Sương mù của Phù dung trấn tan đi, lộ ra con đường mòn dẫn sâu vào hẻm núi Tử Vong. Ninh Hựu Tuyết đi chậm lại, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc về phía tấm lưng của Thẩm Diên.
Một kẻ phàm nhân? Không thể nào.
Nàng dừng bước đột ngột, khiến Thẩm Diên cũng phải khựng lại. Nàng không dùng kiếm, nhưng uy áp của một vị Nữ Đế dù đã suy giảm vẫn khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
"Thẩm Diên, dừng lại."
Hắn quay đầu lại, nhướng mày: "Sao vậy? Nàng lại thấy đói, hay là... lại muốn nếm thử vị máu trên môi ta lần nữa?"
"Đừng đùa giỡn với ta." Ánh mắt Ninh Hựu Tuyết sắc lẹm như dao. "Một kẻ phàm nhân có thể luân hồi, nhưng linh hồn sẽ bị mài mòn qua từng kiếp. Sau ba kiếp, ký ức sẽ xóa sạch. Sau mười kiếp, linh hồn sẽ tan rã để tái tạo cái mới. Nhưng ngươi... ngươi nhớ rõ từng chi tiết của chín mươi chín kiếp. Ngươi có thể điều khiển cả ảo cảnh quá khứ. Ngươi rốt cuộc là ai?"
Thẩm Diên im lặng. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo từ lò rèn ở chương trước vẫn còn mờ mờ trên da thịt. Hắn thở dài, tiến lại gần nàng một bước.
"Nàng bắt đầu biết nghi ngờ rồi sao? Tốt. Đó là dấu hiệu cho thấy nàng không còn tin vào những gì Thiên đạo sắp đặt nữa."
"Trả lời câu hỏi của ta!" Ninh Hựu Tuyết triệu hồi một đạo tiên quang nhỏ, quấn chặt lấy cổ tay Thẩm Diên. "Ngươi không phải phàm nhân, cũng không phải tiên nhân. Trong toàn bộ lịch sử Tiên giới, chỉ có một loại tồn tại có thể ghi nhớ vĩnh viễn mọi kiếp luân hồi..."
Nàng bỏ lửng câu nói, đôi mắt lưu ly hiện lên vẻ bàng hoàng.
"Ngươi là... Kẻ Bị Nguyền Rủa Bởi Thời Gian (Chronos Outcast)? Hay ngươi chính là một phần của Thiên đạo đã đào thoát?"
Thẩm Diên cười, nụ cười lần này không có sự ngạo mạn, chỉ có một nỗi buồn vô tận. Hắn không chống cự lại đạo tiên quang đang siết chặt, mà còn chủ động đưa tay chạm vào má nàng.
"Hựu Tuyết, nàng có bao giờ tự hỏi, tại sao trong suốt chín mươi chín kiếp, dù nàng có là ai, dù ta có ở đâu, chúng ta vẫn luôn gặp lại nhau không? Đó không phải là duyên phận. Đó là một sự giam cầm."
Hắn khẽ thì thầm vào tai nàng:
"Ta không phải thần, cũng chẳng phải quỷ. Ta là kẻ duy nhất đã chứng kiến sự khởi đầu của vũ trụ này và thấy nó sụp đổ chín mươi chín lần. Ta chính là 'lỗi' của hệ thống mà Thiên đạo luôn muốn xóa bỏ. Và nàng... nàng là 'chốt chặn' duy nhất được tạo ra để tiêu diệt cái lỗi đó. Đó là lý do tại sao nàng luôn giết ta."
Ninh Hựu Tuyết lùi lại, tay nàng run lên. Nếu lời hắn nói là thật, thì tình yêu của hắn dành cho nàng không phải là sự tình cờ, mà là một sự phản kháng lại định mệnh tàn khốc nhất. Hắn yêu kẻ được sinh ra để giết mình.
"Vậy tại sao kiếp này ngươi lại xuất hiện với thân phận kẻ trêu chọc?" Nàng hỏi, giọng khàn đi.
"Vì ta mệt rồi." Thẩm Diên nhìn lên bầu trời đỏ rực. "Chín mươi chín kiếp làm anh hùng, làm người tình, làm kẻ bảo vệ đều thất bại. Kiếp này, ta chọn làm một kẻ điên, làm một kẻ tội đồ, để xem liệu sự căm ghét và phẫn nộ của nàng có đủ mạnh để phá vỡ cái vòng lặp chết tiệt này không."
Ninh Hựu Tuyết nhìn kẻ đứng trước mặt mình. Hắn không còn là một tên nghịch tặc thấp kém, mà trong mắt nàng, hắn hiện lên như một bóng ma khổng lồ đang mang vác cả lịch sử của vũ trụ trên vai.
Nghi tâm không biến mất, nó chỉ chuyển sang một dạng thức khác: Sự sợ hãi đối với chân tướng.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội từ phía sau núi. Một con U Minh Thú — sinh vật canh giữ ranh giới giữa các kiếp — đã đánh hơi thấy mùi linh hồn của Thẩm Diên.
"Trò chuyện kết thúc rồi." Thẩm Diên rút thanh kiếm sắt cũ kỹ từ lưng ra, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh. "Nữ Đế của ta, nếu nàng còn nghi ngờ, hãy để xem kiếp này ta có vì nàng mà chết thêm lần nữa không."