MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Tri Thất Thế và Vương Gia Băng LãnhChương 10: HẠNH PHÚC

Tiên Tri Thất Thế và Vương Gia Băng Lãnh

Chương 10: HẠNH PHÚC

765 từ · ~4 phút đọc

Sáu tháng trôi qua, Đại Hãn đã trở lại với sự ổn định và phồn vinh dưới sự cai trị của Nhiếp Chính Vương Hoàng Phủ Hàn. Hắn trị quốc bằng mưu lược và lòng nhân từ, nhưng vẫn giữ được sự cương quyết của một chiến thần. Chiêm Tinh Đài vẫn tồn tại, nhưng giờ đây nó là một thư viện lớn về thiên văn học và lịch sử, chứ không phải là trung tâm quyền lực chính trị.

Tô Mộ Tuyết, giờ đây được gọi đơn giản là Tuyết cô nương, sống trong phủ của Hoàng Phủ Hàn. Nàng không còn khoác lên mình bộ y phục trắng tinh khiết nữa, thay vào đó là những bộ trang phục thường ngày ấm áp và tinh tế. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy, nàng lại tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị: cảm nhận ánh nắng mặt trời, lắng nghe tiếng chim hót, và đặc biệt là tiếng bước chân vững chãi của Hoàng Phủ Hàn. Nàng đã học cách thích nghi với bóng tối, và hắn là ánh sáng dẫn đường cho nàng.

Hoàng Phủ Hàn thường xuyên dành thời gian rảnh để đọc sách cho nàng nghe. Đêm nay, khi ánh trăng rọi qua cửa sổ, hắn đang đọc một bài thơ cũ về tình yêu và số phận.

"Tuyết nhi," hắn đặt sách xuống, giọng hắn đầy dịu dàng mà không cần sự lạnh lùng của chiến trường. "Đến giờ, ta vẫn chưa hoàn thành một phần của bản hợp đồng sinh tử năm đó."

Tô Mộ Tuyết mỉm cười, nàng biết hắn đang nhắc đến điều gì. Nàng nhẹ nhàng đưa tay, chạm vào đường nét góc cạnh trên gương mặt hắn. "Ngươi đã mang lại chiến thắng, ngươi đã bảo vệ Chiêm Tinh Đài, và ngươi đã thay đổi số phận của ta. Ngươi đã làm nhiều hơn những gì ngươi đã hứa."

"Chưa đủ," hắn lắc đầu. "Ta cần lời giải cho câu hỏi quan trọng nhất. 'Vì sao ngươi lại từ bỏ sự thanh cao của Thánh Nữ để theo ta?'"

Câu hỏi này đã từng bị trì hoãn bởi chiến tranh, bởi sự hy sinh và bởi sự mù lòa của nàng. Giờ đây, trong sự yên bình của một đêm ấm áp, đã đến lúc phải trả lời.

Tô Mộ Tuyết dựa vào vai hắn, hít một hơi thật sâu mùi hương của chiến bào và gỗ đàn hương từ người hắn. "Ngày ta nhìn thấy ngài trong Thiên Bàn, ta không chỉ thấy 'Kỳ Tinh' cứu thế, mà ta còn thấy một người đàn ông cô độc, gánh vác cả thế giới mà không được ai thấu hiểu. Thiên Mệnh là một gánh nặng, và ta, Thánh Nữ, là hiện thân của gánh nặng đó. Ta thấu hiểu sự cô độc của ngài."

Nàng tiếp tục, giọng nàng đầy chân thành: "Khi ngài rời kinh thành vì lời cảnh báo mơ hồ của ta, ta biết ngài không phải là người coi thường mạng sống. Khi ngài lao vào trận chiến, và đặc biệt là khi ngài chấp nhận cái giá bằng chính đôi mắt của ta, ta thấy trong ngài sự mạnh mẽ vượt qua mọi luật lệ. Thiên Mệnh bắt ta phải hy sinh vì đất nước, nhưng ngài lại sẵn sàng hy sinh tất cả vì ta. Ta không muốn làm Thánh Nữ của bầu trời sao vô tình nữa. Ta muốn làm người phụ nữ của Lãnh Liệt Vương Gia, người dạy ta biết tình yêu mạnh mẽ hơn số mệnh."

Hoàng Phủ Hàn xúc động, ôm nàng thật chặt. Lời giải thích của nàng không phải là một lời tiên tri, mà là một sự cam kết của trái tim. Hắn đã tìm kiếm chiến thắng trên chiến trường và sự ổn định trong triều đình, nhưng cuối cùng, hạnh phúc của hắn lại nằm trong sự bình yên và tình yêu của người phụ nữ đã từ bỏ tất cả vì hắn.

Hắn khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu, nụ hôn của sự mãn nguyện và lời hứa trọn đời.

"Vậy từ nay," hắn thì thầm vào tai nàng, "ngươi không còn là Thánh Nữ của bất kỳ ai. Ngươi là Tuyết nhi của ta."

Bên ngoài cửa sổ, những vì sao vẫn lấp lánh trên bầu trời, nhưng chúng không còn chi phối vận mệnh của hai con người này nữa. Họ đã vượt qua mọi luật lệ, mọi tiên tri, để tìm thấy một kết cục viên mãn được viết bằng tình yêu và sự hy sinh.