Sau sự cố tại Vô Sắc Lâm, không khí tại Cửu Tiêu Điện trở nên căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Các vị trưởng lão và thiên binh đều phẫn nộ trước sự hiện diện của một kẻ phàm trần làm ô uế thánh địa, nhưng điều khiến họ kinh hãi hơn chính là thái độ mập mờ của Ninh Hựu Tuyết. Nàng không giết hắn, cũng không tống giam, mà chỉ giữ hắn lại trong một cung điện hẻo lánh dưới sự giám sát chặt chẽ.
Sáng hôm đó, Ninh Hựu Tuyết triệu tập Thẩm Diên lên chính điện. Nàng ngồi trên cao, khoác trên mình bộ lễ phục uy nghiêm, khuôn mặt đã lấy lại vẻ băng giá vốn có như chưa từng có cuộc ngã nhào trong cấm địa.
"Thẩm Diên, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn." Giọng nàng lạnh như sương muối, vang vọng khắp đại điện rộng lớn. "Ngươi quấy nhiễu trật tự Tiên giới, xâm phạm cấm địa. Theo luật, ta phải giam linh hồn ngươi vào vĩnh hằng ngục tối."
Thẩm Diên đứng dưới điện, hai tay khoanh lại, dáng vẻ ung dung như đang đứng ở một khu chợ phàm trần. Hắn khẽ cười, ánh mắt lướt qua hàng dài những vị tiên nhân đang nhìn mình đầy thù hận.
"Luật lệ là do kẻ mạnh đặt ra để cai trị kẻ yếu. Nhưng Hựu Tuyết à, nàng biết rõ luật lệ không có tác dụng với một kẻ đã chết đi sống lại quá nhiều lần như ta." Hắn nhún vai. "Giam giữ ta? Ta đã từng bị nhốt trong hư vô suốt ba trăm năm ở kiếp thứ sáu mươi mốt. Tin ta đi, nó chán ngắt."
"Láo xược! Ngươi tưởng Tiên Đế không dám xuống tay sao?" Một vị hộ pháp quát lớn, luồng uy áp đè nặng lên vai Thẩm Diên khiến đầu gối hắn khẽ run, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Thẩm Diên phớt lờ vị hộ pháp, hắn nhìn thẳng vào Ninh Hựu Tuyết, đôi mắt ánh lên tia sáng liều lĩnh của một con bạc lâu năm: "Thay vì giết ta một cách tẻ nhạt, nàng có dám đánh cược với ta một ván không? Nếu nàng thắng, ta sẽ tự tay hủy diệt linh hồn, vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa. Nếu ta thắng..."
Hắn dừng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên một đường cong ngạo nghễ: "...nàng phải đáp ứng một yêu cầu của ta."
Cả đại điện xôn xao. Ninh Hựu Tuyết nheo mắt, một luồng kiếm ý khẽ lướt qua trán Thẩm Diên, cắt đứt một sợi tóc mai của hắn để cảnh cáo. "Ngươi lấy gì để cược với ta? Ngươi không có tu vi, không có quyền lực."
"Ta cược bằng 'sự thật'." Thẩm Diên nói, giọng hắn đột nhiên trầm xuống, mang theo một sức nặng tâm linh kỳ lạ. "Ba ngày nữa là lễ tế Thiên. Theo truyền thống, nàng sẽ phải đi vào 'Vọng Tâm Cung' để gột rửa bụi trần. Ta cá rằng, bên trong đó, nàng sẽ nhìn thấy một thứ không có trong kinh điển tu luyện của nàng. Một thứ mà nàng hằng khao khát nhưng vẫn luôn chối bỏ."
Ninh Hựu Tuyết im lặng. "Vọng Tâm Cung" là nơi thử thách tâm đạo của Tiên Đế, nơi mà mọi tâm ma và dục vọng sẽ hiện hình. Nàng tự tin đạo tâm mình không chút kẽ hở, nhưng sự tự tin của Thẩm Diên khiến nàng cảm thấy bất an.
"Được. Ngươi muốn gì nếu thắng?"
Thẩm Diên tiến lên ba bước, vượt qua cả giới hạn của các hộ vệ. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lưu ly vô hồn của nàng, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Nếu ta thắng, ta muốn nàng cởi bỏ tấm lụa che mắt và pháp trận hộ nhãn kia. Ta muốn nhìn thấy đôi mắt thực sự của nàng — đôi mắt khi nàng chưa trở thành một vị thần. Ta muốn thấy... sự yếu đuối trong đó."
Ninh Hựu Tuyết run nhẹ. Đôi mắt của nàng là nơi chứa đựng thiên cơ, cũng là nơi nàng phong ấn những cảm xúc cuối cùng của con người. Nhìn vào mắt nàng có nghĩa là nhìn vào tận cùng linh hồn nàng.
"Thành giao." Nàng lạnh lùng đáp. "Nhưng nếu ngươi thua, ta sẽ đích thân thiêu rụi ký ức của ngươi về tất cả các kiếp trước. Ngươi sẽ chỉ là một cái xác không hồn."
Thẩm Diên cười tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, hoàn toàn không tương xứng với vụ cá cược sinh tử này: "Nàng thua chắc rồi, Tuyết nhi."
Những ngày sau đó, Thẩm Diên không bị quản thúc nghiêm ngặt nữa. Hắn bắt đầu dạo chơi quanh cung điện, nhưng không phải để phá hoại, mà để làm những việc kỳ lạ. Hắn trồng một nhành hoa dại bên cửa sổ của Vọng Tâm Cung — một nhành hoa mà người ta chỉ tìm thấy ở những vùng đồng quê phèo lá mạ.
Ninh Hựu Tuyết đứng trên cao quan sát hắn. Nàng nhìn thấy hắn ngồi bệt xuống đất, vừa tỉ mỉ tỉa từng chiếc lá, vừa lẩm bẩm hát một bài hát không có giai điệu rõ ràng. Nàng tự hỏi, tại sao một kẻ biết mình sắp đối mặt với sự hủy diệt ký ức lại có thể thản nhiên đến thế?
Đêm trước lễ tế Thiên, tuyết rơi dày đặc. Ninh Hựu Tuyết không ngủ, nàng đứng trước gương, tay chạm nhẹ vào dải lụa mỏng đang che đi đôi mắt của mình. Trong đầu nàng chợt vang lên giọng nói của Thẩm Diên: "Ta muốn thấy sự yếu đuối trong đó."
Nàng giận dữ gạt tay đi. Sự yếu đuối là kẻ thù. Sự yếu đuối là cái chết.
Sáng hôm sau, lễ tế bắt đầu. Ninh Hựu Tuyết bước vào Vọng Tâm Cung giữa tiếng chuông đồng vang dội. Không gian bên trong tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng từ những ngọn nến vĩnh cửu.
Nàng ngồi xuống tọa thiền, nhắm mắt lại. Ban đầu là một vùng hư không trắng xóa. Nhưng rồi, mùi hương của bát cháo trắng đêm nọ bỗng xộc tới. Rồi đến mùi khói của dải lụa đỏ trong cấm địa. Và cuối cùng, một hình ảnh hiện ra:
Đó là một cô gái có khuôn mặt giống hệt nàng, đang mặc một bộ thường phục giản dị, ngồi dưới gốc cây đào, tựa đầu vào vai một người đàn ông. Người đàn ông đó đang cầm một chiếc lược gỗ, nhẹ nhàng chải tóc cho nàng. Khuôn mặt người đó mờ ảo, nhưng hơi ấm lan tỏa từ đôi bàn tay kia là thật đến mức nàng cảm nhận được từng thớ thịt trên da đầu mình đang run rẩy.
Cô gái đó đang cười. Một nụ cười rạng rỡ, đầy sinh khí, thứ mà Ninh Hựu Tuyết chưa bao giờ nhìn thấy trong gương.
"Không... đây không phải là ta!" Nàng hét lên trong tâm thức.
Nhưng hình ảnh đó không biến mất. Người đàn ông đó khẽ quay lại, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái, dịu dàng nói: "Hựu Tuyết, hôm nay nàng lại quên cài trâm ta tặng rồi."
Ninh Hựu Tuyết bừng tỉnh. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nàng thở dốc, nhìn quanh gian cung điện vắng lặng. Trái tim nàng đập nhanh đến mức đau đớn. Nàng nhận ra, "thứ nàng hằng khao khát" mà Thẩm Diên nói không phải là quyền năng, mà là quyền được làm một con người bình thường, được yêu và được khóc.
Nàng bước ra khỏi Vọng Tâm Cung, bước đi có chút lảo đảo.
Bên ngoài, Thẩm Diên đã đứng đó từ bao giờ. Hắn tựa lưng vào cột đá, tay xoay nhành hoa dại đã nở rộ. Hắn không cần hỏi cũng biết kết quả.
"Nàng thấy rồi chứ?" Hắn khẽ hỏi.
Ninh Hựu Tuyết đứng khựng lại trước mặt hắn. Đám đông xung quanh nín thở chờ đợi một cuộc hành hình. Nhưng thay vào đó, họ thấy vị Tiên Đế cao cao tại thượng của mình chậm rãi đưa tay lên đầu.
Nàng tháo dải lụa che mắt xuống.
Khi dải lụa rơi xuống nền tuyết, đôi mắt lưu ly của nàng hiện ra. Chúng không hề vô cảm như người ta vẫn tưởng. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Diên nhìn thấy sự hỗn loạn, nỗi đau, và đúng như hắn mong đợi — một sự yếu đuối tuyệt mỹ của một người phụ nữ đã bị giam cầm trong lớp vỏ thần linh quá lâu.
Thẩm Diên đứng ngây người. Dù đã thấy đôi mắt này hàng ngàn lần ở các kiếp trước, nhưng mỗi lần gặp lại, hắn vẫn cảm thấy mình như một kẻ tội đồ vừa tìm thấy thánh kinh.
Hắn bước tới, lần này không có sự cợt nhả, chỉ có một sự trân trọng đến đau lòng. Hắn đưa tay che lấy đôi mắt nàng, thì thầm: "Đừng khóc. Nếu nàng khóc, thiên hạ này sẽ mưa mất."
Ninh Hựu Tuyết không gạt tay hắn ra. Nàng nhắm mắt lại trong lòng bàn tay ấm áp của hắn, lần đầu tiên thừa nhận sự thất bại của mình.
"Ngươi thắng rồi, Thẩm Diên."