Giang Nam cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ nhanh hơn tốc độ rơi của chiếc đèn chùm ban nãy. Trước mắt anh ta là một cô gái ban nãy còn mặc đồ công sở chỉnh tề, chớp mắt một cái đã biến thành một kẻ lang thang với bộ váy lụa trắng rách bươm, vai đeo bàn tính gỗ, tóc tai bù xù như vừa trải qua một trận "đại chiến" với máy giặt.
Lục Cận Ngôn híp mắt lại. Anh vốn là kẻ ghét nhất sự giả dối và những trò hề rẻ tiền. Nhưng kỳ lạ thay, thay vì cảm thấy bị xúc phạm, anh lại thấy một luồng linh khí mát rượi đang bao quanh căn phòng, xoa dịu cơn đau âm ỉ nơi bả vai. Nguồn gốc của luồng khí đó, không nghi ngờ gì nữa, phát ra từ chính cô gái trông như "ăn mày" này.
Vân Hy cười gượng, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy cái bàn tính gỗ như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng. Cô hít sâu một hơi, lấy lại phong thái của một cựu Kế toán trưởng Thiên đình: "Khụ... sếp, đây thực sự là phong cách thời trang 'Minimalism' đỉnh cao của tiên gi... à, của giới thượng lưu mà tôi đang theo đuổi. Rách rưới một chút mới thoát tục, anh hiểu không?"
"Tôi không hiểu thời trang rách nát, tôi chỉ hiểu hiệu quả công việc." Lục Cận Ngôn lạnh lùng ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn. "Giang Nam, đưa cho cô ta bản báo cáo tài chính quý 3 của công ty chi nhánh tại Phía Nam. Cho cô ta mười phút. Nếu tính sai một con số, bảo vệ sẽ hộ tống cô ta ra ngoài bằng cửa sổ."
Giang Nam ái ngại nhìn Vân Hy: "Thư ký Vân, đây là báo cáo dài 50 trang với hàng ngàn danh mục đầu tư phức tạp. Chuyên gia dùng phần mềm cũng phải mất cả buổi..."
"Mười phút?" Vân Hy trợn tròn mắt. Ở Thiên đình, cô quản lý sổ sách nợ nần của hàng vạn vị thần, từ tiền thuê mây đến tiền phạt do gây gổ trên trời, mười phút đối với cô là quá dài. "Sếp, anh quá coi thường bàn tính của tôi rồi."
Vân Hy ngồi bệt xuống sàn nhà trước sự ngỡ ngàng của hai người đàn ông. Cô đặt xấp báo cáo tài chính lên đùi, đôi mắt bỗng nhiên rực lên tia sáng xanh nhạt của Thiên Nhãn. Trong tầm mắt cô, những con số khô khan trên giấy bỗng biến thành những ký tự linh khí bay lơ lửng.
"Lạch cạch! Lạch cạch!"
Tiếng gỗ va chạm vang lên giòn giã. Đôi tay Vân Hy di chuyển nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Mỗi lần một hạt bàn tính nảy lên, một luồng hắc khí nhỏ (tượng trưng cho những khoản khai khống và sai sót) lại bị cô phát hiện ra.
"Danh mục đầu tư bất động sản: Khai khống 20 tỷ tiền san lấp mặt bằng. Chi phí tiếp khách của giám đốc chi nhánh: Vượt định mức 15%, hóa đơn giả mạo từ nhà hàng bít tết. Quỹ khen thưởng nhân viên: Bị rút lõi 5 tỷ chuyển vào tài khoản ngầm ở nước ngoài..."
Vân Hy vừa gẩy bàn tính vừa đọc van vách. Giang Nam vội vàng mở laptop ra kiểm tra đối chiếu. Càng nghe, mặt anh ta càng trắng bệch. Những con số này giấu rất kỹ, phải dùng thuật toán chuyên sâu mới lọc ra được, vậy mà cô gái này chỉ dùng một cái bàn tính cũ xì?
"Xong!" Vân Hy đập mạnh vào hạt bàn tính cuối cùng. "Tổng thất thoát là 32 tỷ 450 triệu 200 nghìn đồng. Sai lệch 0,0001% do sai số làm tròn của ngân hàng. Sếp, anh nên sa thải gã giám đốc đó đi, ông ta có nốt ruồi đen trên mũi, tướng mạo cực kỳ tham lam!"
Lục Cận Ngôn ngừng gõ tay. Anh nhìn Giang Nam. Trợ lý Giang run rẩy gật đầu: "Thưa chủ tịch... con số hoàn toàn chính xác. Thậm chí cô ấy còn tìm ra những lỗi mà bộ phận kiểm toán đã bỏ qua tuần trước."
Lục Cận Ngôn lần đầu tiên nhìn Vân Hy với một ánh mắt khác. Không còn là sự khinh miệt hay nghi ngờ, mà là sự tò mò pha lẫn một chút... thích thú. Cô gái này giống như một kho báu ẩn giấu dưới lớp bùn lầy rách nát.
"Được rồi. Cô trúng tuyển." Lục Cận Ngôn lấy ra một tờ giấy A4 trắng, cầm chiếc bút máy ký soèn soẹt rồi đẩy về phía cô. "Ký vào đây."
Vân Hy hồ hởi cầm lên đọc: "Hợp đồng lao động đặc biệt. Điều 1: Thư ký Vân Hy phải có mặt bên cạnh Chủ tịch 24/24 trong bán kính 2 mét. Điều 2: Mọi nhu cầu ăn mặc sẽ do công ty chi trả, nhưng sẽ trừ dần vào lương. Điều 3: Lương khởi điểm... 5 triệu đồng/tháng?"
"Cái gì?!" Vân Hy hét toáng lên. "5 triệu? Sếp, ngoài kia biển tuyển dụng ghi 5000 đô mà!"
Lục Cận Ngôn nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Đó là lương cho thư ký có bằng cấp quốc tế, mặc đồ hiệu và không có hành vi ôm chân sếp. Cô mặc đồ rách, không bằng cấp phàm trần, lại còn làm hỏng bộ vest Armani của tôi lúc nãy. 5 triệu là tôi đã bao gồm tiền phí 'tổn thất tinh thần' của mình rồi."
Vân Hy cắn môi. 5 triệu đồng... quy đổi ra linh thạch chắc chỉ mua được nửa cái mảnh vụn của linh thạch hạ phẩm. Nhưng cô chợt liếc nhìn luồng vận khí hoàng kim cuồn cuộn trên người anh. Ở cạnh anh một ngày bằng tu luyện một năm.
"Được! Tôi ký!" Cô cầm bút, nhưng thay vì ký tên bình thường, cô lén kết một đạo ấn "Liên kết vận mệnh" nhỏ vào vết mực.
Kể từ giây phút này, cô chính thức trở thành thư ký "đại hạ giá" của Lục Cận Ngôn.
"Giang Nam, đưa cô ta đi mua vài bộ quần áo bình thường. Tôi không muốn ngày mai báo chí đưa tin tôi bóc lột sức lao động của người tị nạn." Lục Cận Ngôn xua tay, nhưng ngay khi Vân Hy bước ra khỏi bán kính 2 mét, cơn đau nơi bả vai anh lại râm ran trở lại.
Anh nhíu mày: "Đứng lại."
Vân Hy quay đầu: "Sếp còn việc gì ạ?"
Lục Cận Ngôn im lặng một giây, sau đó gằn giọng: "Tối nay cô phải tăng ca. Ở lại văn phòng cùng tôi."
Vân Hy nhìn đồng hồ. Đã gần 6 giờ tối. Cô thầm nghĩ: Tăng ca ngày đầu tiên? Đúng là tư bản bóc lột! Nhưng thôi kệ, tối nay mình sẽ 'hít' cho bằng sạch linh khí trong phòng này mới thôi!
Cô không hề hay biết rằng, lời nguyền "Sát Thân" của Lục Cận Ngôn thường bùng phát mạnh nhất vào lúc nửa đêm, và việc anh giữ cô lại không đơn giản chỉ là để làm việc.
Tại một góc tối khác của thành phố, một gã đàn ông mặc áo choàng đen đang cầm một lá bùa cháy dở, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía tòa nhà Lục Thị: "Kẻ nào... kẻ nào dám chặn đứng hắc khí của ta? Lục Cận Ngôn, mạng của ngươi không ai cứu nổi đâu!"
Trận chiến giữa tiên nữ hết thời và lời nguyền ác ma, giờ mới thực sự bắt đầu.