Ba năm sau đại thắng, Hoàng Phủ Hàn, giờ là Nhiếp Chính Vương, đã đưa Đại Hãn lên một tầm cao mới. Đất nước thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp. Hắn đã từ chối lên ngôi, nhưng quyền lực của hắn thì không ai dám nghi ngờ. Tô Mộ Tuyết sống yên ổn bên cạnh hắn trong phủ, mặc dù thị lực vĩnh viễn không thể hồi phục, nhưng nàng đã học cách dùng thính giác và cảm xúc để nhận biết thế giới xung quanh. Nàng giờ là Tuyết phu nhân, người được kính trọng nhất bên cạnh Vương gia, không phải vì tiên tri, mà vì trí tuệ và sự dũng cảm của nàng trong cuộc chiến năm xưa.
Tuy nhiên, sự ổn định hiếm khi kéo dài trong cung cấm. Mặc dù Hoàng Phủ Hàn đã dẹp tan phe phái Tào Thừa tướng, những cái bóng mới đã bắt đầu xuất hiện. Chúng không lộ liễu như Tào Thừa tướng, mà ẩn mình trong vỏ bọc trung thành, lợi dụng sự vắng mặt của một Hoàng đế thực sự để thao túng triều chính và tích lũy quyền lực. Đặc biệt là Hoàng thân Lý Dục, một người luôn tỏ ra hiền lành, trung hậu, nhưng lại ngấm ngầm tập hợp các học giả và quan lại có tư tưởng bảo thủ, muốn khôi phục lại quyền lực tuyệt đối của Chiêm Tinh Đài.
Một buổi tối, khi Hoàng Phủ Hàn đang đọc sớ tấu trong thư phòng, Tô Mộ Tuyết ngồi bên cạnh, nhâm nhi chén trà. Nàng đột nhiên đặt chén trà xuống, thần sắc trở nên nghiêm túc.
"Hàn," nàng khẽ nói, "ta không còn thấy thiên mệnh, nhưng ta vẫn cảm nhận được sự bất an. Mấy tháng gần đây, khi ta đi dạo trong vườn, ta nghe được tiếng chim hót ở một vị trí không tự nhiên. Sau đó, ta nghe được tiếng chân của người hầu đi lướt qua quá nhanh. Mọi thứ đều có vẻ bình thường, nhưng lại thiếu đi sự chân thật."
Hoàng Phủ Hàn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh. Hắn luôn tin vào trực giác của nàng, ngay cả khi nàng đã mất đi linh lực. Hắn biết, thính giác và cảm nhận của nàng đã được mài sắc đến mức đáng sợ.
"Ngươi muốn nói là có người đang theo dõi chúng ta?" Hắn hỏi.
"Không chỉ theo dõi, mà còn đang tìm kiếm sự yếu mềm của ngươi," Mộ Tuyết đáp. "Hoàng thân Lý Dục luôn tỏ ra vô hại. Nhưng càng vô hại, càng nguy hiểm. Hắn đang dùng Chiêm Tinh Đài cũ làm mục tiêu, kêu gọi khôi phục lại Thánh Nữ để 'dẫn dắt đất nước'. Hắn biết rõ, sự can thiệp của ta là điều ngươi ghét nhất. Hắn đang cố đẩy ta vào thế đối đầu với ngươi, hoặc đẩy ngươi vào thế phải đối đầu với phe bảo thủ."
Hoàng Phủ Hàn đứng dậy, bước đến bên nàng, nắm lấy tay nàng. "Hắn không thể làm gì được ngươi. Ngươi là Tuyết phu nhân của ta, không phải Thánh Nữ. Ta đã ban bố lệnh bãi bỏ quyền lực của Chiêm Tinh Đài."
"Nhưng những kẻ muốn quyền lực sẽ không buông tha. Họ sẽ dùng sự thiếu vắng Hoàng đế để gây áp lực. Họ sẽ yêu cầu ngươi kết hôn, lập Hoàng hậu, và sinh hạ trữ quân. Nếu ngươi không làm, họ sẽ dùng Lý Dục và Chiêm Tinh Đài để chống lại ngươi."
Hắn im lặng. Đây chính là vấn đề nan giải nhất của hắn. Dù có quyền lực tối cao, hắn không thể mãi mãi làm Nhiếp Chính Vương. Và hắn, vì tình yêu với Tô Mộ Tuyết, người không thể là Hoàng hậu vì những lý do về thân phận và địa vị, đã luôn trì hoãn việc kết hôn. Hắn không muốn bất kỳ ai khác ngoài nàng.
"Nếu đó là điều chúng muốn, ta sẽ đối phó," Hoàng Phủ Hàn kiên quyết nói. "Nhưng chúng sẽ không bao giờ chạm được vào ngươi. Ta đã chiến thắng Thiên Mệnh, ta cũng sẽ chiến thắng những kẻ phàm tục này."