MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế, Nàng Lại Quên Ta RồiChương 2: BÁT CHÁO TRẮNG ĐÊM ĐÔNG VÀ VỊ TIÊN ĐẾ KHÔNG NẾM ĐƯỢC NHÂN GIAN

Tiên Đế, Nàng Lại Quên Ta Rồi

Chương 2: BÁT CHÁO TRẮNG ĐÊM ĐÔNG VÀ VỊ TIÊN ĐẾ KHÔNG NẾM ĐƯỢC NHÂN GIAN

957 từ · ~5 phút đọc

Cửu Tiêu Điện vào ban đêm không có bóng tối hoàn toàn. Những khối huyền thạch lơ lửng tỏa ra thứ ánh sáng xanh lùng lạnh, thứ ánh sáng của sự trường cửu nhưng tịch mịch.

Ninh Hựu Tuyết ngồi đó, trên đài sen hộ mệnh. Nàng vừa cưỡng ép thu hồi kiếm ý sau màn náo loạn của Thẩm Diên. Lồng ngực nàng có chút phập phồng không rõ rệt. Nàng không hiểu vì sao mình không giết hắn ngay tại chỗ. Với tu vi của nàng, chỉ cần một ý niệm, Thẩm Diên sẽ tan thành mây khói, ngay cả cơ hội đi vào luân hồi cũng không có.

Nhưng lời hắn nói trước khi bị lính gác áp giải đi cứ như một loại độc dược chậm rãi ngấm vào linh hồn nàng.

“Tối nay nàng lại quên mang theo miếng ngọc bội mà ta tặng kiếp trước rồi sao?”

“Ngọc bội nào? Kiếp trước nào?” – Nàng khẽ lẩm bẩm, đôi lông mày thanh tú chau lại. Nàng là người kế thừa thiên đạo, ký ức của nàng sạch sẽ như một trang giấy trắng, chỉ có tu luyện và chúng sinh.

Bỗng nhiên, một mùi hương lạ lẫm xộc vào đại điện.

Nó không phải mùi trầm hương thanh khiết, cũng chẳng phải mùi đan dược nồng nặc. Nó là một mùi hương nồng ấm, có chút vị ngọt của gạo mới, chút cay nồng của gừng già, và hơi khói của bếp lửa hồng. Một thứ mùi hương thấp kém của cõi phàm trần.

“Thẩm Diên!” – Nàng lạnh lùng thốt lên.

Dưới bậc thềm đại điện, một bóng dáng cao gầy, khoác chiếc áo bào xộc xệch đang thản nhiên nhóm lửa ngay trên nền gạch ngọc thạch quý giá. Hắn dùng mấy miếng gỗ từ linh tháp ngàn năm để... nhóm bếp. Trên đó đặt một chiếc nồi đất cũ kỹ, sứt mẻ.

“Nàng tỉnh rồi à?” – Thẩm Diên không ngẩng đầu, tay cầm chiếc thìa gỗ khuấy nhẹ trong nồi. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt hắn, khiến vẻ mệt mỏi thường ngày tạm thời tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ. “Đến đúng lúc lắm, cháo vừa chín tới.”

Ninh Hựu Tuyết hạ mình bước xuống đài sen, mỗi bước chân nàng đi, mặt đất lại phủ một lớp băng mỏng. Nàng đứng cách hắn mười bước, giọng nói tràn đầy uy nghiêm: “Ngươi coi Cửu Tiêu Điện là nơi nào? Dùng linh mộc ngàn năm để nấu thứ rác rưởi này?”

Thẩm Diên bật cười, tiếng cười khàn khàn nhưng chứa đựng sự dung túng: “Rác rưởi? Hựu Tuyết, nàng đã đứng trên cao quá lâu rồi. Nàng nếm mật ngọt của tiên quả, uống sương sớm của đỉnh núi, nhưng nàng có bao giờ biết đến vị của ‘nhân gian’ chưa?”

Hắn múc một bát cháo trắng, khói nghi ngút, rồi thản nhiên bước về phía nàng. Đám hộ vệ định xông vào nhưng bị một cái phẩy tay nhẹ hẫng của Thẩm Diên ngăn lại. Một kẻ không có tu vi cao thâm, nhưng lại có những thủ pháp kỳ quái khiến ngay cả những đại cao thủ cũng phải khựng người.

Hắn đứng sát nàng, đưa bát cháo lên trước mặt vị Tiên Đế cao ngạo: “Kiếp thứ mười bảy, khi nàng còn là một tiểu thư thất thế bị đuổi khỏi gia tộc giữa đêm đông tuyết phủ, chính bát cháo này đã giữ lại mạng nhỏ của nàng. Lúc đó, nàng nói với ta rằng... đây là thứ ngon nhất trên đời.”

Ninh Hựu Tuyết sững sờ. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng nàng. Hình ảnh một cô bé co quắp trong đống rơm, hơi thở mỏng manh như sợi tơ bỗng hiện lên rồi vụt tắt trong tâm trí. Nàng run rẩy đưa tay nhận lấy bát cháo, không phải vì muốn ăn, mà vì nàng muốn chứng minh hắn sai.

Nàng đưa một thìa cháo vào miệng.

Nhạt nhẽo. Không có linh khí. Nhưng sau đó, vị cay của gừng bắt đầu lan tỏa, hơi nóng xộc lên mũi, làm nhòe đi tầm nhìn của nàng. Một thứ cảm giác lạ lẫm bùng nổ trong lòng ngực – không phải là sự thăng tiến của tu vi, mà là sự rung động của huyết quản. Nàng cảm thấy ấm. Một cái ấm áp mà hàng vạn năm tu luyện băng công không bao giờ cho nàng được.

“Thế nào? Vẫn ngon chứ?” – Thẩm Diên nheo mắt cười, nụ cười đầy vẻ trêu chọc nhưng sâu trong đáy mắt lại là một nỗi buồn thấu xương.

Ninh Hựu Tuyết buông bát cháo xuống, bát ngọc rơi trên nền đá vỡ tan tành. Nàng nhìn chằm chằm vào Thẩm Diên, giọng nói lạc đi: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì vào bát cháo này? Tại sao... tại sao ta lại muốn khóc?”

Thẩm Diên thở dài, hắn giơ bàn tay chai sạn định chạm vào gò má nàng, nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Hắn thu tay về, quay lưng bước đi, giọng nói để lại giữa đại điện mênh mông: “Ta không cho gì cả. Ta chỉ cho nàng thấy ký ức mà nàng đã nhẫn tâm vứt bỏ để đổi lấy cái danh hiệu Tiên Đế khô khốc này thôi. Ngủ ngon nhé, Tuyết nhi. Ngày mai, ta sẽ lại đến trêu chọc nàng bằng một thứ khác.”

Ninh Hựu Tuyết đứng lặng giữa đại điện. Tuyết bên ngoài vẫn rơi, nhưng bên trong lòng nàng, một tảng băng khổng lồ dường như vừa xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Nàng cúi xuống nhìn những mảnh vỡ của chiếc bát đất. Lần đầu tiên trong ngàn năm qua, vị Tiên Đế tối cao cảm thấy... cô đơn.