,030 từ · ~6 phút đọc

Trận sốt đi qua để lại trong An một cảm giác kỳ lạ, như thể cơ thể cô vừa được gột rửa bằng một thứ nhựa cây đắng chát nhưng mạnh mẽ. Cô thức dậy với đôi chân vẫn còn hơi run, nhưng cảm giác muốn bước ra ngoài lại mãnh liệt hơn bao giờ hết. Khi nhìn vào xô nước chỉ còn lại lớp cặn mỏng dưới đáy, An nhận ra một sự thật trần trụi: ở rừng, nước không tự chạy đến từ một cái vòi sáng loáng. Nước là món quà phải đi tìm.

Sáng sớm, Lâm ghé qua với một đôi thùng gỗ mới toanh. Anh nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của An, chỉ ngắn gọn: "Muốn sống ở đây lâu dài, cô phải biết mạch nước ở đâu. Đi theo tôi."

An vội vàng đeo chiếc máy ảnh phim và cuốn sổ tay vào túi sơ mi flannel, xỏ đôi ủng đã bắt đầu mòn đế. Cô theo chân Lâm tiến sâu vào phía sau ngôi nhà, nơi cánh rừng tùng bắt đầu nhường chỗ cho những tán dương xỉ khổng lồ và lớp rêu dày đặc bao phủ trên những phiến đá tảng.

Đường đi không có lối mòn rõ rệt. Lâm đi trước, đôi bàn tay thô ráp thỉnh thoảng lại gạt nhẹ một cành gai hoặc dùng dao phát quang một lối đi nhỏ. An lúi húi đi sau, đôi mắt cận cứ phải căng ra để không dẫm phải những rễ cây trơn trượt. Cô nhận thấy Lâm không bao giờ dẫm lên những vạt rêu xanh mướt; anh luôn chọn những tảng đá khô hoặc khoảng đất cứng.

"Tại sao anh không dẫm lên rêu?" An thở dốc hỏi.

"Rêu là tấm nệm giữ nước cho rừng. Dẫm nát nó, mạch nước sẽ khô dần," Lâm trả lời mà không quay đầu lại.

Càng vào sâu, âm thanh của rừng càng thay đổi. Không còn tiếng xào xạc khô khốc của lá rụng, mà thay vào đó là một âm thanh trầm hùng, râm ran như tiếng sấm nhỏ từ lòng đất vọng lên. Lâm dừng lại bên một khe núi hẹp, nơi những tảng đá chồng chất lên nhau một cách lộn xộn nhưng đầy nghệ thuật.

"Nghe thấy gì không?" Lâm hỏi khẽ.

An đứng lặng, nhắm mắt lại. Ban đầu chỉ là tiếng ù ù của gió, nhưng dần dần, cô nhận diện được từng lớp âm thanh: tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trên lá, tiếng nước chảy luồn qua các khe đá rỗng, và tiếng một dòng thác nhỏ đổ từ trên cao xuống một lòng hồ hẹp. Đó là một bản giao hưởng không có nhạc trưởng, nhưng lại hài hòa đến mức khiến tim An đập nhanh vì xúc động.

"Đẹp quá..." An thì thầm, tay vô thức đưa lên bấm một kiểu máy ảnh.

Lâm chỉ tay vào một mạch nước trong vắt chảy ra từ kẽ đá, mát lạnh đến mức hơi sương đọng lại trên mặt đá xung quanh. "Đây là mạch nước của ông cụ ngày xưa. Nó chưa bao giờ cạn, kể cả mùa khô nhất. Nhưng cô phải giữ cho khe đá này sạch, đừng để lá mục bít lối."

An cúi xuống, vục đôi bàn tay vào dòng nước. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, làm tan biến cái dư âm mệt mỏi của trận sốt. Cô múc đầy hai thùng nước gỗ. Sức nặng của nước khiến đôi vai gầy của An trĩu xuống, nhưng cô từ chối khi Lâm có ý định xách hộ. Cô muốn cảm nhận trọn vẹn sức nặng này – sức nặng của sự tự lập.

Trên đường về, họ đi qua một trảng hoa trà dại đang nở trắng xóa giữa màn sương. An dừng lại, lấy cuốn sổ nhỏ ra phác thảo thật nhanh. Lâm đứng đợi, dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, đôi mắt thản nhiên nhìn về phía thung lũng.

"Lâm này," An ngập ngừng, tay vẫn đưa nét vẽ. "Nếu không có công việc kiểm lâm, anh sẽ là ai?"

Lâm im lặng hồi lâu, im lặng đến mức An tưởng anh không nghe thấy. Rồi anh nói, giọng đều đều như tiếng nước chảy: "Tôi là khách của rừng. Rừng không cần một kiểm lâm viên để tồn tại, nhưng tôi cần rừng để biết mình còn sống. Việc của tôi không phải là sở hữu nó, mà là bảo vệ ngôi nhà mình đang ở nhờ."

An khựng lại. Câu trả lời của Lâm khiến cô nhận ra mình đã quá loay hoay với việc "định danh" bản thân bằng chức vụ hay nghề nghiệp. Cô từng sợ mình là một "kẻ thất nghiệp", một "kẻ tụt hậu". Nhưng ở đây, dòng suối không quan tâm cô có bằng cấp gì, cánh rừng không hỏi cô đã kiếm được bao nhiêu tiền. Cô chỉ đơn giản là một sinh vật cần nước và hơi ấm.

Về đến tiệm, An đặt hai thùng nước đầy cạnh bếp lò. Cô cảm thấy mệt lả nhưng lòng lại tràn đầy một sự kiêu hãnh thầm kín. Tối hôm đó, cô dùng chính nguồn nước suối vừa lấy được để pha một bình trà lá rừng mà cụ Mây cho.

Hơi trà bốc khói, quyện với mùi trầm hương từ kho chứa đồ tỏa ra. An ngồi trên hiên nhà, nhìn về phía mạch nước ngầm khuất sau những tán cây. Cô nhận ra rằng, Tiệm Tạp Hóa này cũng giống như mạch nước ấy – nhỏ bé, ẩn mình, nhưng nếu biết cách khơi thông, nó sẽ nuôi dưỡng được tâm hồn của những người tìm đến.

Dưới ánh trăng mờ, cô viết vào trang nhật ký mới: "Ngày 9: Đã tìm thấy nước. Đã nghe thấy nhạc rừng. Mình không phải là một nhà thiết kế thất bại. Mình là An, người đang học cách múc từng gáo nước suối để tưới vào cuộc đời mình."

Hạt Dẻ nhảy lên vai cô, dụi cái đầu nhỏ vào cổ An như một sự đồng tình. Bản giao hưởng của suối ngàn vẫn tiếp tục vang vọng trong đêm, và lần đầu tiên, An ngủ mà không cần đóng chặt cửa sổ.