MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Đế, Nàng Lại Quên Ta RồiChương 8: Ninh Hựu Tuyết: Lần đầu tiên ta biết "giận".

Tiên Đế, Nàng Lại Quên Ta Rồi

Chương 8: Ninh Hựu Tuyết: Lần đầu tiên ta biết "giận".

836 từ · ~5 phút đọc

Gió tuyết dường như ngừng thổi trong khoảnh khắc Ninh Hựu Tuyết nhìn thấy đôi tay mình run rẩy. Đối với một người tu luyện Thái Thượng Vong Tình, cảm xúc là độc dược, và sự giận dữ chính là ngọn lửa thiêu rụi vạn năm tu vi.

Nhưng lúc này, ngọn lửa ấy đang cháy hừng hực trong lồng ngực nàng.

"Thẩm Diên... ngươi nghĩ rằng ta sẽ không dám giết ngươi sao?"

Giọng nói của nàng không còn thanh lãnh như tiếng chuông ngọc, mà trầm xuống, mang theo lôi đình vạn quân. Nàng bước tới, mỗi bước chân khiến mặt đất dưới chân núi Tuyết nứt toác. Uy áp của một vị Tiên Đế không còn được kìm nén, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, ép cho Thẩm Diên vốn đã trọng thương phải quỳ rạp xuống.

Thẩm Diên gục đầu, hơi thở đứt quãng, nhưng tiếng cười khàn đặc vẫn vang lên:

"Giết chứ... Nàng đã giết ta chín mươi chín lần rồi mà. Thêm lần này nữa... thì có gì khác biệt? Chỉ là... lần này nàng giết ta vì 'giận', chứ không phải vì 'đạo'. Đó là sự tiến bộ lớn đấy, Hựu Tuyết."

"Câm miệng!"

Ninh Hựu Tuyết vung tay, một dải lụa trắng hóa thành xiềng xích, siết chặt lấy cổ Thẩm Diên, nhấc bổng hắn lên không trung. Nàng nhìn hắn bị nghẹt thở, gương mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt hắn vẫn cứ nhìn nàng trân trân — cái nhìn vừa bướng bỉnh, vừa như đang thương hại nàng.

Nàng ghét cái nhìn đó. Nàng ghét cách hắn làm như hắn hiểu nàng hơn chính bản thân nàng.

"Ngươi muốn ta giận? Được, ta sẽ cho ngươi biết cái giá của cơn giận từ thần linh."

Nàng không giết hắn ngay lập tức. Nàng ném hắn vào Hàn Băng Ngục — nơi giam giữ những trọng phạm của Tiên giới, nơi mà nỗi đau không đến từ thể xác, mà đến từ việc linh hồn bị xé toạc bởi ký ức.

Suốt ba ngày ba đêm, Ninh Hựu Tuyết ngồi trên ngai vàng ở điện Linh Tiêu, nhưng tâm trí nàng không nằm ở những sớ tấu của chúng tiên. Nàng không thể quên được vị máu trên môi, cũng không thể quên được luồng nhiệt lượng mà hắn đã truyền sang.

Lần đầu tiên trong vạn năm, nàng cảm thấy bất an. Nàng thấy "giận" vì hắn dám chạm vào nàng, nhưng sâu thẳm bên trong, nàng giận vì bản thân mình đã không lập tức vung kiếm chém bay đầu hắn lúc đó.

"Tiên Đế, kẻ phàm trần kia sắp không chịu nổi nữa rồi." Một tiểu tiên nhỏ nhẹ báo cáo. "Hắn ở trong ngục tối liên tục gọi tên người... rồi lại cười như điên dại."

Ninh Hựu Tuyết siết chặt tay vịn của ngai vàng bằng ngọc. Nàng đứng dậy, biến mất trong một luồng sáng trắng.

Tại Hàn Băng Ngục, Thẩm Diên đang bị xích bằng những sợi xích huyền thiết xuyên qua xương quai xanh. Tóc hắn rũ rượi, hơi lạnh đã khiến cơ thể hắn phủ một lớp sương mỏng. Khi thấy bóng dáng trắng muốt của Ninh Hựu Tuyết xuất hiện, hắn khẽ ngước mắt lên, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu:

"Nàng đến rồi... Ta biết... nàng sẽ không chịu nổi mà đến tìm ta."

"Ngươi nghĩ ta đến để cứu ngươi?" Ninh Hựu Tuyết lạnh lùng nhìn hắn. "Ta đến để xem kẻ ngạo mạn như ngươi khi cận kề cái chết sẽ thảm hại thế nào."

"Ta không thảm hại..." Thẩm Diên ho ra một ngụm máu đỏ tươi trên nền băng xanh ngắt. "Ta đang vui. Vì lần đầu tiên sau vạn năm... nàng không nhìn vào chúng sinh, không nhìn vào Thiên đạo... mà nàng chỉ nhìn một mình ta. Cơn giận của nàng... là minh chứng rằng ta đang tồn tại trong lòng nàng."

Ninh Hựu Tuyết khựng lại. Cơn giận vốn đang bùng nổ bỗng chốc hóa thành một nỗi xót xa vô danh. Nàng tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh chạm vào vết thương trên vai hắn. Đáng lẽ nàng phải khiến hắn đau hơn, nhưng không hiểu sao, một luồng tiên lực chữa trị lại vô thức tuôn ra từ đầu ngón tay nàng.

Nàng giật mình thu tay lại như bị bỏng.

"Thẩm Diên, ngươi là một con quỷ." Nàng thì thầm, đôi mắt lưu ly lần đầu tiên hiện lên sự dao động kịch liệt.

"Không, ta là người yêu nàng." Thẩm Diên nhìn nàng, nụ cười héo hắt nhưng đầy chân thành. "Và nàng... cũng bắt đầu làm 'người' lại rồi đấy, Hựu Tuyết."

Đêm đó, Nữ Đế không rời khỏi ngục tối. Nàng đứng đó nhìn kẻ đã hành hạ tâm trí mình suốt thời gian qua, lần đầu tiên nhận ra rằng: Thái Thượng Vong Tình của nàng không phải bị phá vỡ bởi kẻ thù, mà đang tan chảy bởi một kẻ cam tâm tình nguyện chịu muôn ngàn đau đớn chỉ để đổi lấy một ánh nhìn tức giận từ nàng.