Tiên giới chưa bao giờ biết đến khái niệm "hoàng hôn", nhưng lúc này, bầu trời Linh Tiêu lại nhuộm một màu đỏ rực như máu. Những đám mây tím ngắt cuồn cuộn đổ về, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Đó không phải là thời tiết, đó là Thiên Nộ.
Trong Tàng Kinh Các, Ninh Hựu Tuyết cảm nhận được một cơn đau thắt nơi lồng ngực. Tòa tháp cổ rung chuyển dữ dội, những kệ sách chứa đựng hàng vạn năm lịch sử đổ sụp, bụi mờ mịt.
"Nó đến rồi." Thẩm Diên ngước nhìn trần nhà đang nứt vỡ, giọng hắn bình thản đến lạ lùng. "Vòng lặp này đã tồn tại quá lâu vì nàng luôn là một 'quân cờ' ngoan ngoãn. Nhưng hôm nay, nàng đã biết đau, và Thiên đạo không cho phép điều đó."
"Ngươi rốt cuộc đã làm gì?" Ninh Hựu Tuyết nắm lấy cổ áo hắn, đôi mắt nàng ánh lên tia nhìn sắc lạnh nhưng ẩn chứa sự lo âu. "Tại sao đại kiếp lại đến sớm như vậy? Theo thiên thư, phải vạn năm nữa..."
"Vì ta đã đánh cắp Uân Mệnh Châu ở kiếp thứ tám mươi hai và giấu nó vào linh hồn nàng ngay lúc nãy, khi ta hôn nàng." Thẩm Diên cười, một nụ cười ngạo nghễ và điên rồ. "Ta không muốn chờ đợi thêm một vạn năm cô độc nữa. Ta muốn ép nàng phải chọn. Hoặc là cùng ta phá nát cái vòng lặp này, hoặc là tận mắt xem ta tan biến vào hư không mà không bao giờ có kiếp sau."
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Một tia sét màu vàng kim — Hoàng Kim Thần Lôi — đánh xuống đỉnh điện Linh Tiêu, xé toạc mái vòm cao vút. Các vị thượng tiên kinh hãi bay lên không trung, chứng kiến cảnh tượng nghìn năm có một: Những sợi xích ánh sáng khổng lồ từ hư không hiện ra, quấn chặt lấy toàn bộ tiên đảo.
Vòng lặp thời gian vốn là một vòng tròn hoàn hảo, nay bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm. Từ trong những vết nứt đó, những ký ức kinh hoàng của chín mươi chín kiếp trước bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Các tiên nhân bắt đầu gào thét khi nhìn thấy những ảo ảnh về cái chết của chính mình trong các kiếp quá khứ.
Biển mây hóa thành lửa, và những đóa hoa bỉ ngạn — biểu tượng của sự chia lìa — bắt đầu mọc lên từ những kẽ nứt của gạch ngọc.
Ninh Hựu Tuyết cảm thấy đầu óc mình nổ tung. Những hình ảnh về Thẩm Diên — khi là một kiếm khách bảo vệ nàng, khi là một gã thợ rèn mù, khi là một vị hoàng đế chết thay nàng — ùa về như một cơn thác lũ.
"Dừng lại... Thẩm Diên, dừng lại ngay!" Nàng quỳ sụp xuống, ôm lấy đầu. Đạo tâm của nàng đang sụp đổ. Sự bất tử đang rời bỏ nàng.
Thẩm Diên quỳ xuống bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy vai nàng. Hắn không dùng lực, nhưng cái ôm ấy lại vững chãi hơn cả đại địa.
"Hựu Tuyết, nhìn đi. Đây là sự thật. Thế giới này được xây dựng trên những lời nói dối. Đại kiếp không phải để hủy diệt chúng ta, mà để xóa sạch những lời nói dối đó."
Lúc này, Trưởng lão Hình phạt cùng hàng vạn tiên binh đã bao vây lấy Tàng Kinh Các. Họ nhìn Thẩm Diên với ánh mắt căm thù tột độ.
"Yêu nhân! Ngươi đã làm gì Tiên Đế? Ngươi đã làm gì Tiên giới?"
Ninh Hựu Tuyết từ từ đứng dậy. Mái tóc đen của nàng đã lốm đốm những sợi bạc — dấu hiệu của việc thọ nguyên bị tổn hại. Nàng nhìn về phía chúng tiên, rồi lại nhìn sang Thẩm Diên. Nàng biết, nếu nàng không giết hắn ngay lúc này để trấn áp Thiên nộ, cả Tiên giới sẽ tro bụi.
Nhưng bàn tay nàng cầm kiếm lại không thể nhấc lên nổi.
"Điềm báo về đại kiếp..." Nàng thầm thì, ánh mắt trở nên kiên định một cách lạ thường. "Vòng lặp đã rung chuyển, vậy thì hãy để nó tan vỡ hẳn đi."
Nàng không vung kiếm về phía Thẩm Diên. Nàng vung kiếm về phía bầu trời đỏ rực kia. Một đường kiếm xé toạc không gian, mở ra một con đường dẫn về phía Tây — nơi khởi nguồn của mọi kiếp nhân sinh.
"Thẩm Diên, ngươi muốn ta chọn? Được. Ta chọn đi cùng ngươi để xem sự thật."
Hồi 1 kết thúc trong tiếng gầm rú của thiên lôi và sự sụp đổ của điện ngọc. Một cuộc hành trình mới bắt đầu, nơi họ không còn là Nữ Đế và kẻ nghịch tặc, mà là hai linh hồn tội lỗi đi tìm lại những mảnh vỡ của chính mình.