Chiếc Rolls-Royce Phantom lướt êm ru trên đường phố, hướng về phía "Nhà hàng Địa Cầu" – một địa điểm ăn uống bí mật nằm sâu trong một khu vườn cổ giữa lòng thành phố. Bên trong xe, bầu không khí căng thẳng đến mức sờ được. Lục Cận Ngôn ngồi ở giữa, một bên là Bạch Nhược Lan thanh cao thoát tục, một bên là Vân Hy đang mải mê... nghịch chiếc thẻ đen.
"Cận Ngôn, em nghe nói dự án bất động sản phía Tây của anh đang gặp chút rắc rối về từ trường?" Bạch Nhược Lan khẽ nghiêng người, để lộ bờ vai trắng ngần dưới ánh đèn xe mờ ảo. "Em có quen một vài đại sư phong thủy, hay là để em giúp anh?"
Lục Cận Ngôn chưa kịp trả lời, Vân Hy đã chen ngang: "Đại sư phong thủy bây giờ đa số là 'scammer' thôi chị Bạch ơi. Sếp em có tôi rồi, từ trường hay 'stress công sở' gì tôi cũng giải quyết được hết."
Bạch Nhược Lan mím môi, ánh mắt lóe lên một tia sắc lẹm nhưng nụ cười vẫn nhu mì: "Thư ký Vân tự tin quá nhỉ?"
Vân Hy hừ mũi trong lòng. Tự tin chứ! Dưới Thiên Nhãn của cô, cô thấy rõ mồn một Bạch Nhược Lan đang lén lút bấm một chiếc nhẫn trên tay, tỏa ra một loại hương mê hồn trận định vây lấy Lục Cận Ngôn. Vân Hy không nói không rằng, thò tay nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên đùi của Lục Cận Ngôn.
"Á!" Lục Cận Ngôn khẽ giật mình vì cú nắm tay bất ngờ.
"Sếp, tay anh lạnh quá, để tôi truyền cho ít 'nhiệt huyết công việc'." Vân Hy nhe răng cười, thực chất là đang mượn vận khí chân long của anh để tạo ra một vòng bảo vệ, đánh tan mùi hương mê hoặc của Nhược Lan ngay lập tức.
Lục Cận Ngôn nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đang siết lấy tay mình, trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Cô gái này dường như luôn biết cách "phá đám" những lúc anh cảm thấy ngột ngạt nhất. Anh không rút tay ra, cứ thế để cô nắm suốt quãng đường còn lại.
Đến nhà hàng, một ông lão mập mạp, mặc bộ đồ lanh màu nâu sòng, miệng ngậm tẩu thuốc đã đứng chờ sẵn. Nhìn thấy Lục Cận Ngôn, ông ta cười hì hì, nhưng khi nhìn thấy Vân Hy, cái tẩu thuốc trên miệng ông ta suýt rơi xuống đất.
"Cái... cái gì thế này? Kế toán... à không, cô Vân?" Ông Thổ Địa (hiện là Chủ tịch Địa Cầu Real Estate) lắp bắp.
Vân Hy nháy mắt ra hiệu: "Chào sếp Thổ! Nghe danh ông đã lâu, hôm nay sếp tôi đến để bàn chuyện 'long mạch' đây."
Ông Thổ Địa lập tức hiểu ý, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Trời đất ơi, bà cô này nổi tiếng là kẻ đòi nợ đáng sợ nhất Thiên Đình, sao lại đi làm thư ký cho gã họ Lục này? Ông vội vàng cúi chào: "Mời vào, mời vào! Đồ ăn đã sẵn sàng!"
Bữa tiệc bắt đầu với những món ăn đắt đỏ nhất thế giới: từ bào ngư cực phẩm đến gan ngỗng Pháp. Bạch Nhược Lan chỉ ăn đúng một miếng nhỏ, phong thái vô cùng tiểu thư đài các. Lục Cận Ngôn thì gần như không động đũa vì lời nguyền làm anh mất cảm giác ngon miệng.
Ngược lại hoàn toàn, Vân Hy như "hổ đói vào rừng". Đối với một vị tiên bị bỏ đói linh khí suốt một tuần, những món ăn chứa đầy tinh hoa thực phẩm này chính là nguồn bù đắp năng lượng tuyệt vời. Cô ăn như gió cuốn mây tan, tay trái cầm tôm hùm, tay phải gắp nấm linh chi.
"Thư ký Vân... cô chưa ăn sáng sao?" Giang Nam ngồi cạnh đó thầm thì, cảm thấy xấu hổ thay cho chủ tịch.
"Tôi đang trong quá trình 'tích lũy linh lực', anh không hiểu đâu!" Vân Hy trả lời bằng cái giọng ồm ồm vì đầy thức ăn trong miệng.
Bạch Nhược Lan khinh khỉnh cười: "Cận Ngôn, anh tuyển thư ký từ trại tị nạn nào vậy? Thật là làm mất mặt quá đi."
Lục Cận Ngôn nhìn Vân Hy đang ăn đến mức má phồng lên như sóc, anh bỗng cảm thấy... buồn cười. Thay vì tức giận, anh lại gắp thêm một miếng nhân sâm đặt vào bát cô: "Ăn chậm thôi, không ai tranh của cô đâu."
Hành động này làm cả bàn tiệc sững sờ. Bạch Nhược Lan siết chặt khăn trải bàn đến mức rách một đường nhỏ.
Sau khi "quét sạch" 80% bàn tiệc, Vân Hy vỗ bụng, lúc này cô mới chính thức vào việc. Cô nhìn ông Thổ Địa, ánh mắt rực lên tia sáng xanh nhạt: "Sếp Thổ này, tôi thấy bản đồ dự án của ông có chút 'bug'. Chỗ đó không phải là đất vàng, mà là một cái huyệt tụ sát khí của đám yêu quái văn phòng cũ để lại. Nếu ông bán cho sếp tôi cái giá đó, tôi sẽ tính toán lại toàn bộ sổ sách trốn thuế... à không, sổ sách phong thủy của ông đấy."
Ông Thổ Địa tái mặt. Bà cô này đang dùng nghiệp vụ kế toán Thiên Đình để đe dọa ông! Ông biết rõ Vân Hy mà dùng bàn tính thì dù là mớ kiến trong lòng đất ông giấu ở đâu cô cũng tìm ra.
"Ấy ấy! Cô Vân nói phải! Lục tổng, hợp đồng này tôi giảm giá cho anh 30%, coi như quà gặp mặt!" Ông Thổ Địa lau mồ hôi.
Bạch Nhược Lan thấy tình hình không ổn, định lên tiếng dùng bí thuật can thiệp thì Vân Hy đã nhanh hơn. Cô lén cầm cây bút "Thành Thật", giả vờ vô tình làm rơi bút về phía Bạch Nhược Lan. Ngay khi Nhược Lan chạm vào cây bút để nhặt lên, cô ta bỗng thốt ra một câu:
"Chết tiệt, sao tên Thổ Địa này lại hèn nhát như vậy? Mình định lừa Lục Cận Ngôn vào cái huyệt đó để hút sạch vận khí của anh ta mà!"
Cả phòng VIP rơi vào im lặng cực độ. Lục Cận Ngôn quay sang nhìn Bạch Nhược Lan bằng ánh mắt băng giá. Nhược Lan hốt hoảng bịt miệng, mặt cắt không còn giọt máu: "Em... em không phải... đó không phải là ý của em!"
Lục Cận Ngôn đứng dậy, giọng nói lạnh thấu xương: "Cuộc gặp hôm nay đến đây thôi. Nhược Lan, đừng để tôi thấy cô xuất hiện ở Lục Thị một lần nào nữa."
Anh quay sang nhìn Vân Hy đang lóng ngóng cầm cái càng tôm: "Đi về. Thư ký Vân, cô đúng là cái dạ dày không đáy nhất mà tôi từng thấy."
Vân Hy hí hửng chạy theo sau, không quên cầm theo một hộp bánh bao chưa kịp ăn.
Vừa ra đến xe, khi chỉ còn hai người, Lục Cận Ngôn bỗng ép cô vào cửa xe, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô: "Vân Hy, làm sao cô biết cô ta sẽ nói sự thật? Và... tại sao ông chủ Thổ Địa lại sợ cô như vậy?"
Vân Hy nuốt nước miếng, định nói dối thì thấy luồng vận khí hoàng kim của anh đang rung động mạnh mẽ. Cô bèn cười hì hì, nắm lấy tay áo anh: "Sếp, vì tôi là tiên nữ mà! Anh tin không?"
Lục Cận Ngôn im lặng hồi lâu, sau đó khẽ buông cô ra, lẩm bẩm: "Tôi chỉ tin rằng... nếu không có cô, hôm nay tôi đã mất trắng rồi."
Dưới ánh đèn đường, luồng hắc khí trên vai Lục Cận Ngôn dường như nhạt đi một chút, thay vào đó là một sợi tơ hồng mỏng manh, bắt đầu quấn quanh cổ tay của hai người.