Đồng hồ trên tường văn phòng chủ tịch nhích dần về con số mười hai.
Không gian tĩnh mịch của tầng 66 bỗng chốc trở nên đặc quánh. Ánh sáng từ những ngọn đèn LED âm trần bắt đầu chập chờn, phát ra những tiếng "tạch tạch" nhỏ như bị nhiễu sóng mạnh. Vân Hy đang gà gật bên cạnh chiếc ghế da của Lục Cận Ngôn bỗng choàng tỉnh. Đôi Thiên Nhãn của cô tự động kích hoạt, rực lên sắc xanh lạnh lẽo giữa bóng tối.
"Đến rồi..." cô thầm thì.
Dưới cái nhìn xuyên thấu của tiên gia, căn phòng vốn sang trọng giờ đây ngập ngụa trong một thứ sương mù đen đặc. Những sợi hắc khí từ dưới gầm bàn, từ kẽ tường chui ra, chúng co quắp như những xúc tu của quỷ dữ, bắt đầu bao vây lấy Lục Cận Ngôn.
Lục Cận Ngôn vốn đang gõ tài liệu, bỗng nhiên tay anh cứng đờ. Cây bút máy trong tay gãy đôi, mực đen bắn tung tóe lên mặt giấy trắng. Gương mặt anh tái nhợt, những đường gân xanh nổi lên trên vầng trán thấm đẫm mồ hôi lạnh. Anh nghiến răng chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng.
Cơn đau này không giống như đau xương cốt thông thường. Nó giống như có hàng vạn con kiến lửa đang đục khoét tủy, đồng thời có một bàn tay lạnh giá bóp nghẹt lấy trái tim anh. Lời nguyền "Sát Thân" – thứ mà giới tiên nhân gọi là "Virus diệt chủng linh hồn" – đang trỗi dậy vào thời khắc âm dương giao thoa.
"Lục Cận Ngôn!" Vân Hy hốt hoảng lao tới.
Cô không kịp nghĩ ngợi, vòng tay ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy của anh. Nhưng lần này, chỉ chạm vào thôi là không đủ. Hắc khí quá mạnh, nó bắt đầu len lỏi sang cả người Vân Hy, khiến tiên thể của cô cảm thấy lạnh buốt.
"Tránh... tránh ra..." Lục Cận Ngôn khó nhọc thốt lên, đôi mắt anh đỏ ngầu vì đau đớn. "Cô sẽ... bị liên lụy..."
"Im lặng đi đồ ATM cứng đầu!" Vân Hy quát khẽ.
Cô biết mình không thể cứ thế mà hít ké vận khí mãi được, cô phải làm việc. Cô vội vàng rút chiếc Laptop "bản giới hạn" của mình từ trong túi gấm ra. Gọi là Laptop nhưng thực chất nó là một khối tiên thạch được mài giũa thành hình máy tính, bề mặt mờ ảo ánh sáng cực quang.
Vân Hy đặt laptop lên bàn, ngón tay gõ liên hồi vào khoảng không phía trên bàn phím: "Lệnh: Truy xuất nguồn gốc mã độc!"
Trên màn hình ảo, hàng loạt dãy ký tự tiên gia cổ xưa chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Vân Hy vừa thao tác vừa lẩm bẩm: "Tẩy tủy, phạt cốt, định thần... Kết nối trạm sạc Lục Cận Ngôn, bắt đầu quy trình lọc nhiễu!"
Một sợi cáp bằng ánh sáng vàng rực phóng ra từ laptop, cắm thẳng vào hào quang của Lục Cận Ngôn. Anh rên lên một tiếng, cảm giác như có một luồng nước mát từ đỉnh đầu dội xuống, tạm thời đẩy lùi cơn đau xé thịt.
"Tìm thấy rồi!" Vân Hy reo lên, nhưng ngay sau đó sắc mặt cô trở nên nghiêm trọng. "Sếp, lời nguyền này không phải là ngẫu nhiên. Có kẻ đã cài 'Trojan' vào vận mệnh của anh từ nhiều kiếp trước. Nó được lập trình để kích hoạt vào đúng năm anh ba mươi tuổi, nhằm khiến anh tán gia bại sản vào giờ này mỗi đêm."
Lục Cận Ngôn lúc này đã lấy lại được chút hơi tàn, anh nhìn cô gái đang làm những hành động kỳ quái với cái máy tính phát sáng: "Cô... cô đang nói cái quái gì thế?"
"Giải thích với người phàm các anh mệt thật đấy!" Vân Hy vừa gõ vừa lườm anh. "Nôm na là anh bị kẻ xấu cài phần mềm độc hại vào cuộc đời. Bây giờ tôi đang cố gắng 'diệt virus' cho anh, nhưng linh lực của tôi yếu quá, tôi cần anh... phối hợp."
"Phối hợp thế nào?" Lục Cận Ngôn nhíu mày.
Vân Hy cắn môi, mặt đỏ bừng lên: "Cầm lấy tay tôi, thật chặt vào. Anh là nguồn điện, tôi là bộ lọc. Nếu không có năng lượng của anh, cái máy này sẽ sập nguồn mất!"
Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay nhỏ nhắn nhưng cương quyết của Vân Hy đang chìa ra. Trong cơn đau hành hạ và sự hỗn loạn của lý trí, anh chọn cách tin tưởng cô gái rách rưới này một lần nữa. Anh nắm lấy tay cô. Một luồng nhiệt lượng khổng lồ bùng nổ giữa hai lòng bàn tay.
Chiếc laptop tiên thạch sáng rực rỡ, chiếu sáng cả văn phòng tối tăm. Trên màn hình hiện ra hình ảnh một lá bùa đen kịt đang cháy âm ỉ tại một vị trí bí mật.
"Là ở Phía Tây thành phố!" Vân Hy thét lên. "Kẻ yểm bùa đang ở đó. Hắn đang dùng sóng điện từ để tăng cường công suất cho lời nguyền!"
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Cửa kính cường lực của văn phòng chủ tịch nứt toác. Một luồng gió đen hôi thối tràn vào, định đánh bật Vân Hy ra khỏi người Lục Cận Ngôn.
"Muốn phá việc làm ăn của bà đây sao?" Vân Hy nghiến răng. Cô dùng tay còn lại cầm lấy cây bút ký tên "Thành Thật", đâm mạnh vào giữa khối không khí đen kịt ấy. "Lệnh: Chặn mọi truy cập trái phép! Firewall Tiên Gia, kích hoạt!"
Một bức tường ánh sáng hình lục giác hiện ra, bao bọc lấy cả hai. Luồng gió đen bị bật ngược trở lại, tan biến trong không trung.
Sự yên lặng trở lại. Đồng hồ điểm mười hai giờ mười lăm phút. Cơn đau trên người Lục Cận Ngôn biến mất hoàn toàn, thậm chí anh còn cảm thấy cơ thể tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
Vân Hy thở hắt ra, chiếc laptop tắt lịm, tiên thể của cô kiệt sức đến mức chỉ muốn nằm vật xuống sàn. Bộ đồ công sở (giả) trên người cô lại bắt đầu sờn rách thêm vài chỗ.
Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay vẫn còn đang nắm chặt tay Vân Hy. Anh cảm nhận được nhịp tim của cô, cảm nhận được hơi ấm và cả sự hy sinh của cô. Lần đầu tiên trong đời, vị tổng tài máu lạnh này cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp, không phải vì đau đớn, mà vì một thứ xúc cảm lạ lẫm.
"Cô... cứu tôi lần nữa?" Lục Cận Ngôn trầm giọng hỏi.
Vân Hy mệt mỏi tựa đầu vào cạnh bàn, đôi mắt nhắm nghiền, lẩm bẩm: "Tính vào phí tăng ca nhé sếp... 5 triệu một tháng thật sự không đủ mua linh thạch đâu..."
Lục Cận Ngôn nhìn cô gái nằm gục bên chân mình, một tia sáng dịu dàng thoáng qua đôi mắt lạnh lùng. Anh bế xốc cô lên, đặt cô nằm lên chiếc sofa đắt tiền trong văn phòng, rồi đắp lên người cô chiếc áo vest Armani của mình.
"Thư ký Vân, cô đúng là món hàng 'đại hạ giá' đắt đỏ nhất mà tôi từng mua."
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu qua cửa sổ, Vân Hy tỉnh dậy và thấy một tờ chi phiếu trắng nằm trên bàn, cùng một mẩu giấy với nét chữ cứng cáp: "Đi mua đồ. Đừng để mình rách rưới thêm nữa. Chiều nay gặp Thổ Địa, đừng làm tôi mất mặt."
Vân Hy cầm tờ séc, cười tít mắt: "Hehe, đúng là làm việc cho tổng tài sướng hơn làm kế toán trên trời nhiều!"
Cô không biết rằng, sau trận chiến đêm qua, kẻ đứng sau lời nguyền đã bị "phản phệ" và đang chuẩn bị một kế hoạch thâm độc hơn để tiêu diệt cả hai trong cuộc gặp gỡ với tập đoàn Thổ Địa vào chiều nay.