Mười giờ đêm. Tòa nhà tập đoàn Lục Thị vẫn sáng đèn rực rỡ ở tầng cao nhất, trông như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển đêm đô thị.
Bên trong văn phòng chủ tịch, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở. Lục Cận Ngôn vẫn miệt mài với xấp tài liệu, còn Vân Hy thì... đang trải qua một cơn "phê linh khí" chưa từng có trong đời. Cô không ngồi ghế thư ký, mà kéo một chiếc đôn nhỏ tới ngồi sát cạnh chân Lục Cận Ngôn, hai tay chống cằm, đôi mắt Thiên Nhãn nhìn đắm đuối vào luồng vận khí hoàng kim đang tỏa ra từ người anh.
"Thư ký Vân, cô nhìn đủ chưa?" Lục Cận Ngôn không ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng cắt ngang sự mơ mộng của cô. "Mười phút trước cô nói mình có trực giác siêu phàm, mười phút sau cô lại biến thành một kẻ biến thái biến diện. Cô đang tính toán gì trên người tôi?"
Vân Hy giật mình, vội vàng thu lại cái nhìn thèm khồng. Cô lẩm bẩm: "Sếp, anh không hiểu đâu. Đối với tôi, anh không phải là người phàm, anh là... anh là cả một bầu trời linh thạch đó."
"Tôi là một con người, không phải kho báu." Lục Cận Ngôn đặt bút xuống, bóp nhẹ bả vai. Sắc mặt anh bắt đầu tái đi, đôi môi mím chặt.
Vân Hy nhận thấy luồng hắc khí từ lời nguyền "Sát Thân" bắt đầu cuộn trào mạnh mẽ hơn khi đồng hồ nhích dần về phía nửa đêm. Những sợi tơ đen kịt ấy như những con rắn độc, cố gắng nuốt chửng luồng hào quang vàng rực bao quanh anh.
"Đau lắm phải không?" Giọng Vân Hy bỗng nhiên dịu lại, không còn vẻ lém lỉnh thường ngày.
Lục Cận Ngôn hơi khựng lại. Anh chưa bao giờ chia sẻ về cơn đau này với bất kỳ ai, kể cả Giang Nam. Thế giới của anh chỉ có những cuộc họp lạnh lẽo và những con số khô khan. Sự quan tâm đột ngột từ cô gái kỳ quái này khiến anh cảm thấy có chút không quen.
"Không liên quan đến cô." Anh định đứng dậy đi pha cà phê, nhưng ngay khoảnh khắc đó, lời nguyền bùng phát. Một cơn đau xé tâm can từ bả vai truyền thẳng vào tim khiến chân anh khuỵu xuống.
Vân Hy nhanh như cắt lao tới đỡ lấy anh. Theo bản năng, cô nắm chặt lấy bàn tay anh để truyền một chút tiên khí nhỏ nhoi còn sót lại nhằm trấn áp hắc khí.
"Bíp! Đã kết nối thành công với trạm sạc!"
Một âm thanh (mà chỉ Vân Hy nghe thấy) vang lên trong đầu cô. Ngay khi tiếp xúc da thịt, luồng vận khí hoàng kim của Lục Cận Ngôn như thác lũ đổ bộ vào kinh mạch khô cằn của Vân Hy. Cô cảm thấy toàn thân ấm áp, tu vi bấy lâu nay bị đóng băng bỗng nhiên rục rịch chuyển động.
Ngược lại, Lục Cận Ngôn cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy từ tay cô lan tỏa khắp cơ thể, cơn đau như bị một bàn tay vô hình vuốt phẳng. Anh gục đầu vào vai cô, hơi thở dốc dập dồn. Mùi hương thanh khiết như hoa quỳnh nở đêm từ người Vân Hy khiến đầu óc anh vốn đang quay cuồng bỗng trở nên tỉnh táo một cách lạ thường.
"Cô... cô rốt cuộc là thứ gì?" Lục Cận Ngôn thì thào, giọng khàn đặc.
Vân Hy tranh thủ "ké" thêm vài ngụm linh khí, má hồng rực lên: "Tôi đã bảo tôi là bùa hộ mệnh của anh mà. Sếp, anh đừng cử động, cứ tựa vào tôi một lát. Tôi đang dùng... 'phương pháp vật lý trị liệu' gia truyền để giúp anh đấy."
Hai người duy trì tư thế đó trong vài phút. Một tổng tài kiêu ngạo và một nàng tiên hạ phàm, giữa văn phòng hiện đại xa hoa, lại tạo nên một khung cảnh kỳ lạ đến mức mờ ám.
Sau khi cảm thấy cơ thể mình đã "đầy pin", Vân Hy khẽ buông tay. Cô liếc nhìn bàn tính gỗ, thấy các hạt bàn tính đang rung rinh cảnh báo. Hắc khí trên người Lục Cận Ngôn không biến mất, nó chỉ bị đẩy lùi tạm thời. Lời nguyền này quá nặng, giống như một loại virus số hóa đã ăn sâu vào "phần cứng" của anh.
"Sếp, lời nguyền này của anh... nó thích 'ăn' tiền và vận may." Vân Hy nghiêm túc nói. "Càng những lúc anh chuẩn bị ký hợp đồng lớn hay gặt hái thành công, nó sẽ càng hành hạ anh. Nó muốn anh trở thành một kẻ cô độc, giàu có nhưng đoản mệnh."
Lục Cận Ngôn đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo, che giấu đi sự yếu đuối vừa rồi. Đôi mắt anh khôi phục lại vẻ sắc lạnh vốn có: "Cô biết quá nhiều rồi đấy. Thư ký Vân, mục đích thật sự của cô khi tiếp cận tôi là gì? Tiền? Hay là mạng của tôi?"
Vân Hy bĩu môi, lôi từ trong túi áo ra một chiếc kẹo mút rẻ tiền (vừa nhặt được trong ngăn kéo của Giang Nam), bóc vỏ rồi cho vào miệng: "Tôi đã bảo là tôi phá sản rồi mà. Tôi cần linh thạch... ý tôi là cần tiền của anh để sống, và cần cái 'vibe' của anh để thở. Nếu anh chết, tôi cũng mất việc. Vì lợi ích chung, tôi sẽ bảo vệ anh."
Lục Cận Ngôn nhìn cô gái đang hồn nhiên mút kẹo trước mặt mình. Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng anh. Cô gái này không sợ anh, không nịnh bợ anh theo cách thông thường, cô nhìn anh như nhìn một... cục pin dự phòng khổng lồ.
"Được, tôi sẽ tạm tin cô." Anh quay lại bàn làm việc, ném cho cô một chiếc thẻ tín dụng màu đen. "Đây là thẻ phụ. Sáng mai đi mua quần áo cho tử tế. Đừng để tôi thấy bộ dạng 'Minimalism' đó một lần nào nữa. Và... chuẩn bị đi, ngày mai chúng ta có cuộc gặp với đối tác quan trọng từ tập đoàn địa ốc Thổ Địa."
Vân Hy cầm chiếc thẻ Black Card, mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô. "Thổ Địa? Ý anh là ông lão hay đi đôi giày vải, miệng lúc nào cũng ngậm tẩu thuốc hả?"
Lục Cận Ngôn nhướng mày: "Cô quen ông chủ của Thổ Địa Real Estate? Ông ta là một trong những người bí ẩn nhất thành phố này."
Vân Hy cười thầm: Quen chứ, còn nợ tôi ba mươi hũ rượu đào tiên từ hồi đại hội bàn đào cơ mà!
"À, không quen, tôi chỉ đoán mò thôi!" Cô vội vàng chữa cháy. "Sếp yên tâm, ngày mai có tôi đi cùng, hợp đồng này chắc chắn sẽ ký thành công. Tôi sẽ dùng 'Thiên Nhãn' soi cho anh xem đối tác có thành ý hay không."
Lục Cận Ngôn không nói gì, chỉ cúi xuống tiếp tục làm việc. Nhưng trong thâm tâm, anh bắt đầu tự hỏi: Liệu sự xuất hiện của Vân Hy là một sự cứu rỗi, hay chỉ là khởi đầu cho một tai họa lớn hơn?
Vân Hy ngồi lại vào góc của mình, thỉnh thoảng lén chạm vào vạt áo của Lục Cận Ngôn để "sạc ké". Đêm đó, trong văn phòng chủ tịch, một người thức để kiếm tiền, một người thức để... hít linh khí, tạo nên một khung cảnh vô cùng hòa hợp một cách quái đản.