Sáng hôm sau, Vân Hy xuất hiện tại sảnh tập đoàn Lục Thị với một diện mạo hoàn toàn khác. Nhờ tấm thẻ đen "quyền lực" của sếp, cô đã kịp sắm một bộ vest váy màu kem thanh lịch, mái tóc đen dài được búi gọn bằng một chiếc kẹp ngọc trai đơn giản nhưng tinh tế. Trông cô lúc này không còn là "tiên nữ đại hạ giá" rách rưới mà là một thư ký cao cấp thực thụ, nếu không tính đến việc cô vẫn đang lén lút... cầm một ổ bánh mì kẹp thịt to đùng vừa đi vừa nhai nhồm nhoàm.
"Linh khí từ thẻ tín dụng đúng là có vị tiền thật thơm tho!" Vân Hy lẩm bẩm, mắt liếc nhìn chiếc thẻ trong ví như nhìn người tình trăm năm.
Vừa bước vào thang máy dành cho nhân viên, cô bỗng cảm nhận được một luồng "hắc khí" lạ thường. Không phải loại hắc khí u ám của lời nguyền đêm qua, mà là một loại khí hồng phấn pha lẫn sự ghen tị, nồng nặc mùi nước hoa Chanel số 5 giả tạo.
"Ôi, đây là thư ký mới mà cả công ty đang đồn đại sao?" Một giọng nói nũng nịu vang lên.
Vân Hy quay sang. Đứng cạnh cô là một người phụ nữ có gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng đến từng lỗ chân lông, diện chiếc váy ôm sát khoe đường cong triệt để. Điểm đáng chú ý nhất không phải là nhan sắc, mà là luồng khí "Trà xanh" đậm đặc tỏa ra từ trên đỉnh đầu cô ta.
Dưới đôi Thiên Nhãn của Vân Hy, trên đầu người phụ nữ này hiện lên một dòng chữ lơ lửng: [Đối tượng: Lâm Tuệ Mỹ - Trưởng phòng Marketing. Trạng thái: Đang âm mưu quyến rũ sếp tổng, túi xách là đồ Fake loại 1, vừa mới phẫu thuật sửa mũi tuần trước.]
"Chào chị, tôi là Vân Hy." Vân Hy thản nhiên đáp, miệng vẫn còn dính chút vụn bánh mì.
Lâm Tuệ Mỹ nhíu mày, đưa tay che mũi đầy khinh bỉ: "Đúng là đồ không có giáo dục. Loại người như cô mà cũng được làm thư ký cho Cận Ngôn sao? Chắc chắn là dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì đó rồi."
Vân Hy nheo mắt. Cô là ai chứ? Kế toán trưởng Thiên Đình đấy! Mấy loại tiểu xảo công sở này so với việc đòi nợ mấy ông thần nát rượu trên trời thì chỉ là muỗi.
"Chị Lâm nói đúng rồi." Vân Hy gật đầu lia lịa, vẻ mặt ngây ngô. "Tôi dùng thủ đoạn 'ôm chân' sếp đấy. Mà sếp nhà mình kỳ lạ thật nhé, chỉ thích người chân thành thôi. Chứ mấy loại người trên mặt đắp cả cân phấn, mũi thì gắn silicon, sếp nhìn vào là bị 'stress công sở' ngay."
"Cô... cô nói ai sửa mũi?!" Lâm Tuệ Mỹ tái mặt, tay vô thức chạm vào sống mũi vừa mới ổn định.
"Ơ, tôi có nói chị đâu? Trừ khi... chị thực sự sửa?" Vân Hy cười hì hì. Đúng lúc thang máy mở cửa ở tầng Marketing, cô thản nhiên bước ra trước, ném lại một câu: "À, túi xách của chị bị tuột chỉ ở quai rồi kìa, đồ Fake loại 1 thì nên giữ gìn cẩn thận một chút."
Lâm Tuệ Mỹ đứng chôn chân trong thang máy, hét lên một tiếng đầy giận dữ trong khi cửa thang máy khép lại.
Vân Hy đắc thắng tiến về văn phòng chủ tịch. Cô vừa ngồi xuống bàn làm việc thì cửa phòng Lục Cận Ngôn bật mở. Anh bước ra, vẫn phong thái lạnh lùng như băng giá, nhưng khi nhìn thấy Vân Hy trong bộ đồ mới, ánh mắt anh hơi khựng lại một giây.
"Ăn xong chưa?" Lục Cận Ngôn hỏi, mắt lướt qua mẩu bánh mì cuối cùng trên bàn cô.
"Xong rồi thưa sếp! Tôi đã sẵn sàng 'độ kiếp' cùng anh ngày hôm nay!" Vân Hy đứng bật dậy, tràn đầy năng lượng nhờ linh khí từ thẻ đen đêm qua.
"Tốt. Chiều nay cuộc gặp với tập đoàn Thổ Địa sẽ diễn ra tại một nhà hàng truyền thống. Có một người sẽ tham gia cùng chúng ta."
Vừa dứt lời, một bóng dáng thanh mảnh từ phía hành lang tiến tới. Đó là một cô gái xinh đẹp thoát tục, khí chất hoàn toàn khác hẳn với Lâm Tuệ Mỹ. Cô ta mặc bộ sườn xám cách điệu, nụ cười hiền dịu nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự sắc sảo.
"Cận Ngôn, em đến rồi." Cô gái mỉm cười, tự nhiên tiến tới định khoác tay Lục Cận Ngôn.
Vân Hy nheo mắt nhìn. Thiên Nhãn của cô rực sáng. Lần này không có dòng chữ hài hước nào hiện ra, mà là một cảnh báo đỏ chói: [Cảnh báo: Đối tượng có chứa linh lực ngoại đạo. Thân phận: Bạch tiểu thư - Bạch Nhược Lan. Mục tiêu: Cướp đoạt vận khí chân long của nam chính.]
"Trà xanh cao cấp!" Vân Hy thầm thốt lên. Đây không phải là người phàm bình thường, đây là một kẻ "tu hành" đang nhắm vào "bình oxy" của cô!
Bạch Nhược Lan liếc nhìn Vân Hy, nụ cười vẫn không đổi nhưng ánh mắt hiện lên sự thăm dò: "Đây là thư ký mới của anh sao? Trông thật... đặc biệt."
Lục Cận Ngôn hơi lùi lại một chút, tránh cú chạm của Nhược Lan một cách tinh tế: "Cô ấy là Vân Hy. Vân Hy, đây là Nhược Lan, đại diện phía đối tác liên kết."
Vân Hy cảm thấy một luồng hắc khí nhỏ từ người Bạch Nhược Lan đang cố gắng len lỏi vào hào quang của Lục Cận Ngôn. Không do dự, cô lao tới chen vào giữa hai người, cầm lấy tay Lục Cận Ngôn rồi kéo mạnh về phía mình.
"Ái chà, Bạch tiểu thư! Rất vui được gặp chị! Tôi là thư ký kiêm... 'vệ sĩ linh hồn' của sếp Lục. Sếp tôi bị dị ứng với các loại phấn hoa ngoại đạo, chị đứng xa xa một chút cho anh ấy dễ thở nhé!"
Lục Cận Ngôn cúi đầu nhìn bàn tay Vân Hy đang nắm chặt tay mình. Anh cảm nhận được luồng tiên khí ấm áp đang từ tay cô truyền sang, đánh bật luồng khí lạnh lẽo mà Bạch Nhược Lan vừa tỏa ra.
Nhìn thấy hành động thân mật của Vân Hy, nụ cười của Bạch Nhược Lan hơi cứng lại. Cô ta khẽ hừ lạnh trong lòng, thầm nghĩ: Một con nhóc tiên nhân hết thời cũng dám cản đường ta?
"Đi thôi." Lục Cận Ngôn ra lệnh, tay vẫn để mặc cho Vân Hy nắm kéo đi.
Trận chiến chiều nay không đơn thuần là một cuộc đàm phán kinh doanh. Đó là một bữa tiệc đầy cạm bẫy, nơi Vân Hy phải dùng đến toàn bộ "nghiệp vụ kế toán" và phép thuật còn sót lại để bảo vệ "cây ATM" của mình trước nanh vuốt của hồ ly tinh hiện đại.