Ninh Hựu Tuyết quỳ bên cạnh hắn, đôi bàn tay thanh tú vấy đầy máu khô. Nàng đã thử mọi loại tiên pháp, nhưng tử khí của U Minh Thú như một loại kịch độc đang triệt tiêu mọi nỗ lực của nàng.
"Thẩm Diên, tỉnh lại cho ta." Nàng thầm thì, giọng nói lạc đi giữa bóng tối.
Đáp lại nàng chỉ là tiếng thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Thẩm Diên không còn trêu chọc nàng nữa, không còn ánh nhìn ngạo nghễ, hắn nằm đó, mong manh và nhỏ bé đến lạ thường. Lần đầu tiên, Ninh Hựu Tuyết nhận ra rằng kẻ đã thách thức cả Tiên giới, kẻ đã sống qua chín mươi chín kiếp, thực chất cũng chỉ mang một trái tim bằng thịt bằng xương, biết đau và biết tàn lụi.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, một đoạn ký ức rách nát từ kiếp thứ mười bốn hiện về. Đó là khi nàng là một đạo cô trên núi cao, còn hắn là một kẻ hành khất bị thương. Lúc đó, nàng đã dùng "Cộng Mệnh Thuật" để giữ lại hơi thở cho hắn.
Đó là cấm thuật. Để cứu một người, kẻ thực hiện phải dùng hơi ấm và nguyên thần của chính mình để bao bọc lấy linh hồn đối phương. Đối với người tu luyện Thái Thượng Vong Tình, đây là hành động tự sát về mặt đạo quả.
Ninh Hựu Tuyết nhìn khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Diên, rồi nhìn vào bóng tối vô tận ngoài kia. Nàng khẽ cởi bỏ lớp áo choàng lông vũ bám đầy tuyết, tiến lại gần và ôm chặt lấy hắn.
Hơi ấm từ cơ thể nàng bắt đầu lan tỏa. Nàng không dùng tiên lực lạnh lẽo, mà dùng nhịp tim, dùng hơi thở, dùng chút "tính người" ít ỏi còn sót lại trong huyết quản để sưởi ấm cho hắn.
"Ngươi luôn nói ta không có cảm xúc..." Nàng vùi mặt vào hõm vai lạnh ngắt của hắn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. "Nhưng nếu ta thực sự vô tình, tại sao trái tim ta lại đau thế này?"
Trong cơn mê sảng, Thẩm Diên dường như cảm nhận được điều gì đó. Đôi tay hắn run rẩy vô thức siết nhẹ lấy eo nàng, tìm kiếm nguồn nhiệt duy nhất giữa hang tối lạnh lẽo. Khoảnh khắc này, không còn vị Nữ Đế cao cao tại thượng, cũng không còn kẻ nghịch tặc điên cuồng. Chỉ có hai linh hồn cô độc đang sưởi ấm cho nhau giữa một thế giới đang sụp đổ.
Khoảng lặng ấy kéo dài như thiên thu. Tử khí đen kịt trên vết thương của Thẩm Diên bắt đầu bị đẩy lùi bởi ánh sáng bạc dịu nhẹ phát ra từ cơ thể Ninh Hựu Tuyết. Nàng đang đem thọ nguyên của một vị thần để đổi lấy sự sống cho một phàm nhân.
Khi ánh bình minh của ngày thứ tư le lói ngoài cửa hang, Thẩm Diên khẽ động đậy mi mắt. Hắn nhìn thấy đỉnh hang đá mờ mịt, và cảm thấy một sức nặng ấm áp trên ngực mình. Ninh Hựu Tuyết đã thiếp đi vì kiệt sức, mái tóc đen của nàng xõa tung trên lồng ngực hắn, che đi vệt máu đã thâm lại.
Thẩm Diên đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc bạc trắng vừa xuất hiện trên thái dương nàng. Ánh mắt hắn phức tạp vô cùng: có xót xa, có hối hận, nhưng cũng có một sự kiên định đến đáng sợ.
"Hựu Tuyết... nàng quả thực đã thua cuộc đánh cược này rồi." Hắn thì thầm. "Nàng bắt đầu yêu ta, và đó cũng là lúc địa ngục thực sự bắt đầu."
Hắn biết rằng, khi nàng tỉnh dậy, nàng sẽ không còn là vị thần không tì vết nữa. Nàng đã mang "vết nhơ" của lòng trắc ẩn, và Thiên đạo sẽ không bao giờ tha thứ cho sự phản bội này.