MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Tạp Hóa Rừng SâuChương 8: CƠN SỐT GIỮA RỪNG VÀ SỰ GIÚP ĐỠ BẤT NGỜ

Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu

Chương 8: CƠN SỐT GIỮA RỪNG VÀ SỰ GIÚP ĐỠ BẤT NGỜ

1,179 từ · ~6 phút đọc

Đêm đó, thời tiết vùng cao đột ngột chuyển mình. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về sớm, rít qua những khe hở của ngôi nhà gỗ như tiếng sáo thổi u buồn. An nằm co quắp trong túi ngủ, nhưng cái lạnh vẫn như những mũi kim châm xuyên qua lớp vải, len lỏi vào từng thớ thịt. Đến gần sáng, cảm giác lạnh lẽo biến thành một cơn nóng rực từ bên trong. Đầu An nặng trĩu, từng nhịp thở trở nên nóng hổi và khó nhọc.

Cô đã đánh giá thấp sự khắc nghiệt của rừng già. Cơ thể vốn dĩ chỉ quen với máy điều hòa và khói bụi đô thị của cô đã hoàn toàn gục ngã trước cái sương muối của đại ngàn.

An cố sức ngồi dậy để tìm chai nước suối, nhưng tầm nhìn của cô nhòe đi sau làn kính cận phủ mờ hơi nóng. Toàn thân cô run rẩy, một cảm giác cô độc đến tận cùng bủa vây lấy tâm trí. Ở thành phố, nếu ốm, cô có thể đặt thuốc qua ứng dụng, có thể gọi điện cho bạn bè hoặc ít nhất là nghe tiếng còi xe ồn ào để biết mình vẫn còn sống giữa nhân loại. Ở đây, ngoài tiếng lá xào xạc và hơi thở nhẹ của Hạt Dẻ, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của núi rừng.

"Mình sẽ chết ở đây mất..." – Ý nghĩ tiêu cực ấy vụt qua khiến nước mắt cô trào ra, nóng hổi trên đôi gò má tái nhợt.

Trong cơn mê sảng nửa tỉnh nửa mê, An nghe thấy tiếng gõ cửa. Không phải tiếng "cộc cộc" khô khốc mà là tiếng gậy tre chạm nhẹ vào bậc thềm gỗ, đều đặn và kiên nhẫn. Cô không đủ sức để trả lời, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.

Cánh cửa gỗ mở ra. Một luồng khí lạnh ùa vào, theo sau là bóng dáng nhỏ bé của một người phụ nữ. Đó là cụ Mây. Cụ mang theo một cái gùi nhỏ trên vai, bước chân nhẹ bẫng đến bên cạnh túi ngủ của An. Bàn tay cụ gầy guộc, chằng chịt những vết chai sạn nhưng khi đặt lên trán An, cô lại cảm thấy một sự dịu dàng kỳ lạ, như thể hơi ấm của đất mẹ đang truyền sang.

"Cái cây non này chưa kịp bám rễ đã gặp bão rồi," cụ Mây thầm thì bằng một chất giọng vừa xa xăm vừa gần gũi.

Cụ không hỏi han nhiều, lẳng lặng nhóm lại bếp lửa. Đôi tay thoăn thoắt của cụ bỏ vào nồi những loại lá rừng có mùi thơm nồng – mùi của sả gừng, mùi của lá mâm xôi và một thứ rễ cây đắng ngắt. Một lúc sau, mùi thuốc xông bốc lên, đặc quánh và ấm áp, bao bọc lấy gian phòng khách nhỏ.

Cụ Mây đỡ An ngồi dậy, ép cô uống một bát nước thuốc đen ngòm. Vị của nó kinh khủng đến mức An muốn nôn ra ngay lập tức, nhưng cái nhìn nghiêm nghị mà từ bi của cụ khiến cô phải nuốt xuống.

"Uống đi cháu. Rừng cho cái đau thì rừng cũng cho cái thuốc. Đừng sợ nó, hãy học cách hòa mình vào nó."

An thiếp đi sau khi xông thuốc. Trong giấc ngủ, cô cảm thấy như mình đang nằm dưới một tán lá khổng lồ, sương muối tan dần và hơi ấm bắt đầu trở lại. Khi tỉnh dậy lần nữa, trời đã xế chiều. Cơn sốt đã hạ, đầu óc cô nhẹ nhõm hơn dù chân tay vẫn còn bủn rủn.

Bên cạnh bếp lửa, cụ Mây vẫn ngồi đó, tay đang chậm rãi tước những sợi mây rừng để đan gùi. Hạt Dẻ – chú sóc nhỏ – không hề sợ hãi mà lại đang nằm cuộn tròn ngay cạnh vạt áo chàm của cụ.

"Cụ ơi..." – An lên tiếng, giọng vẫn còn hơi khàn.

Cụ Mây ngước lên, đôi mắt mờ đục nhưng sáng ngời một sự minh triết hiếm thấy. "Tỉnh rồi à? Cháu của ông cụ Tiệm vốn dĩ không yếu ớt thế đâu. Tại cái lòng cháu còn mang nhiều gánh nặng phố xá quá, rừng chưa nhận cháu vào vòng tay được."

An im lặng. Cụ nói đúng. Dù đã ở đây nhiều ngày, cô vẫn luôn mang theo tâm thế của một người đi trốn, một người khách tạm bợ lo sợ tương lai, thay vì thực sự sống ở hiện tại.

Cụ Mây lấy từ trong túi áo ra một miếng gừng khô, đưa cho An: "Ngậm lấy cho ấm bụng. Chiều nay Lâm nó sẽ ghé qua mang thêm củi và ít cháo ngô. Cháu cứ nghỉ đi. Ông cụ cháu ngày xưa cũng từng suýt bỏ rừng mà đi vì một trận sốt như thế này đấy. Nhưng cuối cùng, rừng đã giữ ông ấy lại."

An ngạc nhiên: "Ông nội cũng từng muốn bỏ đi ạ?"

"Ai mà chẳng có lúc muốn chạy trốn, cháu gái ạ," cụ Mây cười, những nếp nhăn trên mặt xô lại như vỏ cây cổ thụ. "Nhưng chạy đi đâu cũng không bằng chạy về phía chính mình. Tiệm tạp hóa này... nó không chỉ bán muối bán dầu đâu. Nó giữ lại hồn của những người đi lạc đấy."

Cụ Mây đứng dậy, đeo gùi lên vai rồi chậm rãi bước ra cửa. Trước khi đi, cụ để lại trên quầy gỗ một bó lá trà xanh mướt còn đọng sương.

An nằm lặng nhìn theo bóng cụ khuất dần vào màn sương rừng. Lần đầu tiên, cô thấy cái tên "Tiệm Tạp Hóa Rừng Sâu" mang một ý nghĩa nặng sâu hơn thế. Cô không chỉ đang dọn dẹp một căn nhà cũ, cô đang dọn dẹp lại chính tâm hồn mình. Nỗi sợ thất bại, nỗi sợ bị bỏ lại phía sau... dường như tất cả đã tan biến cùng làn khói thuốc xông lúc sáng.

Chiều muộn, đúng như lời cụ Mây, tiếng bước chân nặng chắc của Lâm vang lên ngoài sân. Lần này, anh không vào bếp ngay mà đứng ngoài hiên, nói vọng vào:

"An? Đã dậy được chưa? Tôi có mang cháo và mật ong đây."

An cố gắng gượng dậy, bước ra cửa. Nhìn thấy Lâm đứng đó dưới ánh hoàng hôn tím thẫm của rừng, cô bỗng thấy một sự an tâm đến lạ kỳ. Rừng già có vẻ đáng sợ, nhưng nó cũng thật tử tế theo cách của riêng nó.

"Tôi ổn rồi. Cảm ơn anh... và cụ Mây nữa."

Lâm gật đầu, đưa túi thức ăn cho cô rồi lẳng lặng đi bổ thêm củi dưới gầm sàn. Tiếng bổ củi "phập... phập" vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh lặng, nghe như nhịp đập của trái tim đại ngàn. An tựa lưng vào cánh cửa gỗ, nhìn Hạt Dẻ đang tinh nghịch nhảy nhót, cô biết rằng trận sốt này chính là nghi thức "rửa tội" để cô chính thức trở thành một phần của khu rừng này.