Sau vụ đánh cược tại Vọng Tâm Cung, Ninh Hựu Tuyết không còn xuất hiện trước mặt chúng tiên. Nàng tự giam mình trong Tẩm cung Tuyết Nguyệt, nơi quanh năm bao phủ bởi một loại trận pháp thanh tẩy tâm trí. Thế nhưng, loại trận pháp có thể ngăn cản ngoại ma này lại hoàn toàn bất lực trước những thứ đang trào dâng từ tận sâu trong linh cốt của nàng.
Đêm đó, Ninh Hựu Tuyết chìm vào giấc ngủ một cách mệt mỏi. Trong cơn mơ màng, nàng không còn thấy mình ngồi trên ngai vàng lạnh lẽo.
Nàng thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng đỏ rực một màu hoa lạ. Những cánh hoa mỏng manh, uốn cong như những ngón tay đang vẫy gọi, không có lấy một chiếc lá. Gió thổi qua, mang theo mùi của máu và cả mùi thơm dìu dịu của đất ẩm.
"Bỉ ngạn hoa..." Nàng thốt lên trong vô thức. Tại sao nàng lại biết tên loài hoa này? Trong kinh điển của Tiên giới, đây là loài hoa chỉ mọc ở ranh giới của sự sống và cái chết, nơi mà một vị Tiên Đế không bao giờ nên đặt chân tới.
Ở phía xa, giữa rừng hoa đỏ rực ấy, có một bóng người đang ngồi. Hắn mặc một bộ y phục đỏ sẫm, màu đỏ của máu khô, hòa lẫn vào sắc hoa. Hắn đang rót rượu, đôi bàn tay gầy gũi nhưng vững chãi.
Ninh Hựu Tuyết bước tới, mỗi bước chân của nàng làm những đóa hoa dập nát, tiết ra thứ nhựa đỏ thẫm như lệ. Khi nàng đến gần, người đàn ông ấy ngẩng đầu lên.
Vẫn là gương mặt ấy. Vẫn là đôi mắt chứa đựng cả vạn năm u uất xen lẫn sự cợt nhả bất cần. Nhưng Thẩm Diên trong giấc mơ này trẻ hơn, khí chất sắc lẹm như một thanh kiếm vừa ra khỏi lò rèn.
"Nàng đến muộn, Tuyết nhi." Thẩm Diên trong mơ mỉm cười, nụ cười ấy không có sự mệt mỏi của hiện tại, mà tràn đầy sự cuồng nhiệt. "Ta đã đợi nàng ở kiếp này... ba mươi năm rồi."
"Đây là đâu? Ngươi đã làm gì với thần thức của ta?" Ninh Hựu Tuyết muốn triệu hồi kiếm, nhưng nàng kinh hoàng nhận ra mình không còn một chút tu vi nào. Nàng chỉ là một cô gái bình thường, đôi bàn tay trắng muốt và mềm yếu.
Thẩm Diên không trả lời. Hắn đứng dậy, bước đến sát nàng. Hắn cầm lấy một đóa bỉ ngạn, nhẹ nhàng cài lên mái tóc của nàng. Cảm giác đau nhói từ cuống hoa chạm vào da đầu thật đến mức nàng phải rùng mình.
"Đây là kiếp thứ tám mươi mốt." Thẩm Diên thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi. "Lúc đó nàng là Ma nữ của Vong Xuyên, còn ta là gã kiếm khách đi tìm cái chết. Nàng nói, nếu hoa bỉ ngạn nở rộ khắp thiên hạ, nàng sẽ gả cho ta. Nàng quên rồi sao?"
"Ta không phải Ma nữ! Ta là Tiên Đế!" Ninh Hựu Tuyết gào lên, nàng muốn đẩy hắn ra nhưng đôi tay nàng lại vô thức bám chặt vào vai áo hắn.
Khung cảnh đột ngột thay đổi. Cánh đồng hoa bỉ ngạn bốc cháy. Lửa đen cuồn cuộn bốc lên tận trời xanh. Ninh Hựu Tuyết thấy mình đang cầm một thanh kiếm đen kịt, đâm xuyên qua ngực Thẩm Diên. Hắn không chống trả, hắn chỉ nhìn nàng, máu từ miệng hắn trào ra, nhuộm đỏ cả đóa hoa trên tóc nàng.
"Nếu giết ta có thể giúp nàng chứng đạo... thì hãy cứ giết đi."
Giọng nói của hắn vang vọng, vỡ vụn thành ngàn mảnh.
Ninh Hựu Tuyết bừng tỉnh.
Nàng ngồi bật dậy trên giường ngọc, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo lót. Cảm giác lưỡi kiếm đâm vào da thịt vẫn còn run rẩy trên đầu ngón tay nàng. Nàng thở dốc, đưa tay lên vuốt tóc theo bản năng.
Ở đó, nơi mà Thẩm Diên trong mơ đã cài hoa, thực sự có một cánh hoa đỏ rực rụng xuống chiếu ngọc.
Nàng run rẩy cầm lấy cánh hoa. Nó không phải là ảo giác. Nó mang theo một luồng khí tức u minh không thuộc về thế giới này.
"Thẩm Diên... ngươi rốt cuộc là loại quái vật gì?"
Nàng đứng dậy, chân trần bước đi trên nền đá lạnh, hướng thẳng về phía hẻo lánh nơi Thẩm Diên đang bị "giam lỏng". Nàng cần một câu trả lời. Nàng không thể để những mảnh vỡ ký ức này tiếp tục tàn phá đạo tâm của mình.
Khi nàng đến nơi, Thẩm Diên đang ngồi trên mái nhà, tay cầm một vò rượu, mắt nhìn về phía chân trời nơi ánh bình minh sắp sửa ló dạng. Nghe tiếng động, hắn không quay lại, chỉ khẽ cười:
"Nàng nằm mơ thấy hoa bỉ ngạn rồi sao?"
Ninh Hựu Tuyết dừng bước, cánh hoa trong tay nàng bỗng chốc hóa thành tro bụi. "Ngươi... ngươi có thể đi vào giấc mơ của ta?"
Thẩm Diên nhảy xuống đất, động tác nhẹ nhàng như một con mèo rừng. Hắn tiến lại gần, nhìn sâu vào đôi mắt đang chứa đầy sự sợ hãi của nàng.
"Ta không vào giấc mơ của nàng. Đó là ký ức của chính nàng đang đòi lại công bằng." Hắn đưa tay lên, định chạm vào trán nàng nhưng rồi lại thu về. "Hựu Tuyết, dải lụa che mắt đã tháo, dải lụa che tâm của nàng cũng sắp đứt rồi. Đừng cố gắng kìm nén nó, càng kìm nén, nó sẽ càng khiến nàng điên loạn."
"Ngươi muốn ta làm gì? Từ bỏ Tiên vị? Từ bỏ chúng sinh để cùng ngươi chìm đắm vào những thứ ký ức giả dối này sao?" Nàng chất vấn, giọng nói mang theo sự tuyệt vọng.
Thẩm Diên nhìn nàng, ánh mắt đột ngột trở nên nghiêm túc đến lạ thường. Hắn không còn trêu chọc, không còn cợt nhả.
"Ký ức có thể giả, nhưng nỗi đau là thật." Hắn chỉ tay vào ngực trái của nàng. "Nàng hãy tự hỏi chính mình, tại sao mỗi lần nhìn thấy ta bị thương, tim nàng lại đau? Tại sao mỗi lần ta gọi tên nàng, linh hồn nàng lại run rẩy? Đó là vì... nàng chưa từng thực sự quên ta. Nàng chỉ đang tự lừa dối mình trong một vạn năm qua."
Ninh Hựu Tuyết im lặng. Gió sớm thổi qua, làm tung bay tà y trắng của nàng và mái tóc rối bời của hắn. Giữa không gian tĩnh lặng, nàng nghe thấy tiếng nứt vỡ của thứ gì đó rất lớn bên trong mình.
"Ta sẽ tìm ra sự thật." Nàng lạnh lùng nói, rồi quay lưng bước đi. "Nếu những gì ngươi nói là thật, ta sẽ đối mặt với nó. Nhưng nếu ngươi lừa ta... ta sẽ khiến ngươi cầu chết cũng không được."
Thẩm Diên nhìn theo bóng lưng nàng, nụ cười trên môi hắn dần tắt hẳn. Hắn lẩm bẩm một mình:
"Tuyết nhi, sự thật còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nàng thực sự... sẵn sàng để nhớ lại sao?"