MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Nữ Đại Hạ Giá: Tổng Tài, Xin Hãy Thu Nhận!Chương 1: Thiên Đình Phá Sản, Tiên Nữ Xuống Đường

Tiên Nữ Đại Hạ Giá: Tổng Tài, Xin Hãy Thu Nhận!

Chương 1: Thiên Đình Phá Sản, Tiên Nữ Xuống Đường

1,422 từ · ~8 phút đọc

Vân Hy chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, khái niệm "thất nghiệp" lại rơi trúng đầu một tiên tử có biên chế chính thức như cô.

Trên đại điện Linh Tiêu vốn dĩ ngập tràn mây ngũ sắc, nay chỉ còn lại vài đám khói xám xịt do thiếu hụt linh khí trầm trọng. Thái Thượng Lão Quân - người từng nắm giữ lò luyện đan lừng lẫy - nay đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm chiếc máy tính Casio đời cũ, lạch cạch tính toán nợ nần.

"Vân Hy này, cô là Kế toán trưởng, cô xem hộ ta... Tại sao hóa đơn tiền điện cho hệ thống 'Cân Đẩu Vân 5G' tháng này lại vọt lên tận mười vạn linh thạch thế kia?"

Vân Hy thở dài, chỉnh lại cặp kính cận mà cô mới phải đeo do thức đêm soi sổ sách quá nhiều. Cô đưa tờ thông báo đỏ chót cho Lão Quân: "Báo cáo với ngài, Thiên đình vừa nhận được trát hầu tòa của Ngân hàng Trung ương Cổ đại. Linh khí cạn kiệt, chúng ta không còn giá trị bảo chứng. Nói cách khác... chúng ta phá sản rồi. Vương Mẫu đã ký quyết định cắt giảm 90% nhân sự. Ngài được giữ lại vì có thâm niên, còn tôi... nằm trong danh sách đại hạ giá để thanh lý ra ngoài."

Trước khi kịp phản ứng, Vân Hy đã bị một luồng luân hồi rách nát hút mạnh. Phép thuật của Thiên đình bây giờ cũng "lag" như mạng internet mùa đứt cáp, thay vì hạ phàm một cách thanh tao, cô bị ném thẳng xuống một con hẻm nhỏ giữa lòng thành phố hiện đại, rơi trúng một đống thùng carton cũ.

"Ui da... cái đám thần tiên keo kiệt này, đến phí vận chuyển cũng không chịu trả đủ sao?"

Vân Hy lồm cồm bò dậy. Bộ váy lụa trắng tiên tộc của cô đã rách mướp, bụi bặm bám đầy. Cô vội vàng lục lọi trong túi gấm - món đồ duy nhất còn sót lại. Bên trong không có tiên đan, không có bảo khí, chỉ có một chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ và một tờ giấy chứng nhận: "Bằng nghề Kế toán cao cấp - Cấp bởi Thiên Đình Tập Đoàn".

Cô bước ra khỏi con hẻm. Ánh đèn neon rực rỡ của thành phố làm cô choáng ngợp. Sóng điện từ từ các cột thu phát sóng dày đặc đâm vào tiên thể của cô như kim châm. Đối với một tiên nhân, linh khí là oxy, là cơm ăn áo mặc. Mà ở cái nơi đô thị sầm uất này, linh khí gần như bằng không.

Bụng Vân Hy vang lên một tiếng "rộp". Cô đói. Cái đói của một vị tiên khi mất đi tu vi thật là một sự sỉ nhục.

"Phải tìm việc. Nếu không sẽ thành vị tiên đầu tiên chết đói ở nhân gian." - Cô lẩm bẩm, đôi mắt Thiên Nhãn khẽ liếc qua các tòa nhà cao tầng.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ phát ra từ tòa cao ốc trung tâm thành phố khiến cô lóa mắt. Đó không phải là ánh đèn điện, mà là luồng "Vận khí hoàng kim" cực kỳ thuần khiết, thứ chỉ có ở những bậc chân long thiên tử hoặc những người có phúc báo cực lớn.

"Linh... linh khí?!" - Vân Hy nuốt nước miếng. Luồng khí đó nồng đậm tới mức dù đứng cách xa cả cây số, cô vẫn cảm thấy tiên thể của mình đang reo hò.

Cô nhìn theo hướng đó. Trên đỉnh tòa nhà cao nhất, tấm biển LED khổng lồ chạy dòng chữ: "Tập đoàn Lục Thị - Tuyển dụng Thư ký Chủ tịch. Lương khởi điểm: 5000 USD. Bao ăn ở. Yêu cầu: Khả năng chịu áp lực cực cao."

Vân Hy không biết 5000 USD là bao nhiêu, nhưng chữ "bao ăn ở" đối với cô lúc này còn quý hơn cả thuốc trường sinh bất tử. Cô nhìn lại bộ dạng thảm hại của mình, khẽ niệm một câu chú nhỏ. Xoẹt một cái, bộ váy lụa rách rưới biến thành một bộ đồ công sở màu đen khá vừa vặn, dù vải hơi mỏng vì cô không đủ linh lực để hóa ra chất liệu cao cấp.

"Lục Thị... Đợi đó, vị ATM di động của tôi ơi, tôi tới đây!"

Vân Hy hiên ngang bước tới tòa nhà Lục Thị. Tại sảnh chờ, hàng chục cô gái xinh đẹp, bằng cấp đỏ chói đang đứng xếp hàng. Ai nấy đều toát ra vẻ sành điệu, sang trọng. Vân Hy đứng vào cuối hàng, trong tay vẫn ôm khư khư chiếc bàn tính gỗ, trông lạc quẻ như một kẻ đi lạc từ phim trường cổ trang.

Cánh cửa phòng họp bật mở. Một người đàn ông bước ra.

Thời không như ngừng lại. Vân Hy nín thở. Người đàn ông đó mặc bộ vest Armani đen tuyền, gương mặt lạnh lùng như tạc từ tảng băng nghìn năm trên đỉnh Côn Luân. Nhưng đó không phải là điều cô quan tâm. Trong mắt Thiên Nhãn của cô, anh ta không phải là người, anh ta chính là một khối vàng khổng lồ đang tỏa ra linh khí ngút trời!

Tuy nhiên, phía sau luồng ánh sáng vàng ấy, Vân Hy nhìn thấy những sợi tơ đen kịt đang quấn chặt lấy hai vai anh ta. Đó là "Sát Thân" lời nguyền - một loại tà thuật cổ xưa cực kỳ hung hiểm.

Lục Cận Ngôn - chủ nhân của khối vận khí ấy - đang cau mày. Hôm nay là ngày lời nguyền phát tác mạnh hơn thường lệ. Vai anh đau như có hàng nghìn mũi kim đâm vào, khiến tâm trạng anh tồi tệ đến cực điểm.

"Người tiếp theo." - Trợ lý của anh run rẩy gọi.

Vân Hy lao vọt lên, bỏ qua tất cả những cô gái đang ngơ ngác. Cô không đợi phỏng vấn, không đưa sơ yếu lý lịch. Ngay khi tiếp cận được khoảng cách ba bước chân, cô cảm nhận được luồng khí ấm áp từ người Lục Cận Ngôn tràn vào cơ thể mình, bù đắp cho sự khô kiệt bấy lâu.

"Sướng quá..." - Cô vô thức thốt lên, mặt đỏ bừng.

Lục Cận Ngôn nhìn cô gái kỳ lạ trước mặt. Cô ta có đôi mắt trong vắt nhưng cái nhìn lại vô cùng... thèm muồng, như thể muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.

"Cô là ai? Bảo vệ đâu?" - Giọng anh trầm đục, mang theo uy quyền của kẻ đứng đầu.

Vân Hy biết nếu bị đuổi lúc này, cô sẽ chết đói. Trong một giây phút tuyệt vọng và "đói linh khí", cô bất chấp liêm sỉ, lao tới ôm chặt lấy cánh tay anh.

"Sếp! Anh đừng đuổi tôi! Tôi là thư ký giỏi nhất thế giới! Tôi không cần lương cao, tôi không cần bảo hiểm, tôi thậm chí có thể làm việc 24/7 mà không cần ngủ!"

Lục Cận Ngôn định hất cô ra, nhưng một điều kỳ diệu xảy ra. Ngay khi bàn tay nhỏ bé của Vân Hy chạm vào cánh tay anh, cơn đau xé lòng từ lời nguyền "Sát Thân" bỗng dưng dịu lại, rồi biến mất hoàn toàn. Một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng anh, xua tan đi sự mệt mỏi đeo bám suốt mười mấy năm qua.

Anh khựng lại, đôi mắt hẹp dài nheo lại nhìn cô gái đang ôm chặt tay mình: "Cô... vừa làm gì?"

Vân Hy ngước lên, đôi mắt long lanh: "Tôi đang giúp anh 'sạc pin'... à không, tôi đang cống hiến hết mình cho công ty! Sếp, anh thấy không? Chỉ có tôi mới hợp với anh thôi!"

Lục Cận Ngôn nhìn xuống bàn tay cô, rồi nhìn vào chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ cô đang cầm. Anh là người thực tế, kẻ duy vật cực đoan, nhưng cảm giác nhẹ nhõm lúc này là thật.

"Tên gì?" - Anh hỏi, giọng bớt đi vài phần hàn khí.

"Vân Hy! Vân trong mây, Hy trong... hy vọng anh nhận tôi!"

Lục Cận Ngôn nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm: "Được. Nếu cô có thể trụ lại bên cạnh tôi quá ba ngày mà không phải nhập viện, tôi sẽ nhận cô. Thư ký Vân, chào mừng cô đến với địa ngục."

Vân Hy cười rạng rỡ, trong lòng thầm reo hò. Địa ngục cái gì chứ? Đây chính là mỏ vàng, là trạm sạc linh thạch của cô!