Lục Cận Ngôn sững người. Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, từ lúc là một thiếu gia ngậm thìa vàng cho đến khi trở thành kẻ hô mưa gọi gió trên thương trường, chưa một ai dám có hành động "khiếm nhã" như thế này với anh. Huống hồ, đây lại là một cô gái trông có vẻ thanh tú nhưng hành động thì chẳng khác nào một kẻ... đòi nợ thuê.
Cảm giác mát lạnh tỏa ra từ đôi bàn tay nhỏ bé của Vân Hy vẫn đang len lỏi vào từng thớ thịt của anh, xoa dịu đi sự hành hạ của lời nguyền "Sát Thân". Nó giống như một liều thuốc phiện thần kỳ khiến anh nhất thời quên mất việc phải đẩy cô ra.
"Buông ra." – Giọng Lục Cận Ngôn vang lên, trầm thấp và mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.
Vân Hy giật mình, nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy ống quần vest đắt tiền của anh như sợ chỉ cần buông ra là "trạm sạc" sẽ bay mất. Cô ngước mắt lên, vận dụng kỹ năng "Diễn xuất tiên giới" mức độ thượng thừa, đôi mắt rưng rưng như chứa cả một bầu trời uất ức:
"Sếp! Anh không biết đâu, tôi đã đi bộ ba ngày ba đêm, nhịn ăn nhịn uống chỉ để đến đây ứng tuyển. Tâm ý của tôi đối với tập đoàn Lục Thị giống như nước sông Hằng, dạt dào không dứt. Nếu anh đuổi tôi, tôi... tôi sẽ chết ở sảnh tòa nhà này cho anh xem!"
Đám ứng viên phía sau bắt đầu xầm xì. Trợ lý đặc biệt của Lục Cận Ngôn – Giang Nam – vội vàng lao tới, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán: "Này cô kia! Buông chủ tịch ra! Bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi?"
Hai nhân viên bảo vệ cao lớn lao tới, định nhấc bổng Vân Hy lên. Vân Hy hốt hoảng, thầm nghĩ: Hỏng rồi, linh lực của mình chỉ đủ để duy trì bộ đồ này thêm 15 phút, nếu bị ném ra ngoài bây giờ thì chẳng khác nào "lộ hàng" giữa bàn dân thiên hạ!
Cô liếc nhanh qua Lục Cận Ngôn. Bằng Thiên Nhãn, cô thấy luồng hắc khí đen kịt đang chuẩn bị tụ lại trên đỉnh đầu anh – dấu hiệu của một đợt xui xẻo cực nặng sắp giáng xuống.
"Đừng chạm vào tôi! Sếp! Coi chừng cái đèn trần!" – Vân Hy hét lên.
Ngay khoảnh khắc đó, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ phía trên sảnh chờ bỗng nhiên phát ra tiếng "rắc" khô khốc. Một con ốc vít bị lỏng – hậu quả của việc lời nguyền làm nhiễu loạn từ trường – khiến chiếc đèn nặng hàng trăm cân rơi thẳng xuống vị trí Lục Cận Ngôn đang đứng.
Mọi người hét lên kinh hãi. Lục Cận Ngôn nheo mắt, theo bản năng muốn lùi lại nhưng đôi chân bị Vân Hy ôm chặt cứng khiến anh không kịp di chuyển.
"Kết ấn: Thuận Buồm Xuôi Gió!" – Vân Hy lẩm bẩm, ngón tay khẽ búng vào không trung. Một tia linh khí mỏng manh thoát ra, tác động nhẹ vào quỹ đạo rơi của chiếc đèn.
"RẦM!"
Chiếc đèn chùm rơi xuống, vỡ tan tành ngay sát gót giày của Lục Cận Ngôn. Mảnh kính bắn tung tóe nhưng tuyệt nhiên không một mảnh nào chạm vào người anh.
Cả sảnh chờ im phăng phắc. Giang Nam mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Chủ... chủ tịch, anh có sao không?"
Lục Cận Ngôn không trả lời. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái vẫn đang ôm chân mình. Sự trùng hợp này quá mức vô lý. Từ lúc cô ta xuất hiện, cơn đau của anh biến mất, và bây giờ là lời cảnh báo chuẩn xác đến từng giây.
Anh cúi người xuống, bóp lấy cằm Vân Hy, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình: "Cô biết cái đèn sẽ rơi?"
Vân Hy chớp mắt, bộ não kế toán của cô hoạt động hết công suất để tìm một lý do "logic" nhất của con người: "Dạ... dạ vì tôi có trực giác siêu nhạy bén! Thầy bói nói tôi có số mạng 'vượng phu'... à không, 'vượng sếp'! Chỉ cần tôi ở bên cạnh, anh sẽ gặp dữ hóa lành, tiền vào như nước, thọ tỉ Nam Sơn!"
Lục Cận Ngôn lạnh lùng quan sát cô. Cô gái này ăn mặc có phần kỳ quái, hành động điên rồ, nhưng đôi mắt lại sạch sẽ đến lạ thường. Quan trọng nhất, cảm giác dễ chịu mà cô mang lại là thứ anh chưa từng tìm thấy ở bất kỳ danh y hay pháp sư nào.
"Đứng dậy." – Anh buông tay, phủi lại nếp nhăn trên quần.
Vân Hy lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên bộ váy công sở rẻ tiền, miệng vẫn không quên nịnh nọt: "Sếp đồng ý nhận tôi rồi đúng không?"
Lục Cận Ngôn quay lưng đi về phía thang máy VIP, ném lại một câu lạnh lùng: "Giang Nam, mang cô ta lên văn phòng. Kiểm tra hồ sơ. Nếu lý lịch có một vết mờ, ném thẳng xuống lầu."
"Rõ thưa sếp!" – Giang Nam lau mồ hôi, quay sang nhìn Vân Hy với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa thương hại. "Cô gái nhỏ, cô là người đầu tiên ôm chân chủ tịch mà còn giữ được mạng đấy. Đi theo tôi."
Vân Hy thở phào nhẹ nhõm. Cô thầm cảm ơn vị tiền bối Nguyệt Lão trên trời – người đã từng dạy cô rằng: "Trong tình yêu hay công việc, liêm sỉ là thứ xa xỉ, chỉ có nắm được 'đùi' lớn mới là chân lý."
Bước vào thang máy lót vàng ròng, Vân Hy ngây ngất hít hà luồng khí vận tỏa ra từ Lục Cận Ngôn. Đối với người khác, đây là một vị tổng tài đáng sợ, nhưng đối với cô, đây là một cái "bình oxy" di động cỡ đại.
"Sếp ơi, văn phòng của anh có bao ăn trưa không? Tôi không kén chọn đâu, sơn hào hải vị hay bào ngư vi cá gì cũng được..."
Giang Nam suýt té ngã: "Thư ký Vân, cô nghiêm túc chút đi!"
Lục Cận Ngôn nhìn hình ảnh cô gái lẩm bẩm trong gương thang máy, khóe môi vốn luôn cứng nhắc bỗng khẽ giật một cái. Anh có cảm giác, cuộc sống yên bình (và đen đủi) của mình sắp sửa bị đảo lộn bởi vị tiên nữ "hết thời" này.
Vừa bước ra khỏi thang máy ở tầng cao nhất, Thiên Nhãn của Vân Hy lại một lần nữa rung động. Cô nhìn thấy trên bàn làm việc của Lục Cận Ngôn có một chậu cây cảnh được đặt sai vị trí, chặn ngay luồng khí đi vào.
"Sếp! Chậu cây đó... sát khí nặng quá, để tôi 'xử' nó cho!"
Vân Hy chưa đợi lệnh đã lao tới, bê chậu cây to đùng vứt thẳng ra ban công. Lục Cận Ngôn còn chưa kịp mắng thì từ trong gốc cây, một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ rơi ra.
Giang Nam tái mặt: "Thiết bị nghe lén? Đây là phòng của tổng giám đốc mà!"
Lục Cận Ngôn nhìn chiếc máy ghi âm, rồi lại nhìn Vân Hy đang phủi tay đắc ý. Ánh mắt anh tối lại, sâu thẳm như hố đen: "Trực giác của cô... xem ra còn nhạy hơn cả máy dò kim loại."
Vân Hy cười hì hì, trong bụng thầm tính toán: Một cái đèn chùm, một cái máy nghe lén... Chắc suất này phải đòi lương gấp đôi mới xứng danh Kế toán trưởng Thiên đình chứ nhỉ?
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, một cơn đau nhói từ đan điền truyền đến. Linh lực giả hóa bộ đồ công sở của cô đã cạn kiệt. "Xoẹt" một tiếng, chiếc váy công sở sang chảnh bỗng biến thành bộ đồ lụa trắng rách nát như cũ, kèm theo một chiếc bàn tính gỗ to tướng lủng lẳng bên hông.
Lục Cận Ngôn: "..." Giang Nam: "..."
Vân Hy đứng hình ba giây, sau đó gượng cười: "À... đây là... thời trang cosplay phong cách 'Cái Bang' đang hot nhất năm nay đó sếp. Anh thấy có ấn tượng không?"
Lục Cận Ngôn nhìn cô gái rách rưới trước mặt, day day thái dương. Anh bắt đầu nghi ngờ quyết định của mình. Đây là thư ký, hay là một rắc rối mang hình người?