Đại điện Linh Tiêu hôm nay không còn vẻ tĩnh mịch thường lệ. Tiếng tranh cãi của các vị thượng tiên vang tận chín tầng mây. Nguyên nhân không gì khác ngoài sự hiện diện của Thẩm Diên — kẻ phàm trần duy nhất trong lịch sử được Tiên Đế cho phép cư ngụ tại nội cung.
"Thưa Tiên Đế, kẻ này không chỉ vô lễ, mà còn là mầm mống tai họa! Hắn làm lung lạc đạo tâm của ngài, khiến ngài tháo dải lụa che mắt, đó là điềm báo đại hung cho chúng sinh!"
Trưởng lão Hình phạt — một ông lão có râu dài tới tận gối, khuôn mặt chính trực đến mức khắc khổ — đang dập đầu can gián.
Ninh Hựu Tuyết ngồi trên ngai vàng, đôi mắt lưu ly không còn dải lụa che chắn đang nhìn xuống phía dưới. Nàng không nhìn vị trưởng lão, mà nhìn về phía góc điện, nơi Thẩm Diên đang... nằm khểnh trên một chiếc ghế chạm rồng vốn chỉ dành cho các vị thần quân.
Hắn đang dùng một thanh tiên kiếm quý giá để... gọt táo.
"Thẩm Diên." Ninh Hựu Tuyết khẽ gọi, giọng nói mang theo sự mệt mỏi mà chỉ hắn mới nhận ra. "Ngươi có gì muốn nói không?"
Thẩm Diên thản nhiên cắn một miếng táo giòn tan, tiếng "rộp" vang lên giữa đại điện đang im phăng phắc như một cái tát vào mặt sự trang nghiêm. Hắn phủi phủi vụn táo trên áo, rồi thong thả đứng dậy, bước ra giữa điện.
"Các vị thượng tiên ở đây, ai nấy đều thọ ngang trời đất, tu vi thông thiên." Hắn lướt ánh mắt mỉa mai qua những gương mặt đang đỏ bừng vì giận dữ. "Nhưng có một điều các người không bằng ta. Đó là các người sợ chết. Còn ta... ta chỉ sợ sống quá lâu mà không có gì vui thôi."
"Hỗn xược! Ngươi nghĩ Tiên giới là nơi để ngươi diễn trò hề sao?" Trưởng lão Hình phạt đứng bật dậy, luồng uy áp hóa thành một bàn tay khổng lồ định ấn Thẩm Diên xuống mặt đất.
Thẩm Diên không tránh, hắn đứng hiên ngang, dù xương cốt kêu "răng rắc" dưới áp lực kinh người, hắn vẫn cười ngạo nghễ: "Luật lệ của các người bảo vệ chúng sinh, hay bảo vệ cái ghế các người đang ngồi? Các người bắt Tiên Đế của mình phải 'vong tình', phải trở thành một cỗ máy không cảm xúc để duy trì cái trật tự thối nát này. Có bao giờ các người hỏi nàng xem nàng có muốn không?"
Hắn quay sang nhìn Ninh Hựu Tuyết, đôi mắt đột ngột rực sáng: "Hựu Tuyết, kiếp thứ năm mươi hai, nàng từng là một nữ hoàng bị giam cầm trong cung điện vàng. Lúc đó ta đã đốt cháy cả kinh thành để đưa nàng đi. Hôm nay, nếu nàng muốn, ta cũng có thể đốt cháy cái Linh Tiêu Điện này."
"Ngươi dám!" Hàng trăm thanh tiên kiếm đồng loạt tuốt vỏ, chỉ thẳng vào tim Thẩm Diên.
"Dừng tay."
Giọng nói của Ninh Hựu Tuyết không lớn, nhưng nó mang theo quyền lực tuyệt đối khiến toàn bộ binh khí đều run rẩy rồi rơi rụng xuống sàn. Nàng đứng dậy, từng bước đi xuống bậc thềm ngọc.
Nàng đứng trước mặt Thẩm Diên, nhìn vào khuôn mặt đầy vết bầm tím do uy áp nhưng ánh mắt vẫn bướng bỉnh kia. Nàng thấy trong hắn một sự tự do mà nàng khao khát suốt vạn năm qua. Hắn không sợ quy tắc, vì hắn biết quy tắc chỉ là những ảo ảnh của thời gian.
"Thẩm Diên làm loạn triều đình, tội không thể tha." Nàng tuyên bố, khiến các trưởng lão thở phào nhẹ nhõm. Nhưng câu tiếp theo lại khiến họ chết lặng: "Từ hôm nay, hắn sẽ là 'Tế lễ quan' của ta. Hắn sẽ đi theo ta mọi lúc, mọi nơi để giám sát đạo tâm của ta. Ý ta đã quyết, ai can gián sẽ coi như chống lại Thiên mệnh."
"Tiên Đế! Ngài..." Trưởng lão Hình phạt tức đến mức thổ huyết.
Thẩm Diên lại là người ngạc nhiên nhất. Hắn nhìn Ninh Hựu Tuyết, thấy môi nàng khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ — một nụ cười kín đáo đầy thách thức.
"Hợp ý ta lắm." Thẩm Diên cười lớn, hắn thản nhiên khoác tay lên vai Ninh Hựu Tuyết trước sự kinh hoàng của vạn tiên. "Nữ Đế của ta, nàng bắt đầu biết 'trêu chọc' lại ta rồi đấy."
Ninh Hựu Tuyết không gạt tay hắn ra ngay lập tức. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn thấm qua lớp y phục mỏng. Nàng biết mình vừa bước một bước xuống vực thẳm, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy mình thực sự đang sống.
Buổi chầu kết thúc trong sự hỗn loạn ngầm. Thẩm Diên đi theo Ninh Hựu Tuyết về phía hậu cung. Khi chỉ còn hai người dưới tán cây đào già, hắn mới thu hồi vẻ ngạo mạn, khẽ nói:
"Nàng làm vậy, họ sẽ sớm tìm cách tiêu diệt ta đấy. Lần này nếu ta chết, có lẽ nàng sẽ không chịu nổi nỗi đau ký ức đâu."
Ninh Hựu Tuyết dừng bước, nhìn những cánh hoa đào rơi trên vai hắn. "Ta không cứu ngươi. Ta chỉ muốn biết, kẻ bất tử như ngươi khi đối mặt với sự hủy diệt thực sự của Tiên giới, liệu có còn cười được không?"
"Chỉ cần nàng còn nhìn ta, ta sẽ luôn cười." Thẩm Diên đưa tay hái một cánh hoa, nhẹ nhàng thổi bay về phía nàng. "Hựu Tuyết, trò chơi này... bây giờ mới chính thức bắt đầu."
Đêm đó, Tiên giới vang lên tiếng chuông cảnh báo. Một kẻ phàm nhân đã chính thức phá vỡ trật tự vạn năm, và vị Tiên Đế băng thanh ngọc khiết đã bắt đầu biết bao che cho "tội ác" của tình cảm.