Hoàng Phủ Hàn quyết định hành động. Để đánh lạc hướng phe Lý Dục và chứng minh sự ổn định của triều đình, hắn tổ chức một Đêm Hội Hoa Đăng lớn nhất từ trước đến nay, mời toàn bộ quan lại và Hoàng thân tham dự.
Trong đêm hội rực rỡ ánh sáng và tiếng nhạc, Hoàng Phủ Hàn và Tô Mộ Tuyết xuất hiện cùng nhau. Nàng mặc một bộ Phượng bào màu xanh thẳm, được thêu những họa tiết tinh xảo. Dù nàng không thể nhìn, sự tự tin và vẻ đẹp thanh khiết của nàng vẫn khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc và kính trọng. Việc Hoàng Phủ Hàn công khai xuất hiện cùng nàng, thay vì một vị Công chúa hay Thiên kim danh giá nào đó, là một tuyên bố hùng hồn về tình yêu và sự ưu tiên của hắn.
Tuy nhiên, Lý Dục và phe của hắn đã lên kế hoạch cho một cuộc tấn công tinh vi. Trong khi mọi người đang say sưa ngắm hoa đăng, Lý Dục đã sắp xếp cho một tên thích khách chuyên nghiệp ẩn nấp trên mái nhà đối diện, chờ cơ hội. Mục tiêu không phải là Hoàng Phủ Hàn, mà là Tô Mộ Tuyết. Chúng tin rằng, nếu Tô Mộ Tuyết bị loại bỏ, Hoàng Phủ Hàn sẽ mất đi điểm yếu và sự ổn định về tinh thần, buộc hắn phải kết hôn với một người có thể kiểm soát được.
Lúc Tô Mộ Tuyết và Hoàng Phủ Hàn đang đứng trên đài cao nhất, ngắm nhìn biển hoa đăng, nàng đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo lướt qua tai. Đó không phải là gió trời, mà là sự dao động của một vật thể bay với tốc độ cực nhanh. Thính giác đã được mài sắc của nàng lập tức nhận ra đó là mũi tên.
"Hàn, cúi xuống!" Nàng hét lên, đồng thời dùng hết sức lực đẩy mạnh Hoàng Phủ Hàn sang một bên.
Mũi tên tẩm độc sượt qua vai áo của Hoàng Phủ Hàn, ghim sâu vào cột trụ phía sau, gây ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh. Sự việc xảy ra quá nhanh, đám đông chìm trong sự kinh hãi và hỗn loạn.
Hoàng Phủ Hàn, dù bị bất ngờ, đã phản ứng ngay lập tức. Hắn rút kiếm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua các mái nhà. Hắn không bị thương, nhưng sự giận dữ trong hắn bùng lên như lửa. Hắn nhìn Tô Mộ Tuyết, người đang thở dốc vì đã dùng hết sức lực.
"Tuyết nhi! Ngươi có sao không?" Hắn vội vàng kiểm tra nàng.
"Ta không sao, Hàn. Mũi tên nhắm vào ngươi..." Nàng đáp, giọng nàng run rẩy.
Nhưng Hoàng Phủ Hàn biết rõ sự thật. Mũi tên đó lẽ ra phải nhắm vào nàng, vì vị trí của nàng đã bị lộ. Nàng đã đẩy hắn ra để mũi tên chệch hướng. Mũi tên tẩm độc đó là lời cảnh báo đẫm máu từ phe đối lập.
Lý Dục, người đang đứng lẫn trong đám đông, tỏ vẻ hoảng hốt. "Mau bắt thích khách! Phải bảo vệ Nhiếp Chính Vương!"
Hoàng Phủ Hàn nhìn thẳng vào Lý Dục, ánh mắt hắn như xuyên thủng mọi lớp ngụy trang. Hắn không nói gì, nhưng sự lạnh lẽo trong ánh mắt hắn đã khiến Lý Dục phải cúi đầu.
"Tần Hùng!" Hoàng Phủ Hàn gầm lên. "Lập tức phong tỏa toàn bộ kinh thành! Kẻ nào có thể làm bị thương người thân của Bổn vương, ta sẽ không bao giờ tha thứ!"
Hắn bế Tô Mộ Tuyết lên, bất chấp sự kinh ngạc của tất cả quan lại, và đưa nàng rời khỏi đêm hội. Giờ đây, hắn đã xác nhận được mục tiêu thực sự của kẻ thù.