Cấm địa của Cửu Tiêu Điện là một nơi mà ngay cả những Thượng tiên sống thọ hàng vạn năm cũng không dám nhắc tên: Vô Sắc Lâm.
Đó là nơi giam giữ những luồng kiếm ý tàn bạo của các đời Tiên Đế trước khi tọa hóa, một không gian tràn ngập những sợi tơ hư vô có thể cắt nát linh hồn bất cứ ai bước vào mà không có tu vi hộ thể. Thế nhưng, vào buổi sớm khi sương mù còn chưa tan khỏi những tán cây bạc, một bóng dáng lẻ loi lại đang nhàn nhã đi dạo trong đó như thể đang dạo chơi ở vườn thượng uyển.
Thẩm Diên vác trên vai một thanh củi khô, trên đầu quấn một dải lụa đỏ rực rỡ — thứ màu sắc bị cấm đoán tại nơi thanh khiết và tang tóc này.
"Hưu —"
Một luồng kiếm khí mỏng như sợi tóc lướt qua, chém đứt một lọn tóc của Thẩm Diên. Hắn không né, thậm chí còn hơi nghiêng đầu để sợi tóc rụng xuống, miệng huýt sáo một giai điệu dân ca rẻ tiền của phàm thế.
"Dừng lại!"
Một giọng nói thanh lãnh, mang theo uy áp vạn quân từ trên không trung dội xuống. Không gian rung chuyển, sương mù bị xé toạc, lộ ra dáng hình của Ninh Hựu Tuyết. Nàng đáp xuống từ trên một đóa sen trắng, đôi mắt lưu ly tràn ngập sự phẫn nộ và cả một chút... hoảng hốt mà chính nàng cũng không nhận ra.
"Ngươi muốn chết đến thế sao?" Nàng gắt lên, phất tay một cái, tạo ra một màn chắn bảo vệ xung quanh gã đàn ông điên rồ kia. "Đây là Vô Sắc Lâm. Ngươi không có nửa điểm tu vi, bước vào đây chính là tự hủy diệt linh hồn. Đến lúc đó, dù có là luân hồi cũng không chứa chấp ngươi!"
Thẩm Diên dừng bước, quay lại nhìn nàng. Hắn không quỳ, cũng không sợ hãi. Hắn đưa tay lên, thản nhiên chạm vào màn chắn linh lực của nàng, cảm nhận hơi lạnh đặc trưng của tu vi Thái Thượng Vong Tình.
"Nàng lo cho ta sao?" Hắn hỏi, đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái.
"Ta chỉ không muốn một kẻ điên làm bẩn đất thánh của Tiên giới." Nàng lạnh lùng đáp, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc nhìn lọn tóc bị cắt đứt của hắn.
Thẩm Diên bật cười, tiếng cười vang vọng giữa khu rừng tĩnh lặng, nghe vừa ngạo nghễ vừa thê lương. Hắn ném thanh củi xuống đất, thong thả tiến về phía vị Tiên Đế đang đứng cao cao tại thượng. Mỗi bước hắn đi, kiếm khí xung quanh lại rít gào như muốn xé xác hắn, nhưng vì có màn chắn của nàng, chúng chỉ có thể đánh vào hư không.
"Hựu Tuyết, nàng có biết tại sao ta lại chọn vào đây không?"
Hắn dừng lại khi chỉ còn cách nàng nửa thước. Một khoảng cách phạm thượng. Hơi thở của hắn trộn lẫn mùi rượu rẻ tiền và mùi của khói bếp tối qua, xộc thẳng vào không gian thanh sạch của nàng.
"Vì ở đây, ta có thể nghe thấy tiếng lòng của nàng." Hắn hạ thấp giọng, bàn tay đột ngột vươn ra, không phải để tấn công, mà là để chỉ vào ngực trái của nàng qua lớp y phục trắng muốt. "Kiếm khí của các đời Tiên Đế ở đây đều được đúc kết từ sự cô độc. Nàng đứng ở đây, chẳng phải vì nơi này giống với nội tâm của nàng nhất sao?"
"Câm miệng!"
Ninh Hựu Tuyết vung tay, một cái tát mang theo kình phong xé gió lao đến. Nhưng Thẩm Diên không tránh. Hắn đứng yên, chịu đựng cú tát ấy khiến khóe miệng trào ra một dòng máu tươi.
Hắn không đau, trái lại còn liếm nhẹ vết máu, mỉm cười: "Kiếp thứ ba mươi chín, nàng cũng tát ta như thế này khi ta nói rằng nàng... rất đẹp khi đang ngủ. Cái tát ấy đau hơn bây giờ nhiều, vì lúc đó nàng vẫn còn là một nữ tướng quân đầy huyết tính, chứ không phải một pho tượng đá vô cảm như hiện tại."
Ninh Hựu Tuyết khựng lại. Tim nàng đột nhiên thắt chặt. Kiếp thứ ba mươi chín? Nữ tướng quân? Những từ khóa ấy như những mũi khoan xoáy sâu vào phong ấn ký ức của nàng. Một hình ảnh mờ nhạt về một bãi chiến trường đầy máu và lửa, nơi có một người đàn ông cười ngạo nghễ giữa vòng vây quân thù để bảo vệ nàng, bỗng chốc hiện lên.
Nàng lùi lại một bước, hơi thở trở nên dồn dập. "Ngươi... ngươi rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì để mê hoặc tâm trí ta?"
"Ta không dùng yêu thuật." Thẩm Diên nhặt dải lụa đỏ trên đầu xuống, nhẹ nhàng buộc vào một cành cây khô khốc, xám xịt của Vô Sắc Lâm. Màu đỏ ấy trông lạc lõng và chói mắt vô cùng giữa vùng đất chết.
"Ta chỉ đang trêu đùa với cái chết thôi. Vì chỉ khi đứng trước cái chết, người ta mới sống thật với lòng mình nhất. Hựu Tuyết, nàng đang sợ hãi. Nàng sợ rằng những gì ta nói là thật. Nàng sợ rằng vạn năm tu hành của nàng thực chất chỉ là một lời nói dối vĩ đại."
Hắn bước qua người nàng, hướng thẳng về phía trung tâm cấm địa — nơi kiếm khí dày đặc nhất.
"Quay lại!" Nàng hét lên, bàn tay run rẩy định thu hồi linh lực bảo vệ. Nàng muốn mặc kệ hắn, muốn để hắn chết đi cho khuất mắt, nhưng thâm tâm nàng lại gào thét một điều ngược lại.
"Đừng cứu ta nữa, trừ khi nàng dám thừa nhận..." Thẩm Diên ngoái đầu lại, ánh mắt hắn dưới nắng sớm đột nhiên trở nên sâu thẳm như đại dương, bao hàm một tình yêu già nua và mệt mỏi. "...rằng nàng không hề muốn ta chết."
Dứt lời, hắn bước ra khỏi màn chắn linh lực.
"Không!"
Ninh Hựu Tuyết lao đến như một tia chớp, vòng tay ôm lấy eo hắn, dùng chính thân thể mình để che chắn cho kẻ phàm nhân ngông cuồng ấy trước khi hàng ngàn đạo kiếm khí kịp xé nát hắn. Cả hai ngã nhào xuống lớp lá mục khô khốc.
Không gian tĩnh lặng trở lại. Ninh Hựu Tuyết đè lên người Thẩm Diên, mái tóc dài của nàng xõa xuống che khuất tầm nhìn của cả hai. Nàng có thể nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn của chính mình, và cả tiếng cười khẽ rung động lồng ngực của người đàn ông bên dưới.
"Thấy chưa?" Thẩm Diên thì thầm, bàn tay hắn vuốt nhẹ một lọn tóc của nàng. "Nàng vẫn không nỡ."
Ninh Hựu Tuyết nhìn hắn, đôi mắt nàng lần đầu tiên hiện rõ sự sụp đổ của một vị thần. Nàng nhận ra, sự "trêu chọc" của kẻ này không phải là trò đùa, mà là một cuộc hành hình chậm rãi nhắm vào đạo tâm của nàng.