Con đường dẫn về phía Tây không trải bằng mây trắng hay ánh kim quang. Đó là một con đường mòn lọt thỏm giữa những vách đá xám xịt, nơi linh khí loãng dần và mùi vị của "nhân gian" bắt đầu đậm đặc.
Ninh Hựu Tuyết đi phía trước, tà áo trắng của nàng đã vấy bụi. Nàng không dùng ngự kiếm phi hành, bởi Thiên đạo đã phong tỏa toàn bộ không trung sau sự kiện ở Linh Tiêu Điện. Mỗi bước chân của nàng giờ đây nặng nề như đeo chì—đó là sức nặng của một vị thần đang dần bị tước đi thần tính.
"Tại sao lại là phía Tây?" Nàng hỏi, giọng vẫn mang chút lạnh lùng cố hữu, nhưng không còn uy áp khiến người ta nghẹt thở như trước.
Thẩm Diên đi sau nàng vài bước, sắc mặt hắn tái nhợt vì vết thương chưa lành, nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Hắn vừa đi vừa bẻ một nhành cây khô, thong thả như đang đi dạo trong vườn nhà mình.
"Vì ở đó có Vọng Xuyên Thành phiên bản phàm trần," Thẩm Diên đáp, ánh mắt xa xăm. "Và vì ở đó, vào kiếp thứ mười bảy, nàng đã ôm xác ta nhảy xuống vực sâu. Nơi đó là điểm giao thoa giữa thực tại và những mảnh vỡ thời gian bị bỏ quên."
Ninh Hựu Tuyết khựng lại. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng nàng. Những mảnh ký ức rò rỉ từ chương trước bắt đầu hiện rõ hơn: Tiếng gió hú, tiếng vó ngựa dồn dập, và hơi ấm của máu tươi thấm đẫm lồng ngực.
"Ta... đã nhảy xuống vực vì ngươi?" Nàng quay lại, ánh mắt đầy sự nghi hoặc. "Tại sao một kẻ tu hành như ta lại có thể làm điều ngu xuẩn đó?"
Thẩm Diên tiến lại gần, đứng đối diện với nàng. Hắn giơ bàn tay đầy vết sẹo ra, nhưng không chạm vào nàng, chỉ chỉ về phía rặng núi mờ ảo ở đường chân trời.
"Lúc đó nàng chưa tu hành. Nàng chỉ là một công chúa mất nước, và ta là vị tướng bại trận duy nhất còn sống để bảo vệ nàng. Nàng không ngu xuẩn, Hựu Tuyết. Nàng chỉ là... quá yêu thôi."
Ninh Hựu Tuyết định mở miệng mỉa mai, nhưng một luồng gió lạnh từ thung lũng thổi qua, mang theo tiếng khóc than âm ỉ từ quá khứ khiến nàng rùng mình. Càng đi về phía Tây, nàng càng cảm thấy quyền năng của mình bị suy yếu. Những pháp thuật đơn giản nhất cũng trở nên khó khăn.
Đêm đó, họ dừng chân bên một cửa hang đá. Thẩm Diên nhóm một đống lửa nhỏ bằng những cành củi khô. Nhìn vị Nữ Đế cao sang phải ngồi trên tảng đá thô ráp, hắn không nhịn được mà bật cười:
"Cảm giác làm người thế nào? Thấy lạnh, thấy đói, và thấy... sợ hãi?"
Ninh Hựu Tuyết nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt lưu ly của nàng.
"Ta không sợ. Ta chỉ thấy... lạ lẫm. Trái tim này, nó đập nhanh hơn bình thường mỗi khi ngươi nhắc về những kiếp trước."
"Đó là vì nó đang dần tỉnh dậy đấy." Thẩm Diên thêm củi vào lửa. "Hựu Tuyết, hành trình này không phải để ta khoe khoang về việc ta đã yêu nàng thế nào. Nó là để nàng thấy, cái giá của sự bất tử mà nàng đang giữ là sự phản bội lại chính linh hồn nàng."
Đột nhiên, từ bóng tối sâu thẳm của thung lũng, những cái bóng đen mờ ảo bắt đầu hiện hình. Chúng không có mặt, chỉ có những đôi mắt đỏ ngầu. Đó là Oán Linh Thời Gian—những kẻ đã chết trong các vòng lặp trước nhưng không được đầu thai, nay bị thu hút bởi sự rò rỉ ký ức của Ninh Hựu Tuyết.
Thẩm Diên đứng bật dậy, chắn trước mặt nàng. Hắn không có tiên lực, nhưng hắn có kinh nghiệm của chín mươi chín kiếp chiến đấu.
"Đừng dùng linh lực!" Hắn quát lên khi thấy Ninh Hựu Tuyết định kết ấn. "Nàng càng dùng, chúng càng biết nàng đang suy yếu. Hãy dùng kiếm chiêu của kiếp thứ mười bảy mà ta đã dạy nàng!"
Ninh Hựu Tuyết sững sờ. Một bộ kiếm pháp xa lạ nhưng quen thuộc đột nhiên hiện ra trong đầu nàng. Nàng cầm Trạm Tuyết kiếm, nhưng không dùng tiên khí, mà dùng sức mạnh thuần túy của cơ thể, vung một đường cơ bản nhất.
Xoẹt!
Một oán linh tan biến. Cảm giác lưỡi kiếm cắt qua không khí, cảm giác nhịp tim đập liên hồi vì hưng phấn... Ninh Hựu Tuyết nhận ra, đây là lần đầu tiên sau vạn năm, nàng chiến đấu không phải như một vị thần ban phát sự trừng phạt, mà như một con người đang giành giật sự sống.
Hành trình phía Tây mới chỉ bắt đầu, và nơi họ từng chết cùng nhau đang đợi họ ở phía trước, mang theo một sự thật còn tàn khốc hơn cả cái chết.