Sau bữa tối đầy "sóng gió" tại nhà hàng của Thổ Địa, không khí trong chiếc Rolls-Royce trở nên đặc quánh. Lục Cận Ngôn ngồi dựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng chân mày thì nhíu chặt. Vân Hy ngồi bên cạnh, miệng vẫn còn nhấm nháp nốt chiếc bánh bao cầm về, nhưng đôi mắt Thiên Nhãn của cô thì không ngừng hoạt động.
Dưới cái nhìn của tiên gia, cô thấy một cảnh tượng hãi hùng: Sau khi Bạch Nhược Lan bị lộ tẩy, luồng hắc khí bám trên người Lục Cận Ngôn không những không tan biến mà còn như bị kích động, hóa thành hình thù một con rết đen kịt đang bò dọc theo sống lưng anh.
"Sếp, tình hình nghiêm trọng rồi." Vân Hy nuốt cái ực miếng bánh bao cuối cùng, mặt biến sắc. "Cái thứ bám trên người anh... nó 'nâng cấp' rồi. Hình như nó vừa tải thêm bản cập nhật từ ác ý của cô nàng Nhược Lan kia."
Lục Cận Ngôn mở mắt, giọng nói khàn đặc: "Cô đang nói về cái gì? Tôi chỉ thấy... lạnh. Lạnh thấu xương."
"Đúng rồi, đó là triệu chứng của 'Burnout linh hồn' đấy!" Vân Hy hốt hoảng. "Về nhà mau, sếp! Nếu không tẩy trần ngay bây giờ, đêm nay anh không chỉ bị đau nhức xương cốt đâu, mà có khi sẽ biến thành một tảng băng trôi giữa phòng ngủ đấy!"
Về đến căn penthouse xa hoa của Lục Cận Ngôn, anh gần như đổ gục xuống ghế sofa. Cơ thể anh run rẩy, hơi thở ra bắt đầu có làn khói trắng như sương giá. Vân Hy không kịp cởi giày, lao thẳng vào phòng tắm khổng lồ của anh.
"Giang Nam! Mau đi mua cho tôi mười cân muối hột, năm bó lá bưởi và... một cái đèn sưởi công suất lớn!" Cô hét lớn qua điện thoại cho trợ lý Giang đang đứng ngoài cửa.
"Thư ký Vân, cô định... nấu lẩu chủ tịch à?" Giang Nam run rẩy hỏi.
"Nấu cái đầu anh! Mau lên, chậm một phút là sếp anh thành kem que đấy!"
Trong lúc chờ đợi, Vân Hy xả đầy một bồn nước nóng đến mức hơi nước bốc lên mù mịt. Cô lén rút từ trong kẽ tóc ra một sợi chỉ đỏ – chính là "Dây sạc dự phòng" cô vừa trộm được từ văn phòng của Nguyệt Lão trước khi hạ phàm. Cô ném sợi chỉ vào bồn nước, miệng lẩm bẩm: "Tẩy uế thanh lọc, số hóa tà ma. Mau tan!"
Mười phút sau, khi Giang Nam mang đồ đến, Vân Hy đuổi thẳng anh ta ra ngoài. Cô quay lại phòng khách, thấy Lục Cận Ngôn đã bắt đầu mê sảng. Cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh vác "trạm sạc di động" nặng gần tám mươi cân vào phòng tắm.
"Sếp, thất lễ nhé!"
"Xoẹt!"
Vân Hy không chút do dự, xé toang chiếc sơ mi đắt tiền của anh để lộ lồng ngực săn chắc nhưng đang bị những lằn đen bao phủ. Cô đẩy anh vào bồn nước nóng đầy muối và lá bưởi.
Lục Cận Ngôn bị nước nóng làm cho tỉnh táo đôi chút. Anh mở mắt trừng trừng nhìn Vân Hy, gương mặt đỏ bừng không rõ vì nước hay vì xấu hổ: "Vân Hy... cô định làm gì? Buông tôi ra!"
"Im lặng và hưởng thụ quy trình 'Back-up' vận mệnh đi!" Vân Hy ấn vai anh xuống, tay kia rút cây bút "Thành Thật" ra, nhưng lần này cô dùng chuôi bút để vẽ lên lưng anh những ký tự QR Code bí ẩn.
Mỗi khi một mã QR được vẽ xong, nước trong bồn lại chuyển sang màu đen kịt. Vân Hy cảm thấy linh lực trong người cạn kiệt nhanh chóng. Cô buộc phải dùng chiêu cuối: Cô bước chân vào bồn tắm, ngồi đối diện và áp sát hai lòng bàn tay vào ngực Lục Cận Ngôn.
"Sếp, cho tôi mượn tí vận khí!"
Lục Cận Ngôn cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy thẳng vào tim. Hai người ở trong bồn tắm, hơi nước mịt mù, tư thế mờ ám vô cùng. Anh nhìn thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Vân Hy, thấy đôi mắt xanh nhạt của cô lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ tập trung. Trái tim anh bỗng nhiên đập nhanh một nhịp, không phải vì lời nguyền, mà vì cô gái nhỏ bé này đang liều mạng để "sửa chữa" cuộc đời anh.
"Xèo xèo!"
Tiếng kêu phát ra như tiếng chập điện. Con rết đen trên lưng Lục Cận Ngôn bị mã QR "giải mã" hoàn toàn, hóa thành những làn khói xám xịt rồi tan biến. Nước trong bồn từ màu đen dần trở lại trong vắt.
Vân Hy thở phào một tiếng, cả người mềm nhũn, ngả vào lồng ngực của Lục Cận Ngôn.
"Xong rồi... Phần mềm độc hại đã bị xóa." Cô thì thào, mắt nhắm nghiền. "Nhưng sếp ơi... tiền nước với tiền lá bưởi... anh nhớ thanh toán nhé..."
Lục Cận Ngôn nhìn cô gái đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mình, làn da cô dưới hơi nước trở nên trắng hồng rạng rỡ. Anh khẽ thở dài, vòng tay ôm chặt lấy cô, cảm giác ấm áp chưa bao giờ có lan tỏa khắp cơ thể.
Sáng hôm sau, Lục Cận Ngôn tỉnh dậy trên chiếc giường rộng lớn, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm như vừa được "cài lại Win". Anh quay sang bên cạnh, thấy Vân Hy đang nằm co quắp như một con mèo nhỏ, tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo ngủ của anh không buông.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Giang Nam lao vào với vẻ mặt hớt hải: "Chủ tịch! Có biến rồi! Bà chủ... à không, mẹ của anh đang lên đây! Bà ấy nghe nói anh đưa phụ nữ về nhà nên..."
Lục Cận Ngôn chưa kịp phản ứng thì một người phụ nữ quý phái đã xuất hiện ở cửa. Bà nhìn thấy cảnh tượng trên giường, rồi nhìn thấy bộ đồ công sở rách nát của Vân Hy treo trên giá, liền hét lên một tiếng đầy phấn khích:
"Ngôn Ngôn! Cuối cùng con cũng chịu 'độ kiếp' thoát ế rồi sao?!"
Vân Hy giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy mẹ sếp, rồi lại nhìn thấy mình đang ôm chặt sếp trong tình trạng "thiếu vải", cô chỉ muốn dùng phép độn thổ biến mất ngay lập tức.
"Chào... chào bác... cháu là thư ký... chuyên trách mảng 'vệ sinh linh hồn' ạ!"