MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế, Nàng Lại Quên Ta RồiChương 14: Thẩm Diên trọng thương: Trò đùa vượt quá giới hạn

Tiên Đế, Nàng Lại Quên Ta Rồi

Chương 14: Thẩm Diên trọng thương: Trò đùa vượt quá giới hạn

623 từ · ~4 phút đọc

Ninh Hựu Tuyết định vận khởi tiên lực, nhưng ngay khoảnh khắc đó, chiếc trâm hoa phù dung trong ngực nàng rực sáng, cưỡng ép nàng chìm vào một khoảnh khắc ngưng đọng của ký ức. Đạo tâm đang trong quá trình dung hợp mảnh vỡ khiến nàng tạm thời mất đi khả năng phòng vệ.

"Cẩn thận!"

Thẩm Diên gầm lên. Hắn không hề do dự, lao thẳng vào giữa đường tấn công của con thú.

Một tiếng phập khô khốc vang lên. Móng vuốt sắc lẹm của U Minh Thú, dài như một thanh đại đao, đâm xuyên qua bả vai trái của Thẩm Diên, nhấc bổng hắn lên không trung trước khi ném mạnh vào vách đá.

Rầm!

Đá vụn rơi xuống, che lấp thân hình gầy gò của hắn. Ninh Hựu Tuyết bừng tỉnh, đôi mắt nàng trợn trừng. Nàng thấy máu của Thẩm Diên văng tung tóe trên nền tuyết xám, màu đỏ ấy chói mắt đến mức khiến nàng đau nhói.

"Thẩm Diên!"

Nàng vung kiếm, một đường kiếm thuần túy không dùng tiên lực nhưng mang theo sự phẫn nộ tột cùng, chém đứt lìa một chi của con quái thú. Con thú gầm rú rồi tan biến vào bóng đêm, nhưng Ninh Hựu Tuyết không đuổi theo. Nàng lao về phía đống đổ nát.

Nàng dùng đôi tay trần bới đá, mặc cho móng tay rỉ máu. Khi kéo được Thẩm Diên ra, tim nàng gần như ngừng đập. Toàn thân hắn đầy máu, hơi thở đứt quãng, và điều đáng sợ nhất là vết thương từ U Minh Thú không khép miệng lại được. Tử khí đang gặm nhấm linh hồn hắn.

"Đồ ngu... Tại sao không tránh đi?" Nàng run rẩy, đặt tay lên ngực hắn, cố gắng truyền chút tiên lực yếu ớt còn sót lại.

Thẩm Diên khó nhọc mở mắt, máu từ khóe miệng không ngừng chảy xuống. Vậy mà, hắn vẫn nặn ra một nụ cười trêu chọc, dù nó méo mó và yếu ớt vô cùng.

"Nàng... nàng đang khóc à? Trò đùa này... có vẻ hơi quá tay rồi nhỉ?"

"Câm miệng! Ngươi không được chết!" Ninh Hựu Tuyết hét lên. Lần đầu tiên, nàng không dùng danh xưng "ta" hay "bản đế", mà nàng nói như một cô gái bình thường đang tuyệt vọng.

"Đừng phí sức... Hựu Tuyết..." Thẩm Diên đưa bàn tay run rẩy, vấy đầy máu lên chạm vào gò má nàng. "Tử khí của con thú đó... là ý chí của Thiên đạo. Nó muốn xóa sổ 'lỗi' là ta... Nàng hãy đi tiếp... mảnh vỡ tiếp theo... ở hang tối phía trước..."

Bàn tay hắn buông thõng xuống. Đôi mắt vốn luôn chứa đựng sự ngạo nghễ và thâm tình dần khép lại.

Ninh Hựu Tuyết cảm thấy một khoảng không gian sụp đổ trong lòng mình. Thái Thượng Vong Tình dạy nàng rằng vạn vật đều là cát bụi, cái chết của một người chỉ là sự luân chuyển của nguyên khí. Nhưng tại sao lúc này, nàng lại cảm thấy cả thế giới đang chết đi cùng với hắn?

Nàng bế thốc thân hình lạnh dần của Thẩm Diên lên. Ánh mắt nàng trở nên điên cuồng, sự lạnh lùng vạn năm biến thành một loại chấp niệm đáng sợ.

"Ngươi đã trêu chọc ta suốt chín mươi chín kiếp, nay mới có một kiếp ta nhìn thấy ngươi, ngươi định bỏ chạy sao? Không dễ thế đâu."

Nàng cõng hắn trên lưng, từng bước nặng nề đi về phía hang tối sâu thẳm. Trong màn đêm của hẻm núi Tử Vong, tiếng bước chân của vị Nữ Đế vang lên cô độc, đánh dấu khoảnh khắc nàng chính thức phản bội lại con đường tu hành của chính mình để cứu lấy một kẻ tội đồ.