MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiệm Vá Chữ Sau MưaChương 12: TIẾNG ĐỘNG CƠ

Tiệm Vá Chữ Sau Mưa

Chương 12: TIẾNG ĐỘNG CƠ

720 từ · ~4 phút đọc

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sự chú ý của công chúng không ngăn được những bánh răng của bộ máy đô thị hóa.

Vào một buổi sáng thứ Hai, khi tôi đang đánh bóng lại bìa một cuốn kinh Phật cho một ngôi chùa cổ, tiếng gầm rú của máy móc vang lên dữ dội hơn bao giờ hết. Không còn là tiếng đo đạc xa xôi, lần này là những chiếc xe ủi lớn dừng ngay trước cổng ngõ Bình An.

Một nhóm người mặc đồng phục bảo hộ, cầm theo những tấm biển đỏ có chữ "Khu vực thi công". Họ bắt đầu dựng hàng rào tôn xanh mướt bao quanh con ngõ. Ánh nắng buổi sáng bị che khuất bởi những tấm tôn lạnh lẽo.

Tôi bước ra khỏi tiệm, thấy chú Bình đang đứng chặn trước chiếc xe ủi, tay vẫn còn cầm chiếc cờ-lê.

"Các anh làm cái gì thế? Chúng tôi vẫn còn ở đây mà!" – Chú Bình quát lớn.

Một người đàn ông cầm loa bước ra, giọng nói oang oang vô cảm: "Yêu cầu người dân lùi lại. Chúng tôi thi công theo đúng tiến độ dự án hạ tầng. Những hộ chưa di dời sẽ bị cắt nước và chặn lối đi chính để đảm bảo an toàn thi công."

Cả con ngõ xôn xao. Bà cụ Trương ngồi bệt xuống hiên nhà, đôi mắt rớm lệ. Ông Lâm đứng tựa cửa tiệm may, nhìn những tấm tôn xanh đang dần cô lập chúng tôi với thế giới bên ngoài.

Thành phố M đã quyết định bóp nghẹt chúng tôi. Họ không đuổi chúng tôi đi bằng bạo lực, họ đuổi chúng tôi bằng sự im lặng và bóng tối. Khi hàng rào tôn dựng xong, ngõ Bình An trở thành một cái hang hẹp. Tiếng máy xúc đào bới ngoài kia vọng vào, nghe như tiếng tim đất đang bị xé rách.

Tối hôm đó, chúng tôi lại tụ tập dưới ánh đèn dầu của tiệm Vá Chữ. Không còn những câu chuyện cười, không còn tiếng radio của chú Bình. Chỉ còn tiếng thở dài hòa vào tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt trên mái tôn.

"Chắc là hết cách rồi các ông ạ," – Chú Bình nói, giọng khàn đặc – "Họ chặn lối đi rồi, khách làm sao vào sửa xe được nữa. Nước cũng sắp cắt, sống sao nổi?"

Ông Lâm nhìn tôi, rồi nhìn những kệ sách của tôi: "Hạ này, con tính sao? Con còn trẻ, đừng để mình chết ngộp trong cái ngõ này."

Tôi nhìn quanh gian phòng nhỏ. Những cuốn sách vẫn đứng đó, trầm mặc và kiên cường. Tôi nhìn tấm ảnh chú Bình đã được tôi phục chế hoàn hảo, đang đặt trên bàn. Tôi nhìn chiếc hộp thư của cô Mai.

"Con sẽ không đi cho đến khi cuốn sách cuối cùng được trả về cho chủ của nó," – Tôi nói, giọng bình thản đến lạ lùng – "Họ có thể chặn lối đi, nhưng họ không chặn được tình cảm của người ta dành cho những thứ này. Con tin là vậy."

Minh đưa thư bước vào, người ướt sũng. Cậu ta không đi xe máy được nữa vì hàng rào quá hẹp, cậu phải đi bộ vào.

"Mọi người đừng lo. Lối chính bị chặn thì em đi lối tắt qua các mái nhà. Em vẫn sẽ mang sách đến cho chị Hạ, vẫn sẽ mang vải đến cho ông Lâm. Thành phố này có thể xây tường, nhưng em có đôi chân."

Lời nói của Minh như một tia lửa nhỏ thắp sáng bóng tối trong tiệm. Chúng tôi nhìn nhau, và trong một khoảnh khắc, tôi thấy ngõ Bình An không còn là một cái hang bị cô lập. Nó là một pháo đài. Một pháo đài của những giá trị cũ kỹ, đang cố gắng giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của mình.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi vá lại một bản đồ cũ của thành phố M từ năm 1950. Trên bản đồ đó, ngõ Bình An là một điểm sáng rực rỡ bên bờ sông. Tôi dùng bút mực đỏ, khẽ tô đậm lại cái tên "Bình An". Dù có chuyện gì xảy ra, trên bản đồ của trái tim tôi, cái ngõ này sẽ mãi mãi tồn tại.