Cái cảm giác thức dậy trong một không gian bị vây kín thật chẳng dễ chịu chút nào. Những tấm tôn xanh cao quá đầu người không chỉ ngăn tiếng ồn, mà nó còn ngăn cả nắng. Ánh nắng ban mai của thành phố M vốn dĩ rất hào phóng, nay chỉ còn là một vệt sáng yếu ớt, lách qua khe hở giữa các tấm tôn để rơi xuống con ngõ hẹp.
Ngõ Bình An bây giờ giống như một đường hầm. Người ta đi lại trong đó phải nghiêng vai để không chạm vào lớp kim loại lạnh lẽo. Nhưng kỳ lạ thay, trong cái không gian tù túng ấy, mùi hương lại trở nên đậm đặc hơn. Mùi dầu mỡ từ tiệm chú Bình, mùi vải lanh mới từ tiệm ông Lâm, và đặc biệt là mùi hồ dán lẫn mùi giấy cũ của tôi, tất cả quện lại thành một thứ mùi vị của sự sinh tồn.
Sáng hôm nay, tôi phải đối mặt với khó khăn đầu tiên: nước bị cắt.
Tôi nhìn vào chiếc lu sành ở góc bếp, lượng nước chỉ còn đủ cho một ngày dùng tiết kiệm. Nghề phục chế sách cần nước sạch để pha hồ và làm sạch giấy. Thiếu nước, công việc của tôi giống như một con thuyền mắc cạn.
"Hạ ơi! Mang thùng ra đây, xe chở nước tới đầu ngõ rồi!" – Tiếng chú Bình vang lên, gấp gáp nhưng đầy hy vọng.
Tôi vội vàng xách chiếc thùng nhựa chạy ra. Ở phía đầu ngõ, nơi hàng rào tôn có một lối mở nhỏ vừa đủ cho một người đi qua, Minh đưa thư cùng chú Bình đang loay hoay khênh một thùng phuy nước lớn.
"Em phải nhờ người quen chở xe ba gác tới đấy," – Minh quệt mồ hôi, cười hì hì – "Thành phố cắt nước để thi công, nhưng họ quên mất là trong này vẫn còn người sống. Không sao, em sẽ làm 'đường dây tiếp tế' cho mọi người."
Mỗi người trong ngõ chia nhau từng gáo nước. Bà cụ Trương dùng nước rửa rau để tưới cho mấy chậu hoa quế còn sót lại. Ông Lâm dùng nước để lau sạch chiếc máy khâu bám bụi công trình. Còn tôi, tôi nâng niu từng ca nước để bắt đầu công việc.
Trong bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều, một vị khách không mời đã xuất hiện. Đó là một chàng trai trẻ, đeo kính cận, vai đeo một chiếc máy ảnh lớn và tay cầm cuốn sổ nhỏ. Anh ta lách qua hàng rào tôn với vẻ mặt lén lút.
"Chào cô... tôi là phóng viên của báo 'Nhịp Sống Thành Phố'. Tôi nghe nói ở đây vẫn còn những hộ dân bám trụ nên muốn tìm hiểu thực tế."
Tôi nhìn anh ta, lòng đầy nghi ngại: "Anh đến để viết bài bảo chúng tôi đi cho nhanh à?"
Anh ta vội vàng xua tay: "Không, không đâu. Tôi muốn viết về những gì đang biến mất. Tôi thấy tiệm 'Vá Chữ' của cô, nó thực sự... rất đặc biệt giữa thành phố này."
Chàng phóng viên tên là Duy. Anh ta dành cả buổi chiều ngồi trong tiệm tôi, nhưng không hỏi nhiều về việc giải tỏa. Anh ta chỉ lặng lẽ quan sát cách tôi dùng nhíp gắp từng mảnh giấy nhỏ, cách tôi tỉ mỉ pha màu mực để khớp với bản gốc.
"Cô biết không, ở phố lớn ngoài kia, người ta đang tranh cãi về việc bảo tồn hay phá bỏ. Nhưng tôi nghĩ, cái cần bảo tồn nhất không phải là những bức tường, mà là những đôi tay như đôi tay của cô." – Duy nói, tay bấm máy tách một cái.
Tôi mỉm cười, một nụ cười hơi buồn: "Tay tôi thì làm được gì hả anh? Khi ngôi nhà này sập xuống, đôi tay này cũng chỉ là đôi tay trắng thôi."
"Không, những trang sách cô đã vá sẽ đi khắp nơi. Ký ức cô đã giữ sẽ sống trong lòng người khác. Đó mới là sức mạnh thực sự."
Khi Duy rời đi, anh ta để lại cho tôi một cảm giác kỳ lạ. Hóa ra, giữa thành phố M lạnh lẽo này, vẫn có những người đang cố gắng lắng nghe tiếng đập trái tim của chúng tôi. Tôi quay lại bàn làm việc, ánh đèn dầu leo lét nhưng trong lòng tôi lại thấy ấm áp hơn. Có lẽ, những tấm tôn xanh kia chỉ ngăn được ánh sáng mặt trời, chứ không ngăn được sự đồng cảm giữa những con người.