Sau dư chấn của buổi đại triều, Ninh Hựu Tuyết không đưa Thẩm Diên về tẩm điện. Nàng dẫn hắn đến chân núi Thiên Táng — nơi lạnh nhất của Tiên giới, nơi mà ngay cả dòng chảy thời gian cũng dường như đóng băng trong những bông tuyết vĩnh cửu.
Nàng đứng đó, lưng đối diện với hắn, tà áo bào lướt trên mặt tuyết trắng xóa.
"Thẩm Diên, ngươi biết vì sao ta lại chọn ngươi làm Tế lễ quan không?" Giọng nàng lạnh lùng, không chút gợn sóng. "Vì vị trí đó chỉ dành cho những kẻ sắp chết. Ngươi nói đúng, các trưởng lão sẽ không để ngươi sống. Và ta cũng vậy."
Thẩm Diên không hề run sợ trước cái lạnh âm độ có thể đóng băng kinh mạch. Hắn bước từng bước nặng nề trên tuyết, tiến lại gần bóng lưng thanh mảnh nhưng đầy uy quyền kia.
"Nàng muốn mượn tay họ để kết thúc vòng lặp này sao?" Thẩm Diên cười khẽ, hơi thở hóa thành làn khói trắng. "Nhưng Hựu Tuyết à, nàng quên rồi. Ta đã chết dưới tay nàng chín mươi chín lần. Thêm một lần nữa bởi tay đám trưởng lão hủ lậu kia thì có gì khác biệt? Cái ta muốn, là trước khi tan biến, ta phải đánh thức được trái tim đã hóa đá của nàng."
"Vô ích thôi." Ninh Hựu Tuyết quay lại, ánh mắt lưu ly nhìn hắn như nhìn một sinh vật xa lạ. "Thái Thượng Vong Tình của ta đã đạt đến tầng thứ chín. Trái tim này không còn chỗ cho tư tình."
"Vậy sao?"
Thẩm Diên đột ngột tiến tới. Một bước. Hai bước.
Hắn thu hẹp khoảng cách nhanh đến mức Ninh Hựu Tuyết theo bản năng triệu hồi Trạm Tuyết kiếm. Mũi kiếm sắc lạnh đặt ngay cổ họng hắn, chỉ cần nhích thêm một phân, huyết quản sẽ đứt đoạn. Nhưng Thẩm Diên không dừng lại. Hắn cứ thế bước tiếp, để mũi kiếm đâm sâu vào da thịt, máu đỏ trào ra, nhỏ xuống nền tuyết trắng tinh khôi như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa mùa đông.
"Ngươi điên rồi!" Ninh Hựu Tuyết biến sắc, đôi tay cầm kiếm vốn chưa bao giờ run rẩy nay lại khẽ khựng lại.
"Ta điên từ chín mươi chín kiếp trước rồi."
Thẩm Diên bất ngờ vươn tay, không phải để gạt kiếm, mà để nắm lấy gáy nàng, kéo mạnh vị Nữ Đế cao ngạo xuống. Hắn đặt môi mình lên môi nàng.
Một nụ hôn mang theo vị tanh nồng của máu và hơi lạnh thấu xương.
Ninh Hựu Tuyết sững sờ. Toàn bộ tiên lực trong người nàng bùng nổ như muốn nghiền nát kẻ guồng nộ trước mặt. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kỳ lạ từ môi hắn truyền sang. Đó không phải là hơi ấm của xác thịt, mà là Bản Nguyên Linh Hồn của Thẩm Diên đang cháy rực.
Hắn đang dùng mạng sống của mình để cưỡng ép truyền vào nàng những mảnh vỡ ký ức:
Là tiếng cười của nàng bên bờ suối kiếp thứ mười hai.
Là giọt nước mắt nàng khóc khi hắn tử trận kiếp thứ ba mươi mốt.
Là lời hứa "ngàn kiếp không rời" mà chính nàng đã nói khi còn là một phàm nhân.
Đó là một sự xúc phạm tột cùng đối với một vị thần linh — kẻ bị cưỡng hôn bởi một phàm nhân giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng đó cũng là một sự cứu rỗi nghiệt ngã. Luồng nhiệt lượng ấy đang phá tan lớp băng giá của công pháp Thái Thượng Vong Tình, ngăn cản nàng hoàn toàn biến thành một pho tượng thần không cảm xúc.
Ninh Hựu Tuyết dùng hết sức bình sinh đẩy Thẩm Diên ra. Một luồng kiếm khí chém ngang, hất tung hắn văng xa hàng chục trượng, đập mạnh vào vách đá phủ tuyết.
"Ngươi... ngươi dám vấy bẩn đạo tâm của ta!" Nàng thở dốc, đôi môi đỏ mọng vẫn còn dính máu của hắn, gương mặt thanh tú giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và một thứ cảm xúc mà nàng đã quên mất từ lâu: Sự sỉ nhục hòa lẫn với nỗi đau thắt lại ở lồng ngực.
Thẩm Diên lồm cồm bò dậy giữa đống tuyết lộn xộn, ho ra một ngụm máu lớn nhưng ánh mắt lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn nàng, nụ cười đầy vẻ khiêu khích và cả sự xót xa:
"Vấy bẩn? Không, Hựu Tuyết. Ta đang trả lại 'người' cho nàng. Nàng nhìn xem, tay nàng đang run. Đạo tâm của nàng... đã nứt rồi."
Ninh Hựu Tuyết nhìn xuống bàn tay mình. Quả thật, thanh Trạm Tuyết kiếm đang không ngừng rung động. Dưới chân núi Tuyết vắng lặng, vị Nữ Đế vốn dĩ vô tri vô giác, lần đầu tiên cảm thấy một ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt linh hồn.
Hắn đã thắng. Hắn đã phá vỡ mặt hồ yên lặng bằng một nụ hôn đánh đổi bằng cả sinh mạng.