Trong căn phòng ngủ rộng lớn của penthouse, bầu không khí bỗng chốc đóng băng rồi lại nổ tung trong sự phấn khích của mẹ Lục. Bà Lục Cận Ngôn – một người phụ nữ nổi tiếng trong giới thượng lưu với sở thích đi chùa cầu duyên cho con trai – giờ đây đang nhìn Vân Hy như nhìn thấy một vị cứu tinh hạ thế.
"Bác... bác bình tĩnh, mọi chuyện không như bác nghĩ đâu!" Vân Hy lắp bắp, hai tay vẫn đang túm chặt lấy vạt áo ngủ của Lục Cận Ngôn để "hút" nốt chút linh khí ổn định lại tiên thể sau đêm dài lao lực.
Lục Cận Ngôn đen mặt, anh ngồi dậy, chắn giữa mẹ mình và cô thư ký đang trong tình trạng đầu tóc rối bời. "Mẹ, đây là Vân Hy, thư ký mới của con. Đêm qua cô ấy... làm việc quá sức nên ngủ quên thôi."
"Làm việc quá sức? Trong phòng ngủ của con? Lại còn mặc áo vest của con?" Bà Lục cười tủm tỉm, tiến tới nắm lấy tay Vân Hy. "Ôi, nhìn cái tay nhỏ nhắn này xem, chắc là vất vả lắm mới 'khống chế' được thằng con cứng đầu của bác. Cháu tên Vân Hy đúng không? Tên đẹp lắm, vận mệnh rất vượng phu!"
Vân Hy nghe đến hai chữ "vượng phu" thì suýt sặc nước miếng. Cô lén dùng Thiên Nhãn liếc nhìn mẹ sếp. [Đối tượng: Mẹ Lục. Trạng thái: Đang phát tín hiệu tìm con dâu cực mạnh. Độ hài lòng: 200%.]
"Bác ơi, thực ra cháu là chuyên gia tâm linh, đêm qua sếp bị... nhiễu sóng từ trường nặng nên cháu phải 'cài đặt' lại một chút." Vân Hy cố gắng giải thích bằng thuật ngữ hiện đại nửa vời.
"Bác hiểu, bác hiểu mà! Thanh niên thời nay gọi là 'kết nối tâm hồn' đúng không?" Bà Lục quay sang con trai, dứt khoát: "Trưa nay, hai đứa phải cùng mẹ đi dự tiệc trà của hội phu nhân. Nhược Lan cũng sẽ có mặt, mẹ cần làm rõ chuyện giữa con và cô ta trước mặt mọi người."
Lục Cận Ngôn định từ chối, nhưng nhìn thấy vệt đen nhạt vẫn còn lẩn khuất trong hào quang của mình, anh biết lời nguyền chưa dứt hẳn. Anh nhìn Vân Hy: "Đi chuẩn bị đi. Coi như đây là một phần của 'KPI đặc biệt'."
Buổi tiệc trà diễn ra tại một biệt thự sân vườn cao cấp. Sự xuất hiện của Lục Cận Ngôn cùng một cô gái lạ mặt ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Bạch Nhược Lan cũng có mặt, cô ta diện bộ váy trắng tinh khôi, nhưng khuôn mặt thì u ám thấy rõ sau thất bại hôm qua.
"Cận Ngôn, anh vẫn đưa cô ta theo sao?" Bạch Nhược Lan tiến tới, giọng đầy mỉa mai. "Một thư ký không có danh phận, xuất hiện ở đây không thấy lạc quẻ à?"
Vân Hy đang mải mê nhìn khay bánh ngọt cao cấp, nghe vậy liền quay sang. Cô thấy Bạch Nhược Lan đang lén lút rắc một loại bột mịn màu đỏ vào tách trà của Lục Cận Ngôn. Đó là "Bột Tẩu Hỏa" – thứ khiến người phàm rơi vào trạng thái Burnout ngay lập tức, làm họ mất kiểm soát hành vi.
Hừ, lại định chơi xấu trạm sạc của bà à? – Vân Hy nghĩ thầm.
Cô giả vờ vấp ngã, lao về phía Lục Cận Ngôn: "Sếp ơi, tôi chóng mặt quá!"
Theo thói quen, cô chộp lấy tay anh để sạc điện. Nhưng lần này, do linh lực trong người đang bị rối loạn bởi "Bột Tẩu Hỏa" bốc hơi trong không khí, phép thuật "Dịch chuyển đồ vật" của cô bị chập mạch. Thay vì làm đổ tách trà của Bạch Nhược Lan, cô lại vô tình kích hoạt một từ trường đẩy mạnh, khiến cả hai người... bay thẳng về phía nhau.
"Rầm!"
Lục Cận Ngôn không kịp phản ứng, bị sức mạnh từ cú ngã của Vân Hy đẩy lùi vào bức tường hoa hồng phía sau. Và trong một khoảnh khắc "lỗi hệ thống" hoàn toàn, môi của Vân Hy áp chặt lên môi của Lục Cận Ngôn.
Cả khu vườn rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng chim vỗ cánh.
Bà Lục đứng đằng xa đánh rơi chiếc quạt cầm tay: "Ôi trời đất ơi, tiên nữ hạ phàm thật rồi!"
Nhưng đối với Vân Hy, đây không phải là một nụ hôn lãng mạn. Ngay khi môi chạm môi, một luồng điện tích khổng lồ – thứ vận khí hoàng kim tinh khiết nhất – tràn vào người cô như một vụ nổ hạt nhân linh lực. Tiên thể của cô rung động, đôi mắt Thiên Nhãn rực sáng rỡ đến mức nhìn thấu cả các chiều không gian.
Trong trạng thái "high linh khí", Vân Hy bỗng nhiên nhìn thấy một sợi xích đen lớn đang quấn chặt lấy trái tim của Lục Cận Ngôn, và người đang cầm đầu sợi xích ấy không ai khác chính là kẻ đang đứng núp sau bóng cây đại thụ phía xa – một gã đàn ông mặc đồ đen với chiếc laptop cũng đang phát ra ánh sáng tím kỳ quái.
Vân Hy buông môi Lục Cận Ngôn ra, mặt đỏ như gấc chín, nhưng ánh mắt thì cực kỳ sắc sảo. Cô quay sang Bạch Nhược Lan, người đang đứng sững sờ:
"Bạch tiểu thư, trà của chị có độc, còn nụ hôn của tôi... có thuốc giải đấy!"
Lục Cận Ngôn chạm tay lên môi mình, cảm giác tê dại vẫn còn đó. Anh nhìn Vân Hy, thấy cô không còn vẻ ngây ngô thường ngày mà giống như một chiến thần đang chuẩn bị xung trận.
"Cận Ngôn, nắm lấy tay tôi!" Vân Hy hét lên. "Hôm nay tôi sẽ cho anh xem, thế nào là 'Format' lại toàn bộ đối thủ!"
Cô kéo tay anh chạy thẳng về phía bóng đen phía sau cây đại thụ, để lại một đám đông phu nhân đang há hốc mồm và một Bạch Nhược Lan đang run rẩy vì sợ hãi.