MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế, Nàng Lại Quên Ta RồiChương 12: Phù dung trấn: Câu chuyện về gã thợ rèn và cô gái mù.

Tiên Đế, Nàng Lại Quên Ta Rồi

Chương 12: Phù dung trấn: Câu chuyện về gã thợ rèn và cô gái mù.

792 từ · ~4 phút đọc

Trước mắt Ninh Hựu Tuyết, một thị trấn nhỏ hiện ra giữa thung lũng sương mù. Điều kỳ lạ là thị trấn này không có màu sắc rực rỡ; nó mang một tông màu xám trầm buồn như một bức tranh thủy mặc cũ kỹ. Đây là Phù dung trấn – một mảnh vỡ không gian được dệt nên từ ký ức kiếp thứ hai mươi tư của Thẩm Diên.

"Đừng buông tay ta." Thẩm Diên khẽ nói, bàn tay hắn nắm chặt lấy cổ tay nàng. "Ở đây, nàng không phải là Nữ Đế. Nếu nàng để lộ tiên khí, ảo cảnh này sẽ tan vỡ, và mảnh linh hồn đang kẹt ở đây của nàng sẽ biến mất mãi mãi."

Ninh Hựu Tuyết cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình tước đi thị giác của mình. Đôi mắt lưu ly vẫn mở, nhưng trước mắt nàng chỉ còn là một màn đêm đặc quánh. Nàng hốt hoảng, định dùng thần thức để quét xung quanh nhưng lại bị một bàn tay ấm áp chặn lại.

"Ta là đôi mắt của nàng." Giọng Thẩm Diên vang lên bên tai, trầm thấp và trấn an. "Ở kiếp này, nàng là A Tuyết – một cô gái mù bán hoa phù dung. Còn ta là gã thợ rèn thô kệch sống ở cuối phố."

Hắn dẫn nàng đi qua những con đường lát đá gồ ghề. Ninh Hựu Tuyết nghe thấy tiếng chào hỏi của những "người dân" trong ảo cảnh:

"Kìa, Thẩm thợ rèn lại dắt A Tuyết đi dạo đấy à?"

"Hai đứa bao giờ thì định uống rượu mừng đây?"

Ninh Hựu Tuyết cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời nói này không phải là giả dối, chúng là những âm thanh đã từng tồn tại, đã từng mang lại hạnh phúc cho một phiên bản khác của nàng.

Họ dừng lại trước một lò rèn bốc hơi nóng hầm hập. Thẩm Diên ấn nàng ngồi xuống một chiếc ghế tre nhỏ, rồi hắn bắt đầu quai búa. Tiếng keng... keng... đều đặn vang lên. Trong bóng tối của sự mù lòa, thính giác của Ninh Hựu Tuyết trở nên nhạy bén kỳ lạ. Nàng nghe thấy nhịp tim của Thẩm Diên hòa cùng nhịp búa, nghe thấy tiếng hơi thở nặng nhọc nhưng tràn đầy sức sống của hắn.

"Tại sao kiếp đó chúng ta lại ở đây?" Nàng khẽ hỏi.

Tiếng búa dừng lại. Thẩm Diên bước đến, đặt vào tay nàng một vật bằng kim loại còn hơi ấm. Đó là một chiếc trâm cài tóc hình hoa phù dung được rèn vô cùng tinh xảo.

"Vì kiếp đó, nàng nói nàng mệt mỏi với việc nhìn thấy thế gian đầy rẫy khổ đau. Nàng ước mình không thấy gì cả, chỉ cần nghe thấy tiếng búa của ta mỗi ngày là đủ." Thẩm Diên thở dài. "Ta đã rèn cho nàng chín mươi chín chiếc trâm như thế này. Chiếc thứ một trăm chưa kịp hoàn thành thì quân triều đình ập đến. Họ nói nàng là yêu nữ mang điềm xấu, vì đôi mắt nàng vốn dĩ không mù, mà là đôi mắt của thần linh bị giáng trần."

Ninh Hựu Tuyết run rẩy chạm vào những cánh hoa sắt sắc sảo. Một giọt nước mắt vô thức rơi xuống, thấm vào kim loại lạnh lẽo. Ngay lập tức, thị giác của nàng quay trở lại.

Cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Phù dung trấn đang tan biến thành những cánh hoa khô héo. Ninh Hựu Tuyết nhìn thấy trước mặt mình là một Thẩm Diên của quá khứ – thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang chắn trước một cô gái mù có gương mặt giống hệt nàng, mặc cho hàng chục mũi giáo đâm xuyên qua ngực.

"A Tuyết... đừng mở mắt... đừng nhìn..." Hình bóng ấy thì thầm rồi tan biến vào hư không.

Ninh Hựu Tuyết quỳ xuống giữa đống đổ nát của ảo cảnh. Trong lòng bàn tay nàng, chiếc trâm sắt hóa thành một luồng sáng trắng, chui tạt vào lồng ngực nàng. Đó là một phần cảm xúc bị đánh mất: Sự cảm thông.

Nàng ngước lên nhìn Thẩm Diên của hiện tại. Hắn đang đứng đó, cô độc và kiệt sức dưới ánh hoàng hôn giả tạo của ảo cảnh.

"Mỗi một mảnh vỡ chúng ta tìm lại, nàng sẽ càng đau đớn hơn." Thẩm Diên nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự xót xa. "Nàng có muốn tiếp tục không?"

Ninh Hựu Tuyết đứng dậy, lau đi giọt lệ còn vương trên má. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng tuyệt đối của một vị thần, mà đã có thêm một chút ấm áp của nhân gian.

"Đi thôi. Ta muốn xem... ta đã nợ ngươi bao nhiêu."